Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 228
Cập nhật lúc: 04/05/2026 06:47
“Cho nên hắn ta chỉ có thể thỏa hiệp, cùng lắm là giám sát người c.h.ặ.t chẽ hơn một chút.”
“Em trai bác cũng là tự làm tự chịu, hai vợ chồng họ sau này dày vò lẫn nhau, bác đừng xen vào, mắt không thấy tâm không phiền.”
Hạ Lăng Thanh cảm thấy đã trút được cơn giận.
Năm đó cô làm quen với Chu Hải Huy vào lúc ông khó khăn nhất, hiểu rõ những nỗi khổ mà ông đã trải qua trên suốt chặng đường.
Cho nên đối với em trai ông lại càng không vừa mắt, không phụng dưỡng người già thì thôi, thỉnh thoảng còn phải đến nhà anh cả “thị sát”.
Một khi phát hiện anh cả đối xử tệ với mẹ ở chỗ nào, là lại gào thét lên chỉ trích anh không hiếu thuận, đúng là kẻ trộm la làng.
Còn nữa, tên này cứ nắm được cơ hội là lại khích bác mối quan hệ giữa Chu Hải Huy và mẹ ông.
Người ta thường nói xa thơm gần thối, cả ngày sinh hoạt dưới một mái nhà thì kiểu gì chẳng nảy sinh mâu thuẫn, hắn ta cứ đem những chuyện vặt vãnh từ đời tám hoánh ra phóng đại không ngừng, nghe nhiều thì ai mà chẳng bị ảnh hưởng.
Cũng may mẹ già của Chu Hải Huy vẫn còn là người hiểu chuyện, biết cảm thông cho sự vất vả của con trai mình, thỉnh thoảng có phạm sai lầm, bị nói vài câu là sẽ sửa.
“Vậy còn vợ bác, bị họ hại thê t.h.ả.m như vậy, cứ thế mà thôi sao?”
“Thôi chứ còn sao nữa, vợ tôi kiên quyết không truy cứu, nói vấp phải em trai tôi, em dâu những năm qua sống cũng không dễ dàng gì.”
Chu Hải Huy thở dài một hơi sâu thẳm, “Dù sao tôi cũng chẳng thấy cô ta không dễ dàng ở chỗ nào, ai ép cô ta đi ngoại tình đâu, em trai tôi tuyệt đối không bạc đãi cô ta, cứ nhìn cái thân hình đó là biết không ít thịt rồi.
Vợ tôi chỉ bằng một nửa cô ta, gầy đến mức gió thổi là bay, thế mà còn đi thương hại người khác nữa chứ.”
Hạ Lăng Thanh lắc đầu vỗ vai ông, “Lão Chu à, nghĩ thoáng chút đi, bác bảo cô ấy ít qua lại với nhà em trai bác thôi, không gặp mặt thì em dâu bác có nói gì cũng vô dụng.”
“Gọi ai là lão Trư (heo) đấy, không biết lớn nhỏ gì cả.”
Chu Hải Huy bực mình gạt tay cô ra, quay sang nói với Hà Thụy Tuyết, “Đúng rồi, đồng chí Hà, vị bác sĩ lần trước cô tìm đến không tồi đâu, bệnh của mẹ tôi có thể kê đơn thu-ốc tốt hơn không?”
“Trình độ của anh ấy chỉ là nửa vời thôi, lần trước đi xem bệnh cho vợ bác là phải cầm mạch án đi tìm sư phụ anh ấy bàn bạc nửa ngày mới định ra được, bệnh của mẹ bác chắc là phức tạp hơn, phải chính chủ qua đó bắt mạch mới được.”
Có hy vọng rồi, Chu Hải Huy đương nhiên không ngại đi tìm ai xem bệnh, vội vàng hỏi, “Sư phụ cậu ấy là ai, đợi khi nào tôi được nghỉ sẽ dẫn mẹ tôi qua tìm ông ấy xem thử.”
Hà Thụy Tuyết im lặng một lát, viết một mẩu giấy nhét cho ông, trên đó không có địa chỉ xác thực, chỉ có mấy chữ “xuống nông thôn” và “chuồng bò”.
Đồng t.ử Chu Hải Huy co rụt lại, hiểu ra điều gì đó, gật đầu nói, “Được, tôi hiểu rồi, cô cứ yên tâm, tôi không phải loại người hồ đồ không rõ tình hình đâu, chắc chắn sẽ chuẩn bị kỹ càng mới qua đó tìm ông ấy.”
Bệnh là phải đi xem, nhưng ông sẽ lén lút đi.
Hà Thụy Tuyết nhìn ra suy nghĩ của ông, gật đầu, “Để tôi về hỏi thử xem sao, chuyện này e là không dễ dàng cho lắm.”
Cô phải về hỏi ý kiến của Phương Vọng Quy đã, nếu thuận tiện thì mới nhờ anh ấy sắp xếp.
“Tôi biết rõ mà, cảm ơn cô, đúng rồi, phía sau còn có hai cái xương ống lớn, tôi đặc biệt để dành cho cô đấy, mang về cho ch.ó nhà cô mài răng.”
Chu Hải Huy từ dưới bếp lấy ra hai khúc xương ống lớn.
Mấy hôm trước nhà ăn làm món canh xương bí đao, xương ống được giữ lại.
Thịt bên trên đã được ăn sạch sẽ rồi, có người muốn mang về gõ lấy tủy xương ăn, bị ông ngăn lại, để mãi đến tận bây giờ.
“Yên tâm đi, tôi rửa sạch rồi, lại phơi ngoài nắng cho khô khốc rồi, không bị thối đâu.”
Ông quay một vòng trong bếp, lấy miếng vải bọc bánh bao xuống, quấn lấy khúc xương rồi đưa cho cô, “Cầm lấy, miếng vải bọc này giặt sạch đi vẫn dùng được, tặng luôn cho cô đấy.”
Hà Thụy Tuyết bị ông chọc cười, sau khi cảm ơn thì nhận lấy, trực tiếp bỏ vào túi cùng với hộp cơm.
Ăn cơm xong, đến giờ nghỉ trưa, Hà Thụy Tuyết về ký túc xá định chợp mắt một lát.
Phòng 304 cô ở đã đủ người, trừ một cô gái tháng trước cãi nhau với gia đình nên dọn ra ngoài, hai người còn lại đều giống như cô, chỉ qua đây nghỉ ngơi buổi trưa.
Giường của Hà Thụy Tuyết ở trong cùng, bên trên trải tấm ga trải giường hoa nhí do chị dâu cô chuẩn bị.
Trước đây mỗi tháng Hà Hiểu Khiết đều qua giúp cô giặt giũ ga trải giường vỏ chăn, có lần bị người ở phòng bên cạnh bắt gặp, liền xì xào sau lưng cô là làm bộ đại tiểu thư.
Cô chỉ đành nói dối là đến kỳ kinh nguyệt không được chạm vào nước, sau đó không để Hà Hiểu Khiết qua nữa.
Tự mình giặt thôi, cái giường này cô không nằm nhiều, cũng không bẩn, vò vài cái là xong.
Cuối cùng là giặt sạch rồi, nhưng đến khâu vắt khô thì gặp khó khăn, vỏ chăn ngấm nước vừa dày vừa nặng, một mình cô có chút khó khăn.
Đang lúc cô bưng chậu định tìm cái cột nào đó hỗ trợ một chút, bạn cùng phòng Triệu Giai Giai thấy vậy liền chủ động chạy qua giúp đỡ, tiện tay giành cho cô một vị trí phơi phóng tốt nhất.
Từ đó hai người dần dần trở nên quen thuộc.
Gia cảnh của Triệu Giai Giai rất khổ, mẹ cô ấy bị bệnh tim không làm được việc nặng, cha cô ấy hy sinh vì kiệt sức khi đang sửa kênh mương vào năm đói kém.
Dưới cô ấy còn hai đứa em trai và một đứa em gái phải nuôi, vì cha cô ấy hy sinh vì xây dựng đất nước nên cấp trên có đền bù tiền, sắp xếp cho cô ấy làm nhân viên bán hàng ở tầng một.
Công việc này mua đồ thì tiện nhưng lương bổng lại không cao, mấy đứa nhỏ trong nhà cô ấy lại đều đang tuổi ăn tuổi lớn, định mức trên sổ lương thực áp căn không đủ ăn.
Cho nên Triệu Giai Giai sau khi tan làm còn phải dẫn các em ra ngoại thành mò cua bắt ốc, hái rau dại, nhặt củi, mẹ cô ấy thì giúp người ta giặt giũ khâu vá để kiếm thêm chút tiền tiêu vặt.
Sau khi hiểu rõ hoàn cảnh gia đình của cô ấy, Hà Thụy Tuyết liền âm thầm giới thiệu cô ấy cho Hà Hiểu Khiết, hai người tính tình hợp nhau nên đã trở thành bạn bè.
Nhân viên ở các đơn vị thỉnh thoảng sẽ tổ chức những buổi giao dịch nội bộ.
Có Hà Hiểu Khiết làm cầu nối, cô ấy có thể mang những đồ dùng nhật dụng bị lỗi của cửa hàng đi đổi lương thực với nhân viên trạm lương thực, không cần phải bỏ tiền ra mua lương thực giá cao nữa, tay chân cũng được xông xênh hơn một chút.
Triệu Giai Giai là một cô gái biết ơn, cảm kích sự quan tâm của Hà Thụy Tuyết dành cho mình, luôn thông qua những việc nhỏ trong cuộc sống để báo đáp cô.
Ví dụ như mỗi lần dọn dẹp vệ sinh ký túc xá đều không quên giúp cô lau dọn xung quanh giường một lượt, bao gồm cả dưới gầm giường cũng không bỏ sót, sạch đến mức có thể nằm thêm một người nữa.
Vừa bước chân vào cửa ký túc xá, Triệu Giai Giai chủ động chào hỏi cô, “Thụy Tuyết, cậu ăn trưa xong rồi à?”
“Ừm, cơm canh cũng được.”
