Xuyên Thành Thiên Kim Bị Hại, Ta Khiến Cả Nhà Ác Nhân Sống Không Bằng Chết - Chương 118: Đặc Biệt Thêm Chương
Cập nhật lúc: 25/03/2026 12:17
Bạch Vân Hành luôn cảm thấy chuyện này e là không đơn giản như vậy.
Vị Quận chúa này đã có thể lấy đi một chiến thuyền ngay dưới mắt lũ phiên bang, vậy nàng chắc chắn còn có thể làm được chuyện khác.
Tốt nhất là có thể bắt sống tên cầm đầu của đám người kia về, như vậy bọn họ sẽ bớt được khối phiền phức.
Đương nhiên, nếu nàng không mang được người về cũng là lẽ thường tình, Bạch Vân Hành ông vẫn vô cùng cảm kích.
Lúc này, bất kể là nam hay nữ, chỉ cần chủ động ra tiền tuyến, ông đều phải cảm kích.
Huống chi người ta vừa đến đã làm chuyện lớn, rắc rối ở Thanh Châu được nàng giải quyết gần xong, bên Lai Châu chắc là Tiết Lăng Vân cũng có thể khống chế đại cục, giờ còn đến giúp họ giảm bớt áp lực, người này đúng là một vị "Bồ Tát sống" di động mà.
Thịnh An Ninh mà biết vị Uy Viễn đại tướng quân này nghĩ về nàng như vậy, chắc sẽ cạn lời lắm.
Có lẽ đối với quân phiên bang, nàng hợp với danh xưng "Sát thần" hơn, mà bản thân nàng cũng thích danh xưng này hơn.
Vất vả lắm mới hội quân được với chiến thuyền nhà mình, Thịnh An Ninh mới cất đồ đi, rồi vẫy tay chào người đang cầm kính viễn vọng.
Nàng không ngốc, đoán được người này là ai.
Nàng còn phải gọi người này một tiếng bá phụ đấy.
"Chào Bạch bá bá."
"An Ninh nha đầu không cần đa lễ, vất vả cho con rồi, có bị thương ở đâu không?"
Trong lúc hai người trò chuyện, các thủy thủ và binh lính đã lên tàu tiếp quản chiến thuyền.
Thịnh An Ninh tốt bụng nhắc nhở: "Cái đó, cảnh tượng hơi đẫm m.á.u, mọi người hãy chuẩn bị tâm lý."
Nói xong câu này, nàng lại nói với Bạch Vân Hành: "Bạch bá bá, con thuyền này là thuyền của chủ soái bọn chúng, bên trong có rất nhiều v.ũ k.h.í, con mang về hết rồi. Nhưng tên chủ soái kia đáng hận quá, con không nhịn được nên đã g.i.ế.c hắn rồi."
Bạch Vân Hành...
Ông nên nói con bé này thành thật hay là thiếu tâm nhãn đây.
Người g.i.ế.c thì cũng g.i.ế.c rồi, con cứ tùy tiện tìm cái cớ là được, mắc gì cứ bô bô nói ra thế này, sau này ông biết báo cáo làm sao?
"Được rồi, kể ta nghe tình hình bên trong xem."
Thịnh An Ninh kể sơ qua tình hình, rồi hạ thấp giọng nói: "Bạch bá bá, con lấy được tin tức từ miệng tên đó, trong quân ta liệu có mới nhập loại t.h.u.ố.c giảm đau nào không?"
Bạch Vân Hành và vị quân sư bên cạnh đồng thời rùng mình.
Tin tức mà con bé này phải cẩn trọng nói ra như vậy, e là điều bất lợi cho Trấn Nam quân.
Bạch Vân Hành nén nỗi lo trong lòng, gật đầu: "Đúng là có sử dụng, hiệu quả rất tốt."
Đánh trận thế này, binh lính bị thương không đếm xuể.
Loại t.h.u.ố.c giảm đau đó tuy không nhiều, tuy đắt đỏ, nhưng ông vẫn cho quân y dùng cho tướng sĩ.
Có những cơn đau có thể khiến người ta đau đến c.h.ế.t.
Đều là binh lính dưới trướng ông, cứu được ai, ông đương nhiên đều muốn cứu.
Hơn nữa cũng có người thực sự được cứu sống, hiệu quả giảm đau của t.h.u.ố.c cũng rất tốt.
"Thuốc này có vấn đề gì sao?"
Thịnh An Ninh nghiêm mặt gật đầu: "Vấn đề lớn lao là đằng khác. Thuốc đó gây nghiện, nếu dùng đủ liều, sau này sẽ sống không bằng c.h.ế.t. Loại t.h.u.ố.c này nếu lưu thông lâu dài trong quân đội..."
Nàng không nói hết câu, người làm tướng quân và quân sư đều không ngốc, họ thừa sức đoán được hậu quả khi sử dụng thứ đó.
Bạch Vân Hành tức đến nổi gân xanh, đôi mắt vằn tia m.á.u đỏ rực.
Thịnh An Ninh tiếp tục: "Tên đó còn nói, chúng đã trồng những thứ đó ở vài nơi, số t.h.u.ố.c này cũng là chúng cố ý để người ta đưa vào quân đội, tâm địa cực kỳ hiểm độc."
"Hơn nữa thứ đó cực kỳ bá đạo, nơi nào chúng mọc thì các loài thực vật khác khó lòng sống sót. Cứ đà này, nếu để chúng lan rộng ra, hậu quả sẽ không thể lường trước được."
Dù là người từng trải như Bạch Vân Hành và Liễu Văn Uyên cũng không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
Cảnh tượng đó, họ mới chỉ nghĩ thôi đã thấy lạnh sống lưng.
"Con cũng vì thế mà tức quá, trực tiếp lăng trì tên đó luôn, thực sự là không nhịn nổi."
Hai người...
Bọn họ vừa rồi không nghe lầm chứ, lăng... lăng trì?
Có đúng như cái ý mà bọn họ đang hiểu không?
Thịnh An Ninh chỉ tay vào đám binh lính đang khiêng v.ũ k.h.í ra với gương mặt tái mét: "Chính là cái ý mà hai vị đang nghĩ đấy ạ."
Hai người...
Bỗng cảm thấy sau lưng mình có chút hơi lạnh.
Nhưng đối với kẻ nghĩ ra cách thâm độc như vậy để hại bọn họ, bị lăng trì cũng là đáng đời.
Nếu khi đó kẻ đối mặt với hắn là bọn họ, e rằng bọn họ cũng hận không thể lăng trì kẻ đó ngay tại chỗ.
Chỉ là vì người nói ra lời này, làm ra chuyện này lại là một tiểu cô nương xinh đẹp, nên bọn họ mới cảm thấy có chút không tự nhiên.
"Bạch bá phụ, nếu mọi người muốn biết thêm điều gì, trong số những kẻ còn lại chắc hẳn vẫn còn tên cầm đầu, có thể tra hỏi thêm. Có được bấy nhiêu thứ này, ta tin rằng chúng ta có thể đ.á.n.h đuổi lũ mặt dày kia đi rồi."
Bạch Vân Hành nghe xong, ý chí chiến đấu sục sôi vô cùng.
Từng tốp tướng sĩ tiến vào nhận v.ũ k.h.í, sau đó hớn hở bắt đầu nghiên cứu.
Lại thêm đủ loại pháo đài với uy lực cường đại.
Bây giờ so về hỏa lực, chưa biết mèo nào c.ắ.n mỉu nào đâu.
Thịnh An Ninh tựa người vào lan can, ngước mắt nhìn chiến thuyền đang ngày càng tiến lại gần. Xong vụ này chắc là có thể nghỉ ngơi một thời gian, đến lúc đó lại dẫn người sang Tân La và Nhật Bản đ.á.n.h lũ Oa khấu và đám gió chiều nào che chiều nấy kia.
Nghĩ đến thôi đã thấy trong lòng vui phơi phới.
Ta cũng là một con cá mặn có thể làm nên đại nghiệp.
Trái ngược với bầu không khí vui mừng, ý chí chiến đấu dâng cao của tướng sĩ Đại Càn.
Liên quân phiên bang ở phía đối diện gần như sắp phát điên.
Đặc biệt là đại diện của Tân La và Nhật Bản.
Sở dĩ bọn họ đồng ý kết minh với người phiên bang, chẳng phải vì bên đó có Thần chủ, mà Thần chủ có thể ban xuống thần vật hay sao.
Nếu không, kẻ nào điên mới đi tấn công một Đại Càn hùng mạnh như thế.
Nhưng giờ đây, chiến thuyền nơi Thần chủ tọa trấn lại bị cướp mất, hơn nữa còn bị người Đại Càn bắt giữ.
Đến cả Thần chủ mà Đại Càn cũng đối phó được, thì đối phó với những tiểu quốc phiên bang như bọn họ chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao.
Còn vị Thần chủ kia nữa, không phải tự xưng là thần linh sao, không phải có thủ đoạn của thần tiên sao?
Sao lại vô dụng đến thế, chẳng được tích sự gì vậy?
Thật là tức c.h.ế.t bọn họ mà.
Trận chiến này nếu thua, bọn họ chắc chắn sẽ xong đời, e rằng đời đời kiếp kiếp đều bị nô dịch, không bao giờ có được tự do nữa.
Những người phiên bang khác cũng sốt ruột vô cùng, sốt ruột đến phát điên. Chỗ dựa lớn nhất của bọn họ chính là Thần chủ, nay Thần chủ không rõ tung tích, bọn họ biết phải làm sao? Nhất định, nhất định phải cướp Thần chủ trở về.
Thưởng tặng thêm chương, lát nữa còn có thêm hai chương nữa.
