Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 442
Cập nhật lúc: 04/05/2026 19:28
“Phải đấy, cậu còn nói là cậu trông bảnh bao nữa chứ, đó là do chưa thấy đối tượng của cô ấy thôi.
Vốn từ của tớ kém, chỉ có thể nói là cực kỳ chấn động.”
“Lần trước đối tượng của cô ấy đến trường, cậu lại đúng lúc đang bận thi cử nên không thấy được.
Cảnh tượng đó mới gọi là rầm rộ, tặc tặc, một nửa nữ sinh trong trường đều đổ xô ra, bao gồm cả giảng viên và quản lý ký túc xá, đến cả dì múc cơm ở căng tin cũng cầm muỗng chạy ra xem, cửa trước tắc nghẽn suốt nửa tiếng đồng hồ.”
“Đâu chỉ có nữ sinh, nam sinh cũng không ít đâu, đều tưởng là ngôi sao điện ảnh ở đâu tới, tranh nhau đòi anh ta ký tên đấy.
Tớ nhớ lại nửa ngày trời, nghĩ mãi mà không thấy phim Hồng Kông nào có nam chính tuấn tú đến mức đó.”
“Có khoa trương vậy không?”
Chàng trai chua xót lầm bầm một tiếng, ngay sau đó phản ứng lại, trừng mắt gào lên:
“Hóa ra mấy người trước đó cố ý giấu tớ, chỉ để xem trò cười của tớ thôi hả?”
“Làm gì có, chẳng phải anh em thấy cậu lún sâu quá, không đ.â.m đầu vào tường thì không chịu quay lại sao?”
“Cứ bịa tiếp đi, tôi mà tin các người nữa thì tôi làm con cún.”
Biết được Hà Thụy Tuyết đã là hoa đã có chủ, chứ không phải vì ghét bỏ mình mà từ chối lời mời, tâm trạng chàng trai trở nên thông thoáng hơn.
Cậu ta tùy tay cắm bông hoa cúc họa mi chẳng còn mấy cánh lên cành cây bên cạnh, lại hái một chiếc lá vê vê trong tay:
“Thật không ngờ, con của bạn học Hà đã lớn thế rồi, tớ thấy cô ấy trông cứ như vừa mới trưởng thành thôi ấy.”
“Một phần là không lộ tuổi, mặt khác là tuổi cô ấy vốn cũng không lớn, vả lại người rất tốt.
Ký túc xá cô ấy có một cô gái mới hai mươi ba tuổi, dắt theo ba đứa con đi học, tiền trợ cấp của một người phải nuôi bốn miệng ăn, gầy như que củi vậy, bạn học Hà liền nhường hết phiếu ăn và giường của mình cho họ, nói là về nhà ăn ngủ.”
“Tớ cũng nghe nói rồi, dắt theo ba đứa con gái, đứa lớn chín tuổi, đứa nhỏ còn chưa cai sữa, lúc đến chẳng có lấy một bộ quần áo t.ử tế, đều là các bạn nữ quyên góp cho đấy.
Nghe nói cô ấy còn một đứa con trai để lại bên nhà trai, đến cả sính lễ cũng không đòi thì mới được thả ra đi thi.”
Những người có thể đỗ đại học đều có tam quan tương đối chuẩn mực, mọi người lên án gã đàn ông kia vài câu, rồi lại quay về chuyện của Hà Thụy Tuyết.
“Nhà bạn học Hà làm gì thế, trông có vẻ rất giàu?”
“Chưa nghe nói qua, nhưng trước kia cô ấy làm cán bộ ở cửa hàng bách hóa, trong tay chắc chắn không thiếu tiền.
Nhà cô ấy ở ngay gần trường, là một căn nhà tứ hợp viện hai lớp, rộng rãi lại oai phong.
Có sinh viên từng đến phỏng vấn, nói là phòng ốc không nhiều nhưng sân vườn rất lớn, có hoa có cây, còn có cảnh suối nước non bộ, bố cục chắc chắn được thiết kế tỉ mỉ, nhìn rất dễ chịu.”
“Nghe đàn chị của tớ nói, ở trung đình nhà cô ấy đặt một tảng đá lớn, là loại kỳ thạch gì đó, mấy vị giáo sư già đều nhắm trúng, tìm đủ mọi cớ để đến nhà cô ấy tham quan.
Bố mẹ cô ấy sống ở hậu viện, nhiệt tình lắm, có đồ gì ngon cũng mang ra cho khách, chiều chuộng cô ấy như trẻ con vậy, còn gọi cô ấy là Đông Bảo nữa.”
Chàng trai vểnh tai im lặng lắng nghe, không nghe thấy thông tin mình muốn, bèn truy vấn:
“Cô ấy ở với bố mẹ, vậy còn bố mẹ chồng đâu?”
“Ai mà biết rõ được, hoặc là anh chồng kia ở rể, hoặc là không có bố mẹ chồng thôi.”
“Ở rể?”
Cậu ta kinh ngạc kêu khẽ một tiếng, nghĩ đến tình hình của Hà Thụy Tuyết, lại thấy rất hợp lý.
Hai năm tu nghiệp xong chương trình bốn năm, khi tốt nghiệp do đích thân hiệu phó ra đề sát hạch, thành tích tự nhiên là vô cùng xuất sắc, gần như đạt điểm tối đa.
Học kỳ một năm thứ ba, vì biểu hiện ưu tú, bạn học Hà được chủ nhiệm khoa nhận làm học trò, mang theo bên người trực tiếp hướng dẫn.
Học kỳ hai năm thứ ba, thông qua mối quan hệ của giáo sư, cô đến ngân hàng thực tập.
Từ nhân viên quèn đến phó giám đốc chi nhánh, tất cả các quy trình cơ bản đều được cô kinh qua một lượt.
Ngoài ra, cô còn học kiêm tu môn Xã hội học và Chính trị học tại Học viện Quản lý Chính phủ, đăng vài bài viết nhận được rất nhiều lời khen ngợi trên Nhật báo, tinh lực dồi dào đến lạ kỳ.
Năm nay cô sẽ chính thức gia nhập đội ngũ của giáo sư để tiếp tục nghiên cứu sâu hơn, nghe khẩu khí của cô, đại khái là muốn học đến học vị Tiến sĩ mới thôi.
Tương lai của cô rõ ràng là một con đường thênh thang, không cần bất cứ ai phải lo lắng.
Một người xuất sắc như vậy, trọng tâm đương nhiên phải đặt vào sự nghiệp, nếu tìm đại một người gả đi rồi từ đó vùi đầu vào gia đình, đó mới gọi là đáng tiếc, các giáo sư cũng tuyệt đối không đồng ý.
Nghĩ đến đây, chàng trai lại nhẹ nhõm thêm vài phần, nhưng chung quy vẫn có chút lòng hiếu thắng khó hiểu, hỏi:
“Vậy người đàn ông kia có công việc gì không, hay toàn dựa vào bạn học Hà nuôi?”
“Trước kia là mở nhà tang lễ, giờ thì mở tiệm đóng quan tài, còn bán cả hương nến giấy tiền này nọ.”
“Mê tín.”
Cậu ta khinh miệt bĩu môi, cảm thấy cái nghề hạ đẳng này càng thêm không xứng với một bạn học Hà chí hướng cao xa, hoài bão lớn lao.
“Chao ôi, cứ như mỗi mình cậu thanh cao ấy, sinh t.ử là chuyện đại sự của đời người, dù ở bất cứ thời điểm nào cũng không thể thiếu.”
“Phải đấy, ngành của người ta tuy nghe không lọt tai nhưng thực sự kiếm ra tiền mà, nghe nói tiệm của anh ta có mười mấy chi nhánh trên toàn quốc, còn đang liên tục mở thêm cửa hàng mới.
Dù sao mẹ tớ cũng bảo cực kỳ linh nghiệm, chất lượng hương nến giấy tiền đều rất tốt, không phải loại giấy vàng nát đâu, ông nội tớ mất tám năm rồi còn về báo mộng khen tốt đấy.”
Mọi người lập tức cười ồ lên, đều cho rằng cậu ta là ngày nghĩ đêm mơ, làm gì có chuyện huyền bí đến thế.
Mấy chàng trai khoác vai nhau trên đường, thỉnh thoảng người này hích người kia một cái, người kia đá người này một phát, chiếm hết nửa con đường.
Chẳng ngờ lại vô tình va phải bạn nữ đi ngang qua, làm rơi chồng sách trên tay người ta.
Trong ánh mắt giận dữ của đối phương, họ vội vàng cúi đầu xin lỗi, sau khi giúp người ta nhặt sách thì giống như mấy chú ch.ó bị mắng, cụp đuôi nhanh ch.óng rời đi.
Bạn nữ kia thì lắc đầu, tùy tiện tìm một cái ghế ngồi xuống, khổ sở suy nghĩ về đề toán chưa giải được.
Từ bìa sách bọc bằng báo có thể lờ mờ thấy được, đây là một sinh viên chuyên ngành Toán học.
Trên đường đi đến căng tin, cô chợt lóe lên linh cảm, vội vàng rút sách ra để kiểm chứng suy đoán của mình, sớm đã quên khuấy mất món thịt kho tàu mà mình hằng mong đợi.
Mà họ, chính là hình ảnh thu nhỏ của rất nhiều sinh viên trong khuôn viên trường, mỗi người đều nỗ lực hết mình, vô cùng trân trọng cơ hội học tập khó có được này.
“Hà Thu Sinh, nói anh bao nhiêu lần rồi mà còn chưa chịu dậy dọn dẹp đồ đạc, nằm trên giường học gà mái ấp trứng đấy à?
Đã bảo anh dọn từ tám đời rồi mà vẫn không chịu nhúc nhích.
Còn Thư Ngọc nữa, không phải mẹ nói con đâu, chuyển nhà không cần quá tỉ mỉ, đến lúc đó vẫn phải dọn lại thôi, mấy cái len đan áo của con mà cũng đòi phân loại theo từng sợi màu sắc một, thì đến sang năm cũng đừng hòng dọn xong.”
