Xuyên Thành Nương Tử Của Tướng Công Què: Ta Nuôi Cả Nhà Trong Thiên Tai - Chương 254: Bà Về Mà Lo Sống Tốt Phần Mình Đi

Cập nhật lúc: 30/04/2026 04:07

Hôm nay nắng đẹp, Giang Lê vào phòng lấy mớ quần áo bẩn vừa thay ra đem xuống khe suối giặt.

Nước lạnh thấu xương, nàng cũng cảm thấy có chút buốt tay.

Nàng chợt thấy nhớ chiếc máy giặt ở thời mạt thế vô cùng.

Thực ra trong không gian của nàng có, tấm pin năng lượng mặt trời cũng không thiếu, nhưng những thứ quá gây chú ý như vậy không thể mang ra ngoài được, thực dụng nhất vẫn là dùng cái chày giặt đồ này.

"Tiểu Lê, có phải con đã hòa ly với Đại Lực rồi không?"

Thấy Quách Lâm đi tới, Giang Lê ngồi phịch xuống bậc đá bên bờ suối.

"Hòa ly rồi, sao nào?"

Quách Lâm bước chân vội vã đi tới trước mặt Giang Lê rồi ngồi xổm xuống, giọng điệu đầy vẻ trách cứ: "Hòa ly là chuyện lớn như vậy, sao con không bàn bạc với người trong nhà một tiếng?"

Giang Lê hờ hững đáp lại một câu: "Bàn bạc với các người thì có thể ra được kết quả gì có lợi cho ta sao?"

"Cái đứa trẻ này, bình thường dù có quậy phá thế nào thì con vẫn luôn là nữ nhi của chúng ta. Chuyện hòa ly này, chỉ cần con nói với người nhà một câu, ta với cha con lẽ nào lại để con phải chịu thiệt thòi sao?"

Giang Lê không cho rằng Quách Lâm thực sự vì tốt cho mình. Nàng chẳng nhìn ra được Quách Lâm có bao nhiêu quan tâm đối với việc nàng hòa ly, chỉ thấy toàn là sự tính toán hiện lên trong mắt.

Trong lòng nàng cũng không thấy thất vọng, bởi vì nàng vốn không phải là nguyên chủ.

Có được những ký ức của nguyên chủ, Giang Lê đối với rất nhiều người vốn đã chẳng ôm hy vọng gì.

"Giữa ta và Hứa Đại Lực không tồn tại chuyện ai chịu thiệt hay không. Nếu không có việc gì khác thì bà có thể về được rồi."

Mục đích chính của Quách Lâm vẫn chưa nói ra, sao có thể chỉ vì mấy câu này mà đi về. Bà ta hạ m.ô.n.g ngồi xuống bên cạnh Giang Lê, làm ra vẻ mẫu thân muốn tâm tình với nữ nhi.

"Con nói thật với nương đi, trong tay Hứa Đại Lực rốt cuộc có bao nhiêu tiền?"

"Hôm nay huynh ấy còn phải vào núi săn b.ắ.n kia kìa, thì lấy đâu ra nhiều tiền?"

Quách Lâm nhổ một bãi nước bọt, đầy vẻ căm phẫn nói: "Cũng là hạng chẳng có lương tâm. Lão Hứa Căn Thâm kia hai lần bỏ mặc hắn trên đường để hắn tự sinh tự diệt, nếu không có con thì hắn làm sao tới được Vĩnh Châu? Nếu không nhờ con bán cái gì mà linh chi tiên thảo đó, hắn vẫn còn là một kẻ bại liệt, càng đừng mong bây giờ được ở trong nhà ngói lớn oai phong như vậy."

"Trong mắt bà sao chỉ toàn thấy tiền vậy?"

"Không nhìn tiền thì nhìn cái gì? Bây giờ con đã bị người ta đuổi ra ngoài rồi, nếu không có chút tiền lận lưng thì sau này sống thế nào?"

Giang Lê đính chính lại lời Quách Lâm: "Thứ nhất, ta không phải bị đuổi ra ngoài. Thứ hai, có Hứa Đại Lực hay không ta đều có thể sống rất tốt. Hứa Đại Lực là người rất tốt, chúng ta hòa ly cũng không có cãi vã đến mức không nhìn mặt nhau, sau này vẫn còn làm bạn được."

Quách Lâm cảm thấy Giang Lê thật sự là ngu ngốc đến mức không t.h.u.ố.c nào chữa nổi: "Con làm nương t.ử cho hắn hai năm, hầu hạ hắn một kẻ bại liệt, chăm sóc hai đứa trẻ nhỏ nít ranh, bỏ tiền chữa khỏi chân cho hắn rồi lại bị bỏ, vậy mà còn muốn làm bạn với hắn? Tiểu Lê, có phải đầu óc con bị lừa đá rồi không?"

"Dù sao chuyện của ta không cần bà quản, đừng có mà lo bò trắng răng!"

"Ta là nương của con, sao có thể không quản chuyện của con được? Con nói thật cho ta biết, có phải Hứa Đại Lực từ trước tới nay đều dựa vào tiền của con nuôi không? Cây linh chi tiên thảo đó rốt cuộc con bán được bao nhiêu tiền?"

Vẫn còn nhớ thương cây linh chi sao? Cho dù thứ đó có đáng giá, nhưng chi tiêu suốt dọc đường, chữa chân cho Hứa Đại Lực, ở khách điếm lâu như vậy, xây hai bộ nhà tứ hợp viện, lại còn mua chức quan thôn cho Hứa Quảng Tranh, tính đi tính lại cũng không thể nào còn dư được chứ?

Giang Lê không muốn nói gì với Quách Lâm về việc trong tay mình có bao nhiêu tiền, trên mặt chỉ hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn: "Chẳng phải nói nữ nhi gả đi như bát nước hắt đi sao? Bà còn tính toán xem ta có bao nhiêu tiền làm gì? Sao nào, bà còn muốn kiếm chút tiền từ chỗ ta để tiêu xài à?"

Quách Lâm đúng là ôm ý định đó, nhưng bị Giang Lê nói thẳng ra như vậy, bà ta lại cảm thấy thừa nhận ngay thì không tốt lắm.

Nhất thời không đòi tiền được, Quách Lâm lại bắt đầu tính toán sang một ý định khác.

"Sau khi con và Hứa Đại Lực hòa ly, căn nhà ở phía bắc cầu cùng con la này đều để lại cho con hết rồi phải không?"

"Vốn dĩ đó là đồ của ta!"

Quách Lâm trong lòng không đồng tình với lời của Giang Lê. Nữ t.ử sau khi xuất giá, ngoại trừ của hồi môn ra, thì bất cứ thứ gì kiếm được ở Phu gia đều không thể thuộc về riêng mình.

Nhưng Giang Lê đã nói vậy, bà ta cũng lười tranh cãi, dù sao Hứa Đại Lực để lại cho Giang Lê càng nhiều đồ càng tốt, chắc chắn cũng là nhờ tiền bán linh chi tiên thảo của Giang Lê mà ra.

Nếu không, dựa vào cái tên bại liệt Hứa Đại Lực đó thì làm được trò trống gì?

Quách Lâm nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Giang Lê do vừa giặt đồ xong, dùng giọng điệu mẫu t.ử tâm tình mà nói: "Con và Hứa Đại Lực đã hòa ly rồi, giờ nói gì cũng muộn. Sau này một phụ nhân hòa ly như con ở trong thôn sao mà sống nổi? Ta và cha con đã bàn bạc kỹ rồi, chúng ta định dọn qua đây ở cùng con, đợi đến khi Giang Võ trưởng thành, con có thể dựa dẫm vào đệ đệ nó!"

Giang Lê bị lời của Quách Lâm làm cho buồn cười, thì ra là chờ nàng ở chỗ này!

Muốn nằm mơ giữa ban ngày sao?

Căn nhà nàng vất vả tìm người xây xong, sao có thể để cho đôi phu thê bán nữ nhi này chiếm tiện nghi được?

Giang Lê hỏi vặn lại một cách đầy châm biếm: "Bà cảm thấy khả năng này lớn bao nhiêu?"

Sắc mặt Quách Lâm tối sầm lại: "Con đừng có mà không biết điều, chúng ta đều là vì tốt cho con thôi. Con có biết một phụ nhân đã qua một đời phu quân ở trên đời này phải chịu bao nhiêu ánh mắt khinh miệt không? Kiếm sống lại khó khăn đến nhường nào? Có ngoại gia ở đây, ít nhất con cũng không phải cô độc một mình, gặp chuyện gì cũng có người chống lưng cho, sau này muốn tìm Phu gia mới cũng dễ dàng hơn."

Giang Lê khinh thường những lời của Quách Lâm, nàng cười lạnh một tiếng rồi nói: "Ta có thể trông mong gì vào đôi phu thê đã bán sạch ba đứa nữ nhi chống lưng cho mình đây? Còn nói tìm Phu gia mới dễ dàng? Sợ không phải là để các người bán thêm lần nữa sao? Miệng bà có câu nào là thật lòng không? Coi ta là đứa trẻ nhỏ dễ lừa chắc?"

Quách Lâm vẫn cứng miệng: "Chỉ biết ghi hận ta và cha con, trong thôn này nhà ai mà chẳng thế? Cơm không có mà ăn, không gả mấy tỷ muội các con đi thì lẽ nào để ở nhà cùng chờ c.h.ế.t đói sao?"

"Cho nên ba tỷ muội chúng ta còn phải cảm tạ bà sao?"

"Càng lớn càng không hiểu chuyện, ta lười nói nhảm với con, chiều nay ta sẽ cùng cha con thu dọn đồ đạc dọn qua đây."

Giọng nói của Giang Lê đột nhiên trở nên lạnh lẽo: "Dám dọn qua đây thì bà cứ thử xem ta có ném hết các người ra ngoài không!"

Quách Lâm thất vọng chất vấn: "Chẳng lẽ con muốn trơ mắt nhìn ta với cha con, còn cả đệ đệ con phải ở trong hai gian nhà gỗ chẳng có gì kia sao?"

Giang Lê nhại lại giọng điệu của Quách Lâm: "Trong thôn nhà ai mà chẳng thế? Người khác đều chịu được, sao nhà các người lại chịu không nổi?"

Quách Lâm bị nghẹn họng.

Trong lòng bà ta hiểu rõ một điều sâu sắc rằng, Giang Lê không hề dễ đối phó.

Nếu nàng không đồng ý cho cả nhà ba người bọn họ dọn qua, với cái tính nết ngang ngược bây giờ của Giang Lê, nàng thật sự có thể ra tay đ.á.n.h bọn họ.

Cái đứa nghịch nữ này, trong mắt đã không còn chút luân thường đạo lý, hiếu đễ gì nữa rồi.

"Con một lần cũng không về ngoại gia, làm sao thấy được chỗ chúng ta ở hiện giờ ra sao? Trong phòng ngoại trừ mấy tấm ván gỗ dựng làm giường thì chẳng có gì khác. Tháng chạp giá rét, ăn không no mặc không ấm, ngoại trừ chờ đến mùa xuân năm sau cày cấy, chúng ta thật sự chẳng còn cách nào nữa. Con mà không giúp chúng ta thì chúng ta đều phải c.h.ế.t đói hết mất thôi."

"Yên tâm đi, các người chắc chắn là không c.h.ế.t đói được đâu. Nhà ai xây nhà cũng đều dư lại không ít gỗ, trong phòng đào một cái hố, đốt gỗ lên chẳng phải cũng rất ấm áp sao? Chuyện ăn uống thì đã có lán phát cháo, tiết kiệm được bao nhiêu phiền phức nấu nướng hằng ngày cho bà. Kiên trì đến mùa vụ năm sau không thành vấn đề đâu, bà về mà lo sống tốt phần mình đi!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.