Xuyên Thành Thiên Kim Bị Hại, Ta Khiến Cả Nhà Ác Nhân Sống Không Bằng Chết - Chương 74: Huynh Đệ Lan Gia

Cập nhật lúc: 25/03/2026 12:11

Thịnh An Ninh lại bị kéo dậy từ sớm để trang điểm.

Nàng cũng khá hưởng thụ quá trình này, tuy có chút buồn ngủ nhưng vấn đề không lớn.

Dù sao thì có cô nương nào mà không yêu cái đẹp chứ? Tuy nàng hành sự có hơi bạo lực một chút, sát khí nặng một chút, nhưng nàng cũng là một cô nương kia mà.

Nhưng hễ nghĩ đến chuyện đ.á.n.h nhau tối qua bị bắt là tâm trạng nàng lại không được tốt lắm.

Quan trọng nhất là còn bị phạt bạc.

Mười lượng bạc lận đó, đủ để mua được bao nhiêu món ăn vặt lề đường rồi.

Mà nàng không biết là, cái danh hung hãn của mình chỉ trong vòng một đêm ngắn ngủi đã lại quét sạch hơn nửa kinh thành.

Nàng càng không ngờ tới là những gia đình vốn dĩ có ý định cưới nàng vào cửa lại một lần nữa chùn bước.

Dù sao đây cũng là người mà ngay cả Tĩnh Trần đại sư cũng dám đ.á.n.h, lỡ như sau này không cẩn thận làm nàng chịu chút ấm ức, nàng lại lôi bọn họ ra đ.á.n.h thì sao.

Đặc biệt là những nam t.ử được chọn để liên hôn, vốn dĩ đều đã đồng ý, định bụng sẽ bấm bụng thử một phen, dù sao đó cũng là một tiểu cô nương dung mạo như hoa, không nói gì khác, gương mặt kia đúng là cực kỳ xinh đẹp.

Nhưng giờ thì thôi đi, cái thân hình nhỏ bé này của họ sợ là chịu không nổi sự giày vò.

Thịnh An Ninh mà biết được suy nghĩ của bọn họ, e là đôi mắt đã đảo lên tận trời.

Chưa nói đến việc nàng có nguyện ý liên hôn gả chồng hay không.

Dẫu nàng có bằng lòng, thực sự gả đi, thì nàng cũng đâu phải hạng người không thấu tình đạt lý, cứ gặp người là đ.á.n.h đâu chứ.

Chỉ cần người ta đừng chọc giận nàng, nàng còn lười động thủ nữa là.

Cho nên a, có một số kẻ chính vì biết rõ mình sẽ không đối xử tốt với người ta, nên mới có đủ loại lo ngại như vậy.

Tất nhiên cũng có những kẻ không bị dọa sợ, trái lại còn hừng hực khí thế muốn chinh phục một nữ t.ử khác biệt như nàng.

Huống chi sau lưng nàng còn có tầng hào quang được thần tiên phù hộ.

Bất kể thật giả ra sao, vận khí của nàng đúng là rất tốt, rước về nhà làm vật trấn trạch cũng được vậy.

Khó khăn lắm mới trang điểm xong, đôi mắt Thịnh An Ninh sáng lấp lánh chiêm ngưỡng nhan sắc khuynh thành của chính mình.

Nếu không phải bản thân không thể lúc nào cũng tự ngắm mình, nàng nhìn gương mặt này cũng có thể ăn thêm được hai bát cơm.

Hôm nay nàng mặc một bộ trường quần bằng gấm màu phấn hồng, khoác ngoài một chiếc áo choàng bằng lông hồ ly trắng muốt. Vòng lông hồ ly mềm mại quanh cổ càng tôn lên vẻ quý phái mà vẫn linh động, kiều diễm của nàng.

Giữa trán dán một miếng hoa điền hình hoa lê thanh khiết, phối hợp với đôi mày thanh tú mà lạnh lùng vốn có, càng thêm phần thoát tục.

Đối với màu phấn hồng nàng thực ra không thích lắm, nhưng ai cũng nói nàng mặc màu này đẹp nên nàng mới mặc.

Không thể không nói, nàng như thế này trông thật là mơn mởn a.

Cung yến hôm nay, cả gia đình bốn người bọn họ đều sẽ tham dự.

Định Viễn Hầu phủ cuối cùng cũng đã có thêm nữ quyến khác.

Lần trước tại tiệc đầy tháng của tiểu Hoàng tôn, Thịnh An Ninh ngồi cùng Di mẫu của nàng, lần này chắc là chỉ có hai nàng cô tẩu bọn họ đi cùng nhau thôi.

Cung yến hôm nay khác với tiệc đầy tháng lần trước, quy mô lớn hơn, người tham dự cũng đông hơn.

Nghe nói còn có các tiểu quốc phiên bang đến triều cống.

Từ đó có thể thấy Đại Càn đúng là một vương triều thịnh thế.

Mà lần cung yến này cũng khác hẳn so với mọi khi.

Đa số các buổi cung yến thực ra đều là nam nữ ngồi riêng biệt.

Quy củ cũng đặc biệt nhiều, vô cùng cầu kỳ.

Người có địa vị cao ngồi đâu, địa vị thấp ngồi đâu, nam ngồi chỗ nào, nữ ngồi chỗ nào, nhi nữ ngồi ra sao, thảy đều có quy định rõ ràng.

Nhưng lần cung yến này lại là nam nữ đồng tịch.

Không phải vì đây là cung yến ngày Tết, mà là vì Ngũ hoàng t.ử muốn chọn phi, sau đó sẽ xuất cung lập phủ thành thân.

Còn về việc tại sao lại chọn phi vào dịp Tết, Thịnh An Ninh cũng không rõ.

Nàng cảm thấy có khả năng là Hoàng thượng bủn xỉn, rất ít khi tổ chức cung yến này nọ, nên mới tiện thể kết hợp luôn cho đỡ tốn.

Phải nói là nàng đã đoán trúng chân tướng rồi.

Bởi vì Hoàng thượng thật sự nghĩ như vậy.

Dù sao thì cũng là yến tiệc, người đều phải đến cả, như nhau cả thôi, không cần phải cầu kỳ quá mức.

Chỉ là xem mắt một chút thôi mà, các công t.ử, tiểu thư nhà khác cũng có thể nhân cơ hội này xem có ý trung nhân nào không, Ngài quả thực là rất chu đáo.

Chủ yếu là vì đứa con trai không khiến Ngài bớt lo này đã tham gia bao nhiêu yến tiệc bên ngoài, kết quả là vẫn chẳng ưng được ai.

Nếu vì một mình hắn mà tổ chức riêng một buổi cung yến thì Ngài lại tiếc tiền.

Thế nên Ngài mới làm "tiện tay" vậy, đây cũng là cơ hội cuối cùng mà vị Phụ hoàng này dành cho đứa con trai kia rồi.

Nếu còn không chọn được Hoàng t.ử phi, thì Ngài sẽ trực tiếp ban hôn.

Ngài thực sự rất muốn gả con bé An Ninh kia cho lão Ngũ, nhưng lão Ngũ không muốn cưới, mà Ngài đoán chừng con bé An Ninh cũng chẳng muốn gả, thật là khiến người ta phải nát óc mà.

--

Cả gia đình đi đến cửa cung.

Tuy rằng xe ngựa đến đây rất nhiều, nhưng lại vô cùng trật tự.

Thịnh An Ninh nhận ra hôm nay ánh mắt đ.á.n.h giá mình nhiều hơn hẳn so với trước đây.

Dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra được là tại sao.

Đặc biệt là con "công xòe đuôi" mà nàng nhìn thấy tối qua, thế mà lại đang chạy về phía bọn họ đứng.

"Thủ lĩnh, thật khéo quá, ngài cũng ở đây à."

Khóe miệng Thịnh An Ninh giật giật.

Tên này là ai?

Trông cũng ra dáng con người đấy, sao cái não lại không được bình thường thế nhỉ.

Nàng còn chẳng biết hắn tên gì nữa là, sao tự dưng lại trở thành thủ lĩnh của hắn rồi?

Không thấy hôm nay nàng ăn vận ngoan hiền, đáng yêu thế nào sao, đừng có làm như thể nàng là một thiếu nữ bất lương có được không.

Thịnh Cẩm Huỳnh và những người khác cũng tò mò nhìn về phía này, rất muốn biết rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì.

"Ngươi là ai? Đừng có gọi bừa làm hỏng danh tiếng của ta, ta vốn không quen biết ngươi."

Thiếu niên hoa hòe hoa sói nghe vậy liền lộ vẻ mặt đầy ủy khuất: "Đầu nhi, tối qua chúng ta mới gặp nhau mà, người không nhớ sao?"

Thịnh An Ninh đen mặt: "Đầu óc có bệnh thì đi tìm đại phu mà khám."

Thịnh Cẩm Tu nhìn người tới một hồi lâu mới lên tiếng: "Ngươi là Lan Hạo?"

Lan Hạo hất cằm: "Mấy năm không gặp, Thịnh Cẩm Tu mắt của ngươi kém đi nhiều như vậy sao, lâu thế mới nhận ra tiểu gia."

"Tiểu gia tối qua đã nhận ra ngươi rồi."

Thịnh Cẩm Tu siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nếu không phải bây giờ thời cơ không đúng, nắm đ.ấ.m của hắn đã vung lên rồi.

Tên này sao qua bao nhiêu năm vẫn cái đức hạnh đó, thật đáng đòn.

"Ta cảnh cáo ngươi, đừng có tới quấy rầy muội muội ta, nếu không nắm đ.ấ.m của ta sẽ không tha cho ngươi đâu."

Lan Hạo đảo mắt trắng dã: "Mấy năm không gặp ngươi vẫn là tên mãng phu không não, ta phì, lại không mọc thêm chút trí khôn nào, e là đến lúc c.h.ế.t thế nào cũng không biết."

Ngay khi bầu không khí giữa hai người ngày càng căng thẳng, một vị công t.ử áo xanh bước tới, giữ Lan Hạo lại nói: "Tiểu đệ chớ có vô lễ."

Nói xong lại gật đầu chào Thịnh Cẩm Hoài và Thịnh Cẩm Tu, sau đó mới nói với Thịnh An Ninh: "An Ninh huyện chúa, tiểu đệ vô trạng, xin hãy lượng thứ."

Thịnh An Ninh vừa nghe nhị ca gọi thiếu niên hoa hòe kia là Lan Hạo thì đã biết bọn họ là người nhà nào.

Đương kim Hữu tướng tên là Lan Mặc Thanh.

Mà vị công t.ử có dung mạo khí độ không hề thua kém đại ca phong hoa tuyệt đại nhà mình này, chắc hẳn chính là một trong ba đại công t.ử của kinh thành - Lan Mộc Phong.

Quả thực rất tuấn tú, ôn nhuận như ngọc, khí chất nho nhã, vừa nhìn đã biết là người đọc rất nhiều sách.

Thịnh Cẩm Hoài bất động thanh sắc tiến lên chắn trước mặt muội muội, mỉm cười chào hỏi Lan Mộc Phong.

Người này tuy tướng mạo đẹp, cũng rất có tài hoa, nhưng hắn chính là không thích người này.

Hơn nữa hắn từ trong ánh mắt ôn hòa của người này thấy được sự tính toán được che giấu rất kỹ.

Bản thân hắn cũng chẳng phải người tốt lành gì, nên khi nhìn thấy người trước mắt liền có cảm giác như gặp phải đồng loại, vì vậy hắn không muốn để tên này lại gần muội muội nhà mình.

Lan Hạo tuy sợ đại ca nhà mình, nhưng vẫn không nhịn được mở miệng nói: "Đầu nhi, người hãy thu nhận ta đi, ta thực sự rất muốn theo người học võ, ta cũng không yêu cầu trong thời gian ngắn thần công đại thành như người, chỉ cần một năm có được một nửa bản lĩnh của người là ta đã mãn nguyện lắm rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Thiên Kim Bị Hại, Ta Khiến Cả Nhà Ác Nhân Sống Không Bằng Chết - Chương 74: Chương 74: Huynh Đệ Lan Gia | MonkeyD