Xuyên Thành Thiên Kim Bị Hại, Ta Khiến Cả Nhà Ác Nhân Sống Không Bằng Chết - Chương 108: Mặt Mũi Của Bọn Họ Biết Để Vào Đâu

Cập nhật lúc: 25/03/2026 12:16

Hoàng đế đã hạ chỉ điều động trú quân ở Duyện Châu và Ký Châu tiến về Thanh Châu chi viện.

Đồng thời cũng từ khắp nơi điều động lương thảo, d.ư.ợ.c tài cùng các vật tư chiến lược khác đưa tới Thanh Châu.

Tại kinh thành cũng bận rộn đến mức quay cuồng, không ít thái y của Thái y viện đều phải lên đường ra tiền tuyến.

Hoàng đế thực ra rất muốn ngự giá thân chinh, nhưng các thần t.ử đều không đồng ý.

Tình hình phía trước nguy hiểm như thế, dù có là Thiên t.ử thì cũng là thân xác phàm trần, vạn nhất bị kẻ nào ám toán thì biết làm sao, khi đó bọn họ có khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc.

Các nương nương ở hậu cung cũng người góp tiền kẻ góp vật, kéo theo cả gia quyến của các quan viên cũng cùng quyên tặng.

Thực sự là Đương kim Hoàng đế có chút 'lắm chiêu', lần đầu tiên yêu cầu các quan viên quyên tiền, có kẻ giả nghèo giả khổ không chịu quyên, hoặc là quyên rất ít.

Ngài cũng chẳng buồn giận, quay ngoắt một cái liền đem danh sách quyên góp của mọi người dán công khai ra ngoài.

Chậc chậc chậc, cảnh tượng đó, ai cảm thấy xấu hổ thì tự người đó biết.

Vì vậy về sau mà có phải quyên tiền, dẫu có không muốn đến mấy thì cũng không ai dám quá mức keo kiệt.

Dĩ nhiên Hoàng đế cũng hiểu đạo lý biết điểm dừng, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Ngài cũng không muốn cứ mãi đi vặt lông thần t.ử như vậy.

Thịnh An Ninh cũng quyên góp một ít, nàng không thiếu tiền, nhưng nếu thật sự có kẻ nào mắt mù mà dám tơ hào đến số tiền này.

Thì nàng chắc chắn sẽ c.h.ặ.t đứt những cái vuốt đang thò ra kia.

Chặt thành thịt vụn luôn cũng nên.

Thịnh Cẩm Hoài cũng rốt cuộc tìm được cơ hội để đề cập với Hoàng đế chuyện Thịnh An Ninh muốn cùng xuất chinh.

Hoàng thượng...

Ngài ấy trực tiếp bị nước miếng của chính mình làm cho sặc.

Thịnh Cẩm Hoài...

Hắn hiện giờ có phải nên quỳ xuống thỉnh tội một chút không nhỉ?

Hoàng thượng thấy động tác của hắn, vội vàng xua tay, ánh mắt có chút kỳ quái.

Khó khăn lắm mới bình phục lại được, Hoàng thượng uống một ngụm trà rồi nhíu mày nói: "Ngươi nói nha đầu An Ninh muốn đi Thanh Châu?"

Thịnh Cẩm Hoài gật đầu.

Hoàng thượng có chút tức giận: "Ngươi làm huynh trưởng kiểu gì vậy? Chuyện nguy hiểm như thế, ngươi không ngăn cản thì thôi, sao lại còn giúp muội ấy?"

Thịnh Cẩm Hoài...

Đâu phải hắn không ngăn cản, là bản thân người ta đã sớm muốn ra ngoài xông pha rồi.

Hơn nữa hắn căn bản là không ngăn cản được có được không.

Thà rằng để muội ấy đường đường chính chính mà đi, còn hơn là để muội ấy lén lút bỏ chạy, đến lúc đó hắn còn có thể phái người chăm sóc đôi chút.

Nhưng tự nhiên hắn không thể nói như vậy.

Hắn phải tranh thủ thêm chút lợi ích cho muội muội nhà mình.

"Là vi thần vô năng, muội muội cũng là muốn chia sẻ lo âu với Bệ hạ."

Hoàng thượng...

Tiểu t.ử này thật đúng là biết ăn nói.

Nghĩ lại thân thủ của nha đầu kia, đừng nói chứ, nếu đưa muội ấy ra chiến trường, tuyệt đối là một kiện đại sát khí.

Đặc biệt là muội ấy có phúc khí như vậy, biết đâu cục diện bế tắc lại được hóa giải.

Nhưng để một tiểu cô nương vừa mới cập kê xuất chinh, ngài vẫn cảm thấy lấn cấn.

Đại Càn triều rộng lớn như thế, làm sao cũng không đến mức phải để một tiểu cô nương tiến lên c.h.é.m g.i.ế.c.

Mặt mũi của ngài biết để vào đâu.

Vô số nam nhi của Đại Càn triều biết để mặt mũi vào đâu?

"Chuyện này ngươi hãy để Trẫm suy nghĩ thêm, các ngươi tự mình cũng phải nghĩ cho kỹ, đó dù sao cũng là chiến trường, khác hẳn với trước kia, sẽ có người c.h.ế.t đấy."

Lại nghĩ cả nhà này mới yên ổn được bao lâu, an tâm ở lại kinh thành chẳng tốt sao, thật đúng là thân trong phúc mà không biết hưởng phúc.

Thịnh Cẩm Hoài suy nghĩ một lát rồi không nói thêm gì nữa.

Hoàng thượng cũng đâu có trực tiếp từ chối.

Hơn nữa đây cũng là ý tốt của ngài, làm thần t.ử thì phải biết quan sát sắc mặt.

Thịnh Cẩm Tu cũng muốn đi theo.

Đi Thanh Châu chứ không phải đi phương Bắc, Hoàng thượng chắc là sẽ không từ chối.

Cho dù muội muội rất mạnh, nhưng để muội ấy đi một mình hắn vẫn thấy có chút không yên tâm.

Lần này khâm sai là Ngự sử trung thừa Bạch đại nhân, Hoàng thượng vốn cũng định phái Cấm vệ quân đi hộ tống.

Hắn là một thành viên trong đó, chắc là cũng được thôi.

Đợi chút nữa về rồi bàn bạc lại với Đại ca sau.

Còn về phần Tĩnh Văn muội muội, nếu hắn đi, hôn kỳ nhất định phải hoãn lại.

Hắn muốn đi cũng không hoàn toàn là vì không yên tâm về muội muội nhà mình, mà hắn còn muốn đi để tự mình liều một phen vì tiền đồ.

Tước vị là của Đại ca, hắn chưa từng nghĩ tới việc tranh giành.

Nếu hắn cứ mãi làm việc trong cung, hiện giờ là chính lục phẩm, muốn thăng lên nữa thì không biết phải đợi đến bao giờ.

Bọn họ sớm muộn gì cũng phải phân gia.

Hắn không muốn giống như Thịnh Ký Lãng, bản thân không có bản sự lại đi dùng những thủ đoạn bẩn thỉu để mưu đoạt tước vị của Hầu phủ.

Tiền đồ của hắn, hắn phải tự mình dốc sức giành lấy.

Hắn cũng không muốn Tĩnh Văn muội muội đi theo hắn mà phải chịu ủy khuất. Hắn muốn sau này con cái nhắc tới người cha này, sẽ không chỉ đơn thuần là nhị công t.ử hay nhị gia của Định Viễn Hầu phủ.

Tuy rằng nghĩ hơi xa, nhưng hắn quả thực nghĩ như vậy.

Chỉ là hắn nên nói với Tĩnh Văn muội muội thế nào đây?

Muội ấy có nổi giận không?

Rồi có khi nào vì một chút không vui mà không thèm gả cho hắn nữa không?

Đột nhiên cảm thấy bản thân thật khó khăn.

Thịnh Cẩm Tu càng nghĩ càng thấy hoảng hốt, cả người đều trong trạng thái thẫn thờ.

Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc tan tầm, hắn liền vội vội vàng vàng chạy tới trước cửa Tôn phủ.

Những lời muốn nói vẫn chưa biết mở lời ra sao, chuyện cũng chưa có định đoạt, hắn biết mình không nên tới, nhưng hắn chính là không nhịn được.

Nếu không phải đầu óc chưa đến mức hồ đồ, có lẽ hắn đã trực tiếp chạy ra phía sau leo tường rồi.

Người gác cổng Tôn phủ đương nhiên là nhận ra vị cô gia tương lai này.

Hơn nữa vị này tính tình hòa nhã, lại không có thói hư tật xấu gì, quan trọng là tướng mạo khôi ngô lại trẻ tuổi tài cao, bọn họ đều rất quý mến.

Thấy hắn tới liền cười híp mắt chào hỏi.

"Nhị công t.ử an."

"Nhị công t.ử, ngài tới rồi ạ."

Thịnh Cẩm Tu hoàn hồn, biểu hiện có chút quẫn bách, hắn cũng không biết sao mình lại hấp tấp tới đây như vậy.

Mất mặt, thật quá mất mặt.

Nhưng da mặt hắn cũng không mỏng đến thế, khẽ ho một tiếng rồi nói: "Ta tới tìm Đại công t.ử nhà các ngươi."

Hai người gác cổng hiểu ý cười một tiếng.

Ai mà chẳng biết chút chuyện giữa đám người trẻ tuổi chứ, vả lại tiểu thư nhà bọn họ vạn lần tốt, vị cô gia tương lai này mong nhớ cũng là lẽ thường.

"Dạ vâng, tiểu nhân đi thông báo cho Đại công t.ử ngay đây."

Trong lúc một người gác cổng nói chuyện, một tiểu tư khác đã cười hì hì ra đón Thịnh Cẩm Tu vào trong.

Thịnh Cẩm Tu vào đến phòng khách càng thêm căng thẳng.

Trong đầu cứ mãi nghĩ xem khi gặp Tĩnh Văn muội muội nên nói thế nào.

Càng nghĩ đầu óc càng rối loạn, cuối cùng khi thấy Tôn Tĩnh Văn đi cùng Tôn Ly Kinh tới, đầu óc hắn chỉ còn lại một mảnh trống rỗng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.