Xuyên Thành Quả Phụ- Mamg Theo Hệ Thống Cá Muối - Thừa Kế Năm Đứa Con - Chương 153

Cập nhật lúc: 27/12/2025 01:01

Sau khi quyết định ngày khai trương, La Trúc Lan nghĩ mặc dù tiệm không cần phải trang hoàng lại, nhưng khu vực treo y phục vẫn cần phải sửa sang.

Nhưng trong nhà hiện giờ cũng không có ai rảnh rỗi để sai bảo, trừ người già, trẻ con và phụ nữ mang thai, mọi người đều bận rộn, không có ai nhàn rỗi. La Trúc Lan đành thở dài, chỉ còn cách ra cổng thành xem sao.

Những người từ thôn quê lên thành tìm việc, nếu không có mối quen biết, thường tụ tập ở cổng thành. Ai cần thuê nhân công sẽ đến đó. Giống như một sàn giao dịch việc làm cỡ nhỏ thời hiện đại.

Tuy nhiên, điều này chỉ áp dụng cho những người dân thôn quê. Hễ chưa tìm được việc, trừ phi có việc cần mua sắm, họ sẽ không vào trong thành.

Nói ra cũng lạ, không có tiền thì không muốn vào thành, vì nhìn thấy gì cũng chỉ biết thèm thuồng; nhưng có tiền cũng không muốn vào thành, vì rõ ràng không cần gì, nhưng cuối cùng lại vẫn thấy tiêu tiền.

Dù sao thì những người cần thuê nhân công đều sẽ đến cổng thành, nếu họ đi lung tung sẽ dễ bỏ lỡ, nên tốt nhất là họ tự mang theo lương khô.

Nếu chịu chi tiền, bên cạnh cổng thành cũng có các quán trà nhỏ và quán ăn vặt, đều là những tiểu thương ở thôn lân cận mở buôn bán nhỏ, cũng đỡ được phí thuê sạp trong thành.

Chỉ cần không ảnh hưởng đến việc ra vào cổng thành, các quan binh cũng không can thiệp. Đôi khi họ đói bụng, trong thành gần cổng lại không có sạp bán thức ăn, họ cũng không tiện rời đi, nên có thể bảo những tiểu thương kia mang đồ ăn đến, đương nhiên là phải trả tiền.

Xe ngựa, xe bò ra vào cổng thành đều phải kiểm tra. La Trúc Lan ngại phiền phức, đằng nào cũng chỉ cách vài bước chân, nàng bảo Phùng Nguyên Lương đậu xe bên trong, còn mình thì tự đi bộ đến.

Ban đầu những người kia thấy có người đi ra cũng không để tâm, cổng thành này ngày nào cũng có không ít người ra vào, đa số đều là dân làng.

Nhưng khi thấy La Trúc Lan rẽ sang hướng họ, một tráng hán tinh mắt liền nhanh ch.óng đứng dậy, bước nhanh tới trước mặt, mặt đầy hy vọng nhìn người đến: "Phu nhân, phu nhân, ngài muốn thuê người sao? Ta thân thể cường tráng, việc gì cũng có thể làm được, xin người hãy cân nhắc ta!"

"Phu nhân, phu nhân, xin hãy nhìn ta, nhìn ta! Ta cũng việc gì cũng làm được, chịu được cực khổ!"

Những người phản ứng chậm hơn cũng nhao nhao vây lại. Vì người đến không còn trẻ, họ không sợ lời nói của mình có thể mạo phạm.

La Trúc Lan vừa tới đã bị một đám tráng hán vây kín. Nếu không phải biết họ không có ác ý, chỉ là muốn tìm một công việc, nàng suýt nữa đã bị dọa sợ.

Quan binh canh giữ cổng thành thấy tình hình bên này, bèn quát vài tiếng, những tráng hán kia mới tản ra một chút, nhưng vẫn cố hết sức giới thiệu bản thân với La Trúc Lan.

"Bên ta không cần nhiều người, cũng không phải việc lâu dài, nhiều nhất là hai ngày sẽ xong." La Trúc Lan nhìn đám tráng hán trước mặt, không biết nên chọn ai, đành nói rõ tình hình bên mình, để họ cũng xem xét, gọi là đôi bên cùng lựa chọn.

Nhưng tiếc thay, sau khi nghe xong, nhiệt tình của những người đó không hề giảm, nghe nói không cần nhiều người, họ lại càng tích cực hơn, sợ bị người bên cạnh vượt mặt.

Nói đùa sao, tìm việc còn không được, còn sợ người ta chỉ cần hai ngày? Làm được ngày nào hay ngày đó, có còn hơn không chứ.

“À.” La Trúc Lan thấy tình huống này, quả thật không thể thong thả lựa chọn được nữa, đành đưa tay chỉ hai người có vẻ hợp mắt, bảo họ đi theo mình.

Hai tráng hán được chọn lập tức cười toe toét, gật đầu khom lưng đi theo La Trúc Lan.

Những người khác, có kẻ thấy mình không được chọn thì lập tức xìu lòng quay lại ngồi xổm. Có kẻ vẫn không cam tâm, la lớn phía sau rằng mình việc gì cũng làm được, xin hãy nhìn họ. Nhưng họ cũng không dám kéo tay La Trúc Lan, dù gì bên kia còn có quan binh canh gác.

Hai người kia đi theo La Trúc Lan vào cổng thành, tưởng rằng nàng sẽ dẫn họ đến nơi làm việc, nhưng lại thấy nàng đi về phía chiếc xe ngựa đậu bên cạnh, lập tức cảm thấy mình đã vớ được công việc tốt.

Người ngồi được xe ngựa, gia cảnh hẳn là không thiếu tiền, như vậy không chỉ có thể trả thêm chút tiền công, mà còn không đến nỗi nợ đọng tiền công của họ.

Trước đây khi làm thuê cho người khác, họ thường xuyên gặp phải những chủ thuê không trả tiền công kịp thời. Có người rõ ràng không có tiền nhưng cứ muốn thuê người, việc làm xong thì bảo không có tiền; có người thì rõ ràng có tiền nhưng lại không chịu trả, phải đi theo thúc giục mãi mới đòi được.

Dù sao La Trúc Lan là một phụ nhân, dù tuổi tác có lớn hơn họ, nhưng cũng không tiện ngồi chung xe ngựa với họ. Hơn nữa nàng là chủ thuê, họ chỉ là người làm công. Tuy nàng không để tâm, nhưng thế sự này vốn khác biệt.

La Trúc Lan cũng không đành lòng mình ngồi xe ngựa, để người ta phải đi bộ theo bên cạnh, vì vậy cuối cùng hai người kia đành chen chúc ngồi cùng Phùng Nguyên Lương ở phía trước.

Ngay cả như vậy, hai tráng hán kia vẫn vui mừng khôn xiết. Trước đây, các chủ thuê chỉ coi họ là hạ nhân, không nói đến việc cho họ ngồi xe ngựa, mà ngay cả khi đi bộ theo sau, cũng chẳng thèm đợi một chút, không muốn bị lạc thì phải chạy mới theo kịp.

"Phu nhân, đây là làm gì?" Nhảy xuống xe ngựa, nhìn chủ thuê được xa phu đỡ xuống, hai tráng hán hỏi.

"Là ở trong đây, cần làm một số giá treo y phục, cũng không cần tay nghề mộc quá tinh xảo, chỉ cần làm ra được là được."

La Trúc Lan dẫn hai người vào trong, chỉ vào những nơi nàng muốn làm giá treo y phục ở tầng một, rồi nói đơn giản cho họ biết chiều dài và chiều cao đại khái.

"Các ngươi biết làm không? Những thứ cần dùng các ngươi cứ nói với xa phu của ta, bảo hắn đi theo các ngươi mua. Hắn sẽ luôn ở đây trông chừng các ngươi làm việc, có chuyện gì cứ tìm hắn."

"Trừ tiền vật liệu, ta tính tiền công cho các ngươi bốn mươi văn một ngày, nhưng việc ăn uống thì các ngươi phải tự lo."

Để Phùng Nguyên Lương trông chừng họ, thứ nhất là sợ họ cố tình kéo dài công việc để kiếm thêm vài ngày tiền công, thứ hai là tầng hai Hoa Dung Các toàn là nữ giới, để hai nam nhân xa lạ ở đây e là không ổn.

"Vâng, thưa phu nhân, ngài cứ yên tâm, nếu chỉ làm giá treo y phục thì đơn giản, chúng ta đều biết làm." Hai tráng hán kia đồng loạt gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Giá treo y phục đơn giản quả thật không khó làm, nam nhân nhà thường dân đều biết làm một vài công việc mộc cơ bản, đây cũng là lý do La Trúc Lan không đi tìm thợ mộc. Nếu tìm thợ mộc, tiền công đâu chỉ là bốn mươi văn.

La Trúc Lan dặn dò xong xuôi, liền lên lầu. Nàng thấy Ngưu Phương Thảo và Trần Diệu Ngữ đang quấn quýt Phùng Hiểu Dung, đòi nàng dạy chữ.

Vì hiện tại không làm kiểu dáng mới nữa, Phùng Hiểu Dung cũng không cần phải giám sát công việc của các tú nương, nàng chủ yếu vẫn làm những việc tổng thể sắp xếp. Dù sao ở Hoa Dung Các, thân phận của nàng so với tú nương càng giống một quản sự hơn.

"Ôi, ta vừa định nói để Hiểu Dung tranh thủ thời gian dạy con chút chữ, ai ngờ con đã quấn lấy người ta rồi." La Trúc Lan cười đi tới, nói với Ngưu Phương Thảo.

"Hì hì, chẳng phải con nghĩ sau này biết chữ thì không đến nỗi không hiểu gì sao." Ngưu Phương Thảo không có tâm cơ gì, cũng không sợ nói lời này khiến Phùng Hiểu Dung suy nghĩ.

Phùng Hiểu Dung quả thật không nghĩ nhiều. Sau một thời gian chung sống, nàng biết Ngưu Phương Thảo là người như thế nào, cũng biết thân phận của mình. Nàng ở đây là để hỗ trợ Ngưu Phương Thảo, chứ không phải vượt quyền Ngưu Phương Thảo.

"Trước kia bảo con theo Đại tỷ phu học, con cứ trốn suốt, giờ thì lại chăm học rồi." La Trúc Lan lại nhìn Trần Diệu Ngữ.

"Hừm, Đại tỷ phu tuy không đ.á.n.h vào lòng bàn tay con như tiên sinh của Tiểu ca, nhưng lời chàng nói con đều không hiểu, chẳng vui chút nào, con chỉ muốn ngủ thôi. Với lại gần đây Đại tỷ phu bận rộn lắm, ngày nào cũng không thấy người." Trần Diệu Ngữ vội vàng giải thích cho mình.

La Trúc Lan đương nhiên biết tế t.ử cả chắc chắn là nói toàn chuyện "chi hồ giả dã" (văn sách). Thay là nàng, nàng cũng không thích học. Gần đây tế t.ử cả cũng đang bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi, nàng cũng không nói thêm gì nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.