Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 500: Gây Sự Tiểu Quỷ Hoan (12)

Cập nhật lúc: 10/05/2026 14:10

Biệt thự xung quanh không có nhiều hộ gia đình, cha mẹ Du Hoan cũng lo lắng cô không có bạn chơi cùng.

Trên thực tế, đó là nỗi lo dư thừa, Du Hoan có thể chơi được với bất cứ ai.

Khi họ không ở đây, cô liền quấn lấy lão thái thái. Những ngày mưa không thể ra ngoài, cô sẽ nằm sấp lên đầu gối bà, nũng nịu đòi bà đọc truyện cho nghe.

Trong những ngày mưa lất phất, lão thái thái đeo kính lên, mở sách ra, chậm rãi đọc cho cô nghe.

Cô còn học chơi cờ với bà, nhưng cụ thể chơi thế nào thì không hiểu, đến giờ cũng chỉ biết “bà đi một quân, cô đi một quân”.

Dì Trần và dì Lưu cũng không tránh khỏi bị cô “làm phiền”.

Đến lúc thay răng, trong nhà không cho cô ăn nhiều kẹo, ngoài mặt cô ngoan ngoãn đồng ý, nhưng sau lưng lại lén chạy vào phòng dì Trần làm nũng;

Hoặc tranh thủ lúc dì Lưu nấu ăn, cô chắp tay sau lưng, đá dép lạch cạch bước vào, giây trước còn làm mặt nghiêm như một “lãnh đạo nhỏ”, giây sau đã ôm chân dì Lưu năn nỉ.

Mẹ tặng cô một chiếc máy ảnh, cô thích đến mức ngày nào tỉnh dậy việc đầu tiên cũng là đeo nó lên cổ. Chỉ cần nghe tiếng “cộp cộp cộp” trên cầu thang, là biết cô đang chạy xuống.

Nãi nãi đang ăn sáng, dì Trần ngẩng đầu nhìn trời, dì Lưu cúi người nhặt đồ, tất cả đều xuất hiện trong cuộn phim của cô.

Tư thế chụp ảnh cũng rất bất ngờ, khi thì đứng trên cầu thang, khi thì ngồi xổm dưới đất, có lúc chỉ nghe tiếng bấm máy mà không thấy người đâu, phải tìm kỹ mới phát hiện cô đang đứng ngoài cửa sổ.

Khoảng thời gian đó, cả biệt thự lúc nào cũng căng thẳng tinh thần vì cô. Dù không nhìn thấy, mọi người vẫn luôn có cảm giác giây tiếp theo cô sẽ chui ra từ một góc nào đó, giơ máy ảnh chụp lia lịa, rồi như viên đạn nhỏ lao vào lòng người khác để khoe thành quả.

Đến tối, cô lại nằm dài trên ghế, lắc chiếc ghế phát ra tiếng “kẽo kẹt”, từng tấm từng tấm kiểm tra thành quả trong ngày.

Chiếc ghế đó là đồ tặng kèm khi đổi nội thất mới, một chiếc ghế tròn không có tựa lưng, không hợp với phong cách cổ điển Trung Hoa của biệt thự, nên không dùng đến, trở thành “tài sản riêng” của Du Hoan.

Khi còn nhỏ, cô nằm cả người lên ghế, vừa xem TV vừa đung đưa, rất vừa vặn.

Lớn lên một chút, không còn phù hợp để xem TV nữa, chiếc ghế được dời ra cạnh cửa sổ, những ngày mưa trở thành “trợ thủ” giúp cô quan sát thế giới bên ngoài.

Chiếc ghế tặng kèm ấy chất lượng lại tốt ngoài dự đoán, về sau sofa trong biệt thự đã được thay mới, còn nó chỉ là mỗi lần lắc sẽ phát ra tiếng “kẽo kẹt”.

Cách sử dụng máy ảnh là do mẹ dạy. Mẹ cô thích nhiếp ảnh, mỗi lần đến đều giơ máy ảnh chụp cho Du Hoan rất nhiều tấm.

Ảnh được rửa ra, l.ồ.ng vào khung, treo khắp tường biệt thự.

Du Hoan cảm thấy chỉ có ảnh của mình là không công bằng, vì thế nhân lúc mọi người đều có mặt, cô đòi chụp ảnh gia đình, lúc đó mọi người mới thuận theo ý cô.

Không ai hiểu nổi tại sao cô lại có thể nghịch ngợm đến vậy, như thể lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, không bao giờ cạn.

Tiếng “cộp cộp cộp” trên cầu thang vang lên, vừa nghe là biết cô lại chạy ra ngoài.

Cô bận rộn vô cùng.

Buổi sáng thức dậy là chạy đi xem cá mình nuôi còn có thổi bong bóng không, rồi chui vào bếp xin dì Lưu chút đồ ăn, sau đó “giúp” dì Trần cắm hoa đến mức không nỡ nhìn, rồi lại đi kiểm tra xem lão thái thái đã uống t.h.u.ố.c đúng giờ chưa.

Thấy lão thái thái uống t.h.u.ố.c xong vẫn chưa yên tâm, cô còn như cảnh sát đi lục soát khắp phòng xem có giấu kẹo không.

Lão thái thái vốn cũng thích đồ ngọt, nhưng sức khỏe không tốt, bác sĩ không khuyến khích ăn nhiều, dì Trần cũng giám sát nên bà thường lén ăn vụng.

Có khi từ góc nào đó tìm được một viên kẹo mà lão thái thái giấu đi, cô liền nhăn mặt, ra vẻ đau lòng cùng dì Trần “phê bình” bà hai câu, quay đầu lại nhân lúc dì Trần không để ý liền nhét viên kẹo vào miệng mình.

.

Gác mái vốn là nơi bỏ trống để chứa đồ linh tinh, sau khi bị Du Hoan phát hiện, liền trở thành “căn cứ bí mật” của cô. Trẻ con mà, luôn muốn chiếm một chỗ gì đó làm của riêng để thấy mình đặc biệt.

Thế là gác mái vốn không dùng đến được các dì dọn dẹp sạch sẽ, chờ khi ba cô đến, lại theo yêu cầu của Du Hoan mà chuyển vào một ít đồ nội thất cũ.

Nơi đó trở thành “tổ nhỏ” thứ hai của cô, chứa đồ chơi, máy ảnh, đồ ăn vặt, truyện tranh… đủ loại “bảo bối”.

Mỗi lần không tìm thấy cô, chỉ cần lên gác mái là được.

Nơi này tựa núi, gần gũi thiên nhiên, thường xuyên có thể nhìn thấy sóc hoang, thỏ rừng và những con vật nhỏ khác.

Du Hoan luôn muốn lên núi xem thử, nhưng người trong nhà đều ngăn lại, cuối cùng phải đợi đến khi ba về mới được dẫn đi cùng.

Ba dẫn cô nhận biết các loại thực vật, dạy cô phân biệt nấm. Hai người nhìn thấy rất nhiều loài chim, phát hiện đủ loại quả dại: dâu tằm, nho rừng, cà dại… có loại ăn được, có loại không.

Từ trên núi trở về, cả hai đều thở hổn hển, người cũng lấm lem, nhưng chẳng ai để ý.

Du Hoan dùng áo bọc về một đống kỷ t.ử đỏ, khoe như dâng báu vật cho nãi nãi và các dì xem, nói phơi khô rồi pha trà cho mọi người uống.

Kẹo của lão thái thái lại bị cô ăn vụng mất, bà giận dỗi nói mình có kỷ t.ử đen, không thèm loại đỏ bình thường này.

Ba cô liền phụ họa, nói đây là loại hoang dại, tự nhiên không ô nhiễm, công dụng còn tốt hơn…

Cuộc sống vô ưu vô lo của Du Hoan chấm dứt khi cô phải đi học, không thể không theo ba mẹ về căn nhà lớn trong thành phố, mỗi ngày ngồi xe đến trường.

Ở trường cũng rất tốt, cô có nhiều bạn bè, quen biết nhiều thầy cô, nhưng dù làm gì cũng bị bó trong không gian vuông vức, không có được sự rộng mở như thiên nhiên mà cô từng trải qua.

Cô vẫn thích biệt thự của nãi nãi hơn, mỗi lần được nghỉ là như chim bồ câu quen đường, vội vàng bay về.

Lão thái thái vừa trách sao cứ chạy về đây hoài, đi đường không mệt sao, vừa cười đến nếp nhăn trên mặt như nở hoa.

Cô trở về, hai dì cũng rất vui. Họ nhìn cô lớn lên, từ lúc còn bé chưa biết nói, nằm trong chăn thổi bong bóng sữa, đến bây giờ biết chạy biết nhảy, mặc đồng phục, trở thành một học sinh ngoan ngoãn chỉnh tề.

Họ luôn không nhịn được mà cảm thán, thời gian trôi qua quá nhanh.

Rõ ràng những ngày cô ôm cổ họ làm nũng, ra dáng giúp họ làm việc vẫn còn như ngay trước mắt, vậy mà chớp mắt, cô đã lớn đến vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.