Xuyên Thành Nương Tử Của Tướng Công Què: Ta Nuôi Cả Nhà Trong Thiên Tai - Chương 70: Sao Xứng?
Cập nhật lúc: 29/04/2026 02:10
Dứt lời, hồi lâu vẫn không nghe thấy tiếng đối phương đáp lại.
Chu Đại phu đứng lên không được, mà tiếp tục quỳ cũng chẳng xong!
Hướng thị đã hoàn hồn từ trong sợ hãi, lúc này chỉ muốn lập tức rời khỏi ngôi nhà đã gắn bó nửa đời người này. Nàng nói với Chu Đại phu: "Có lẽ ân công làm việc thiện không muốn để lại danh tính, chúng ta cứ ghi nhớ ân tình này trong lòng là được. Phu quân, hai người này c.h.ế.t trong nhà chúng ta, có miệng cũng khó thanh minh. Phải lập tức ra khỏi thành, rời khỏi huyện Nam Dương thôi, nếu không thì dù người của Ngô viên ngoại không tìm đến, quan phủ cũng sẽ sớm tìm tới cửa thôi."
Chu Đại phu nhìn hai cái xác nằm trong vũng m.á.u, làm nghề y như y thì không lạ gì người c.h.ế.t, nhưng tận mắt chứng kiến cảnh g.i.ế.c người thì đây là lần đầu tiên.
Trong lòng không thể không sợ hãi, nhất là khi cái c.h.ế.t của hai người này ít nhiều cũng có liên quan đến gia đình y.
Chu Đại phu hướng về phía hư không thành tâm dập đầu ba cái: "Ân công không muốn lộ diện chắc hẳn có tính toán của riêng mình. Chu Lập Minh ta một lần nữa bái tạ ơn cứu mạng của ân công. Nếu sau này có ngày nào đó cần đến Chu Lập Minh, ân công chỉ cần nhắc lại lời hứa hôm nay, Chu Lập Minh ta còn sống ngày nào, nhất định sẽ can não đồ địa, không từ nan!"
Nói xong, cả nhà Chu Đại phu vội vàng thu dọn tay nải, từ cửa sau rời đi.
Giang Lê lo lắng họ gặp trắc trở trên đường nên tuy không lộ diện nhưng vẫn lẳng lặng đi theo phía sau.
Nàng thì thong dong đi dọc đường, đi ngang qua mấy sạp hàng còn mua thêm ít bánh trái để mang về cho mấy đứa nhỏ ăn vặt.
Mãi đến khi thấy gia đình Chu Đại phu ra khỏi thành an toàn, nàng mới tựa vào góc tường một tiệm hàng, lấy ra một quả chuối thong thả bóc vỏ ăn, định bụng đợi đến lúc sắp đóng cửa thành mới đi qua.
Hứa Đại Lực không ngừng rướn cổ nhìn về phía cổng thành, thấy cả nhà Chu Đại phu đi ra bèn vẫy tay gọi: "Chu Đại phu, bên này."
Chu Đại phu dẫn theo gia quyến vội vã bước tới: "Có chút chuyện ngoài ý muốn xảy ra, thật sự xin lỗi vì đã để các vị chờ lâu."
Hứa Đại Lực nói: "Chỉ cần trước khi trời tối ra được khỏi thành thuận lợi là tốt rồi. Nương t.ử của ta không gặp các vị sao?"
Chu Đại phu đáp: "Không thấy, chẳng phải đã giao hẹn là các vị đợi chúng ta ở ngoài thành sao?"
Trần Sóc Chi tiếp lời: "Tiểu Lê thấy các vị mãi chưa ra thành, trong lòng không yên tâm nên đã quay lại đón rồi."
Chu Đại phu nghĩ thầm, năm tên đòi nợ c.h.ế.t mất hai, ba tên còn lại chắc chắn sẽ về báo cáo với Ngô viên ngoại. Ngô viên ngoại bên đó nhất định sẽ có hành động. Nếu Giang Lê đẩy cửa vào nhà y mà đụng phải người của Ngô viên ngoại thì e là sẽ gặp rắc rối lớn.
Chu Đại phu không muốn vì chuyện nhà mình mà liên lụy đến người vô tội, bèn giao tay nải cho Hướng thị rồi nói: "Ta phải quay lại tìm Giang nương t.ử."
Hướng thị vội chộp lấy Chu Đại phu, lời nói đầy ẩn ý nhằm ngăn cản: "Không được quay lại, nếu như... bọn họ không biết Giang nương t.ử, dù có đụng mặt cũng không làm gì nàng ta đâu. Nhưng nếu ông mà rơi vào tay bọn chúng thì coi như xong đời đấy."
Trương thị nãy giờ bị dọa cho mất mật, ra khỏi thành rồi lòng vẫn còn run rẩy: "Hay là chúng ta cứ đi trước đi, Giang nương t.ử thấy xe lừa không còn ở đây chắc chắn sẽ đoán được chúng ta đã đi rồi, nàng ta sẽ tự đuổi theo sau thôi."
Hứa Đại Lực nghe vậy, lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t lại, lạnh giọng nói: "Vị đại tẩu này không phải đang nói đùa đấy chứ? Nương t.ử của ta đi đón các vị còn chưa về, sao có thể bỏ mặc nàng mà chúng ta đi trước được?"
Hứa Đại Lực đã nghe Giang Lê kể qua chuyện nhà Chu Đại phu, đại khái đoán được hai mẹ con đang đứng đó là ai.
Vì câu nói của Trương thị mà ngay lần đầu gặp mặt, hắn đã có ấn tượng cực kỳ xấu với người phụ nữ ích kỷ này.
Trương thị và Chu Hạc Nhất có chung một tật xấu, đó là đối diện với bọn đòi nợ hung thần ác sát thì khúm núm không dám ho he một câu, nhưng đối diện với một kẻ nhà quê tàn tật tầm thường như Hứa Đại Lực thì lỗ mũi lại hếch ngược lên tận trời.
"Đã nói là hội hợp ở ngoài thành, cổng thành còn chưa đóng, nương t.ử của ngươi còn quay lại đón cái gì? Ta cũng đâu có nói là bỏ mặc nàng ta? Ngươi không hiểu ý ta sao?"
Hứa Tiểu Uyển thấy Trương thị mắng Hứa Đại Lực, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức sa sầm xuống: "Thẩm thẩm xấu xa, không cho thẩm thẩm ngồi xe lừa nhà cháu nữa."
Trương thị tức giận quát: "Đứa nhỏ này sao lại chẳng có giáo d.ụ.c gì thế?"
Chu Đại phu nghiêm giọng cắt ngang lời mắng nhiếc của Trương thị: "Vốn dĩ là do ngươi nói năng không suy nghĩ, sao còn mặt mũi mà đòi bỏ mặc chủ nhân của xe lừa? Hài t.ử còn nhỏ như vậy thì biết cái gì? Ngươi dựa vào đâu mà bảo nó không có giáo d.ụ.c? Lớn tướng rồi mà làm việc nói năng chẳng biết nghĩ gì cả!"
Chu Đại phu còn muốn nói thêm rằng, kẻ ít tư cách nói về giáo d.ụ.c nhất chính là Trương thị ngươi đấy, nhìn xem Chu Hạc Nhất đã bị ngươi dạy dỗ thành cái dạng gì rồi?
Nhưng những lời này Chu Đại phu rốt cuộc vẫn không thể thốt ra. Chu Hạc Nhất hư hỏng, y và bà nhà cùng Trương thị đều có trách nhiệm!
Chiều con như g.i.ế.c con, trong lòng Chu Đại phu đã hoàn toàn thấm thía câu nói này, chỉ là đã quá muộn rồi!
Đúng lúc này, Giang Lê xách mấy gói giấy dầu từ đằng xa vẫy tay với mọi người: "Chu Đại phu, ban nãy ta tới nhà tìm các vị, thấy cửa đóng then cài, gõ mãi chẳng thấy ai ra, hóa ra mọi người đều đã đến đây rồi à."
Ra khỏi thành cũng chưa chắc đã an toàn, Chu Đại phu không tiện giải thích nhiều ở đây, bèn nói với Giang Lê: "Chuyện này ba vạn hai lời không nói hết được, làm phiền Giang nương t.ử đ.á.n.h xe đi ngay, nơi này không thể nán lại thêm phút nào nữa, trên đường ta sẽ giải thích rõ ràng với các vị."
Giang Lê rất phối hợp đáp: "Được, lên xe đi, chúng ta đi ngay."
Thêm bốn người nhà Chu Đại phu, trên xe để Hứa Đại Lực và bốn đứa trẻ ngồi, người lớn chỉ có thể ngồi vây quanh mép xe.
Giang Lê nhảy lên đầu xe, vung roi quất vào m.ô.n.g con lừa, chiếc xe bắt đầu di chuyển từ chậm đến nhanh, phát ra những tiếng "kẽo cà kẽo kịt". Đi được một quãng xa, tiếng động ấy nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng bánh xe gỗ ma sát với mặt đất.
Trương thị trước đây đi đâu nếu cần ngồi xe thì toàn là bao trọn mã xa kín đáo, đây là lần đầu ngồi loại xe kéo bằng này, lại còn phải ngồi ở mép xe, vô cùng khó chịu. Nàng chỉnh lại tư thế ngồi, giọng điệu đầy vẻ chê bai: "Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi thế này mà đi đến tận Vĩnh Châu sao?"
Với thính lực của Giang Lê, nàng đã nghe sạch sành sanh lời Trương thị đòi đi trước ban nãy, kể cả việc thị bảo Hứa Tiểu Uyển không có giáo d.ụ.c, điều này làm nàng rất khó chịu.
Giang Lê lên tiếng với giọng đùa cợt nhưng đầy vẻ mỉa mai: "Sao thế, chúng ta đều là những kẻ chạy nạn đến Vĩnh Châu, Trương đại tẩu cảm thấy mình cao quý hơn ai sao? Chúng ta ngồi được, sao chỉ có mỗi mình tẩu là không ngồi được?"
Nói đoạn, Giang Lê dùng roi chỉ vào những người đang đeo hành lý, chậm chạp đi bộ trên đường: "Nhìn xem kìa, có xe lừa mà ngồi là tốt lắm rồi, đại đa số mọi người đều phải dùng hai chân mà đi bộ tới Vĩnh Châu đấy."
Trương thị lỡ miệng thốt lên: "Bọn họ là cái thá gì, sao có thể đ.á.n.h đồng với chúng ta được?"
Nếu không phải vì đôi chân của Hứa Đại Lực còn phải trông cậy vào Chu Đại phu, và Giang Lê không muốn khiến Chu Đại phu sinh lòng bất mãn, nàng nhất định đã đem chuyện của Chu Hạc Nhất ra mà mỉa mai Trương thị vài câu rồi.
Cậy mình là người trên huyện nên thấy mình cao hơn đám dân quê chạy nạn một bậc sao?
Trong mắt Giang Lê, Trương thị còn kém xa đám dân quê kia.
Ít nhất thì những người dân quê này, chẳng có mấy ai vì nợ nần chồng chất mà phải bỏ trốn đi chạy nạn cả!
Loại người như Trương thị, ngoài việc giặt giũ nấu cơm ra thì còn biết làm cái gì nữa?
Nhà họ Chu nếu không có Chu Đại phu chống đỡ, loại người chẳng biết làm gì, chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu như Trương thị thì việc sống sót thôi cũng đã là cả một vấn đề rồi.
