Xuyên Thành Pháo Hôi Trong Tiểu Thuyết Tinh Tế - Chương 2
Cập nhật lúc: 04/07/2026 04:02
Tia nghiền ngẫm trong mắt Ôn Phỉ Nhĩ càng đậm: "Không cho sờ á? Chẳng phải chúng ta là bạn bè rồi sao?"
Thẩm Nguyện á khẩu, nghe cũng xuôi tai đấy chứ. Thế là cậu lại ngoan ngoãn đặt ngón tay của Ôn Phỉ Nhĩ về vị trí cũ trên má mình, lý nhí bảo: "Vậy... vậy anh sờ tiếp đi."
Mẹ nó chứ! Một luồng cảm xúc bạo ngược bỗng dưng xộc lên trong lòng Ôn Phỉ Nhĩ, anh đột nhiên muốn xé nát, muốn bắt nạt đến phát khóc cái sinh vật mềm mại trước mặt này.
Nghĩ vậy nên thuộc hạ của anh cũng ra tay chẳng chút nương tình. Chỉ một lát sau, một bên má của Thẩm Nguyện đã bị chọc cho đỏ ửng lên một mảng.
Ôn Phỉ Nhĩ nhìn thành quả của mình, bật cười chế nhạo một tiếng: "Yếu nhớt, kiều khí."
Thẩm Nguyện nghe vậy liền không phục, mở to mắt nhìn thẳng vào anh: "Anh thật là vô lý, rõ ràng là do anh chọc má tôi đỏ lên mà."
Ôn Phỉ Nhĩ như thể vừa nghe thấy một câu chuyện cười quốc tế: "Đạo lý á? Ở cái nơi này, tôi chính là đạo lý."
Thẩm Nguyện cúi gằm mặt xuống, khẽ nhíu mày, trong lòng thầm mắng: Đồ độc tài bá đạo.
Thấy Thẩm Nguyện cúi đầu im lặng, Ôn Phỉ Nhĩ chợt nghĩ: Không lẽ cậu chàng này tủi thân sắp khóc nhè rồi đấy chứ?
Anh bá đạo dùng lực ép Thẩm Nguyện phải ngẩng đầu lên, thò tay gỡ chiếc kính gọng đen vướng víu kia ra. Khi nhìn thấy hốc mắt Thẩm Nguyện đã ửng hồng, đáy lòng Ôn Phỉ Nhĩ bỗng nhói lên một cái như bị kim châm, nhưng anh vẫn cố chấp đè nén cảm xúc ấy xuống, mở miệng trêu chọc: "Sao mà mong manh dễ vỡ thế không biết?"
Nước mắt tích tụ trong mắt Thẩm Nguyện lập tức vỡ òa, từng giọt lớn thi nhau rơi lã chã xuống: "Anh là đồ tồi."
Ôn Phỉ Nhĩ vậy mà lại chê cậu kiều khí. Thẩm Nguyện càng nghĩ càng thấy tủi thân phát khóc.
Ôn Phỉ Nhĩ lúc này trong lòng đã bắt đầu luống cuống tay chân, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ như một tên công t.ử bất cần đời: "Gì đây, mới nói có một câu kiều khí mà đã không vui rồi à?"
Tuy cái miệng cứng đơ nhưng đôi tay anh lại vô cùng thành thật, liên tục luống cuống lau nước mắt cho cậu.
Cuối cùng, thấy nước mắt Thẩm Nguyện càng lau càng chảy ra như suối, anh không tự chủ được mà buột miệng thốt ra một câu chưa kịp qua màng lọc não: "Nguyện Nguyện, Nguyện Nguyện ngoan đừng khóc, tôi..."
Nói đến đây Ôn Phỉ Nhĩ mới giật mình tỉnh táo lại. Anh vừa rồi suýt chút nữa đã hạ mình nói câu "tôi sai rồi" với cậu. Tự thấy hành động này quá mất mặt, anh lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng, không thốt thêm nửa lời.
【 Ký chủ ơi, đừng khóc nữa mà! Tiểu Ngũ tặng cậu một lượt quay thưởng miễn phí nè! 】
Thẩm Nguyện nghe thế liền quệt nước mắt: 【 Tiểu Ngũ, trước đây Ôn Phỉ Nhĩ chưa bao giờ gắt gỏng với tao như thế cả. 】
【 Thôi mà ký chủ, đại cục làm trọng, làm nhiệm vụ trước đã! 】
Thẩm Nguyện gật gật đầu: 【 Mày nói đúng, tao còn phải làm bạn với anh ấy cả đời nữa. 】
Nhưng mà trong lòng cậu vẫn thấy có chút nghẹn ngào, ấm ức...
Ăn cơm xong, Thẩm Nguyện lủi thủi đi bộ một mình. Tâm trạng cậu lúc này đang rớt xuống đáy vực, cậu cần đi dạo một vòng để giải tỏa nỗi lòng.
Khi đang thong thả bước đi trên đường chạy của sân huấn luyện, những cảm xúc ngổn ngang trong lòng cậu mới dần dần được bình ổn trở lại.
"Này, này, Thẩm Nguyện phải không!"
Thẩm Nguyện quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh, liền bắt gặp một đôi mắt cười cong cong quen thuộc. Ơ, đây chẳng phải là cậu bạn hồi trưa ở nhà ăn sao?
Thẩm Nguyện khẽ gật đầu ra hiệu đã nghe thấy, đồng thời giơ tay vẫy vẫy chào lại.
"Làm quen chút đi, tôi tên là Lan Đức, một Alpha cấp S chính hiệu."
Thẩm Nguyện nhìn mái tóc dài màu hồng phấn của Lan Đức, thầm nghĩ nếu bảo cậu chàng này là một Omega thì chắc chắn 100% thiên hạ sẽ tin sái cổ. Có điều, với cái chiều cao sừng sững 1m86 kia thì tuyệt đối không một ai có thể nhìn nhầm cậu ta thành Omega được.
Thẩm Nguyện ngắn gọn đáp: "Tôi là Thẩm Nguyện, Alpha cấp B."
Lan Đức có vẻ là kiểu người tự nhiên, thân thiết từ trong m.á.u. Chỉ trong vòng vài nốt nhạc, Thẩm Nguyện đã được diện kiến trình độ nói chuyện liến thoắng như nước sông Hoàng Hà của cậu ta, lượng thông tin đồ sộ cứ như thể cậu ta là một Omega chính gốc vậy.
Thẩm Nguyện chỉ biết câm nín, được mở mang tầm mắt.
Lan Đức sóng vai đi dạo cùng Thẩm Nguyện, cái miệng hoạt động hết công suất, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, nhưng đột nhiên giọng điệu cậu ta bỗng trở nên nghiến răng nghiến lợi: "Cái cuộc đời tiểu gia đây từ nhỏ đến lớn chưa từng gặp phải trắc trở gì, thế mà đùng một cái lại lòi ra tên Văn Tửu Ngọc đáng ghét kia chứ!"
Thẩm Nguyện nghiêng đầu, Văn Tửu Ngọc? Cái tên này nghe quen quen nha.
Tiểu Ngũ đột nhiên thò đầu ra: 【 Ký chủ ơi, chính là nhân vật chính thụ trong cốt truyện gốc đó! Một Omega vạn người mê siêu cấp! À mà trong truyện gốc cậu ta cũng chẳng thèm yêu nhân vật chính công đâu, cuối cùng cô độc đến già luôn, t.h.ả.m lắm. 】
Thẩm Nguyện khẽ huých tay Lan Đức, tò mò hỏi: "Cậu biết rõ về Văn Tửu Ngọc lắm à?"
Lan Đức đầu tiên là ngẩn người, sau khi load kịp câu hỏi thì chớp chớp mắt, bắt đầu luyên thuyên không dứt: "Hừ, cái tên Văn Tửu Ngọc đó chưa bao giờ thèm cho tôi lấy một sắc mặt tốt. Ngay cả đám đàn em của tôi sau khi gặp cậu ta xong cũng quay sang mê luyến cậu ta như điếu đổ, tôi..."
Đoạn sau Thẩm Nguyện không còn lọt tai chữ nào nữa, cậu cúi đầu trầm ngâm suy nghĩ nhưng vẫn không lượm lặt được thông tin nào có ích.
Mặc dù câu nào câu chữ của Lan Đức cũng sặc mùi chán ghét Văn Tửu Ngọc, nhưng chính bản thân cậu ta lại không nhận ra rằng, mở miệng ra là mười câu thì hết mười một câu đều dính dáng đến tên của người ta rồi. Chuyện này đúng là có chút kỳ lạ nha—Thẩm Nguyện thầm nghĩ.
Năm Liên bang 449, cứ vào tháng Tư hàng năm, Trường quân đội Liên bang lại rầm rộ tổ chức một giải thi đấu đối kháng quy mô lớn.
"Trời đất ơi, Ôn Phỉ Nhĩ đỉnh thực sự! Một chấp tám mà thắng trong vòng một nốt nhạc!" Lan Đức dùng cùi chỏ huých huých Thẩm Nguyện, mặt đầy kinh hãi: "Anh ta ăn cái gì mà trâu bò dữ vậy không biết!"
Thẩm Nguyện không biết phải trả lời thế nào, cậu ngước mắt nhìn lên màn hình lớn đang phát sóng trực tiếp trận đấu. Ôn Phỉ Nhĩ trên sân đấu ra đòn vô cùng dứt khoát, gọn gàng, c.h.é.m g.i.ế.c vô số đối thủ, mái tóc đỏ rực rỡ bay múa theo từng chuyển động ngạo nghễ của anh.
Thẩm Nguyện thầm nghĩ: Anh ấy quả thực rất mạnh mẽ, rất ngầu.
Lan Đức lay gọi: "Thẩm Nguyện, Thẩm Nguyện, đừng nghệt mặt ra nữa. Sắp đến lượt tôi lên sàn rồi kìa."
Thẩm Nguyện gật gật đầu, lúc này chắc là phải nói lời chúc mừng rồi. Thế là cậu đỏ cả mặt, rặn ra được bốn chữ: "Mọi sự thuận lợi."
Lan Đức nghe xong liền ha ha cười lớn vài tiếng, sau đó quay người hiên ngang bước vào phòng chờ đấu.
