Xuyên Thành Thiên Kim Bị Hại, Ta Khiến Cả Nhà Ác Nhân Sống Không Bằng Chết - Chương 77: Lang Vô Tình, Thiếp Vô Ý
Cập nhật lúc: 25/03/2026 12:11
Tôn Tĩnh Văn lúc đi lướt qua Thịnh An Ninh thì mỉm cười nói: "Ta rất mong chờ đó."
Nàng ấy thực sự mong chờ, chỉ biết vị huyện chủ này đ.á.n.h nhau rất giỏi, thân thủ cực tốt, nhưng chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến nàng ra tay.
Cho dù chỉ là múa kiếm, nàng ấy cũng tin rằng màn múa kiếm của Thịnh An Ninh chắc chắn sẽ khác hẳn với kiểu kiếm vũ mềm yếu lúc trước.
Thịnh An Ninh đúng thật là không biết kiểu kiếm vũ mang tính biểu diễn cao kia.
Theo nàng thấy, những thứ đó tuy đẹp thì đẹp thật, nhưng chỉ là hoa mỹ bên ngoài, nếu thực sự đối địch thì chỗ nào cũng thấy sơ hở.
Còn những gì nàng học được đều là để bảo mạng và g.i.ế.c người.
Những người khác cũng nhạy bén phát hiện ra, Thịnh An Ninh đứng giữa đại điện ngay khoảnh khắc nắm lấy thanh trường kiếm, khí thế trên người liền thay đổi hẳn.
Theo từng động tác của nàng, các nhạc sư vốn đang chơi những khúc nhạc du dương, uyển chuyển đã rất ăn ý mà đổi sang một bản nhạc khác.
Sát khí tỏa ra từ người nàng khiến bọn họ cảm thấy da đầu tê dại, luôn có cảm giác tiếng nhạc của mình hoàn toàn bị áp chế.
Những người đang quan sát cũng theo bản năng mà thở chậm lại, bầu không khí của buổi tiệc từ trạng thái thư giãn ban đầu bỗng trở nên vô cùng nghiêm nghị.
Thừa Ân Hầu phu nhân không nhịn được mà rùng mình một cái.
Bà ta cứ cảm thấy sau lưng lạnh toát, như thể tính mạng mình có thể mất đi bất cứ lúc nào.
Vậy nên tại sao bà ta lại đi gây hấn với một kẻ sát thần như thế này cơ chứ?
Mỗi động tác của Thịnh An Ninh đều tràn đầy sức mạnh, những chiêu thức dứt khoát vừa đẹp mắt vừa đem lại sự chấn động mạnh mẽ, nhìn qua là biết không phải là hạng múa may quay cuồng.
Màn biểu diễn kết thúc, Thịnh An Ninh thu kiếm, hành lễ xong chuẩn bị lui ra.
Thế nhưng nàng lại bị gọi lại.
Người gọi nàng lại vẫn cứ là vị Hoàng thượng kia.
Nàng thật sự không còn gì để nói, mặt không cảm xúc nhìn vị Hoàng thượng suốt ngày rảnh rỗi sinh nông nổi này.
Hoàng thượng khẽ ho một tiếng rồi nói: "Quả không hổ danh là hổ nữ của tướng môn, thật đúng là cân quắc bất nhượng tu mi. Tiểu Ngũ, ngươi chẳng phải rất muốn cùng nha đầu An Ninh đây so tài sao, mau lên đi."
Thịnh An Ninh......
Nàng quả nhiên không đoán sai, Hoàng thượng đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, muốn tác hợp nàng với Ngũ hoàng t.ử.
Phiền c.h.ế.t đi được.
Hay là cứ tạo phản cho rồi, đến lúc đó ai nấy đều phải nghe lời nàng.
Trong lòng Ngũ hoàng t.ử cũng tràn ngập vẻ chán đời.
Nhưng ngài ấy vẫn phải nhắm mắt đưa chân mà ra sân.
Hoàng thượng vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn cho hai đứa trẻ này tiếp xúc gần gũi một chút, thật là một cặp trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa biết bao.
Những người còn lại cũng nhận ra tâm tư của Hoàng thượng.
Mấy vị tiểu thư có ý muốn tranh vị trí Ngũ hoàng t.ử phi đều siết c.h.ặ.t khăn tay, vừa không hiểu chuyện gì vừa vô cùng không phục.
Hoàng thượng sao lại để mắt tới cái kẻ thô kệch, chỉ thích múa đao múa kiếm này chứ, họ chẳng lẽ không tốt hơn nàng ta sao?
Tay cầm chén trà của Thịnh Cẩm Hoài run lên, nước trà vừa rót đầy đã tràn ra ngoài.
Huynh ấy trước đây đã hỏi qua muội muội, muội muội cũng nói rồi, nàng phải tìm một người mình thật lòng yêu thích.
Hơn nữa, hoàng gia vốn chẳng phải là lựa chọn tốt lành gì.
Quan trọng nhất là, muội muội nhà huynh ấy không phải hạng người sẽ ngoan ngoãn nghe lời, mong rằng Hoàng thượng hãy suy nghĩ kỹ lại.
Thịnh Cẩm Tu cũng rất hiểu muội muội mình, huynh ấy cũng không muốn muội muội gả vào hoàng thất, chỉ mong hôm nay đừng có cái gọi là thánh chỉ ban hôn nào thì tốt.
Ngũ hoàng t.ử nở nụ cười giả tạo đi tới bên cạnh Thịnh An Ninh.
Ngài ấy khẽ chắp tay nói: "Còn xin An Ninh huyện chúa nương tay cho."
Ngũ hoàng t.ử thực ra tướng mạo không tệ, dù sao gen của Hoàng thượng cũng ở đó, các vị phi tần lại toàn là mỹ nhân.
Nhưng Thịnh An Ninh chẳng có hứng thú gì với ngài ấy, vả lại tên này cũng chẳng đẹp bằng hai vị ca ca của nàng.
Đã vậy nụ cười kia còn vô cùng giả tạo, nhìn là biết đang cố gượng ép.
Cho nên Hoàng thượng đang làm cái gì vậy, rõ ràng biết nhi t.ử mình không muốn mà còn bày ra chiêu này, chẳng phải là làm khó người ta sao.
Nhưng ngoài mặt nàng vẫn nói: "Điện hạ khách khí rồi, chỉ là luận bàn mà thôi, điểm tới là dừng."
Thế là hai người bắt đầu giao đấu.
Đại Tiền không hề trọng văn khinh võ, nên các vị hoàng t.ử, trừ khi sức khỏe yếu ớt, còn lại đều phải học võ từ nhỏ.
Vì lẽ đó, Ngũ hoàng t.ử không hề yếu đuối như vẻ ngoài của mình.
Ngũ hoàng t.ử mà biết Thịnh An Ninh gán cho mình cái mác "yếu đuối" trong lòng, chắc hẳn sẽ tức đến hộc m.á.u.
Ngài ấy rốt cuộc yếu đuối chỗ nào chứ, đây gọi là khí chất ôn nhu như ngọc, là ngọc thụ lâm phong.
Thịnh An Ninh thu bớt lực, không để đối phương thua quá t.h.ả.m hại.
Vừa đ.á.n.h nàng vừa hạ thấp giọng nói: "Điện hạ, ta biết ngài không muốn lấy ta, ta cũng chẳng có ý định gả chồng, chuyện phía Hoàng thượng đành làm phiền ngài phí tâm rồi."
Ngũ hoàng t.ử nghiêng người né tránh thanh trường kiếm đang lao tới, khẽ gật đầu tỏ ý đồng tình.
Thật tốt quá, ngài ấy vẫn thích kiểu người dịu dàng hơn, hạng cô nương giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m thế này ngài ấy chịu không nổi.
Ngài ấy cũng biết Phụ hoàng cảm thấy hạng người như Thịnh An Ninh tốt nhất là nên gả vào hoàng gia, thậm chí Nhị ca và những người khác còn nghĩ nếu họ chưa cưới thê t.ử thì nhất định sẽ chủ động cầu hôn nàng.
Nhưng ngài ấy lại chẳng có dã tâm tranh đoạt ngôi vị, chỉ muốn cưới một người mình yêu thích mà thôi.
Giờ thì hay rồi, chàng không tình, thiếp không ý, cứ để lão phụ thân của ngài ấy tự mình đa tình đi.
Thịnh An Ninh thấy thời cơ đã chín muồi, liền trực tiếp kết thúc trận tỷ võ điểm tới là dừng này.
"Điện hạ, đa tạ đã nhường."
Nụ cười trên mặt Ngũ hoàng t.ử lúc này mới chân thành hơn đôi chút: "Là ta nên đa tạ An Ninh huyện chúa đã nương tay mới đúng."
Hoàng thượng thấy bầu không khí hài hòa giữa hai người thì lập tức vui mừng khôn xiết.
Bộ dạng này là có triển vọng đây.
Xem kìa, nhãn quang của ngài tốt biết bao.
Nhìn một cái là chuẩn ngay.
Ngũ nhi t.ử của ngài dù sao cũng là bậc tướng mạo đường đường.
Nha đầu An Ninh tuyệt đối không có lý nào lại không lọt mắt xanh của nó.
Có điều lát nữa vẫn phải hỏi lại, nếu cả hai đều không có ý kiến gì thì ngài sẽ ban hôn.
"Tốt, nha đầu An Ninh quả nhiên hảo thân thủ, thưởng!"
Thịnh An Ninh vốn đang có chút không vui, vừa nghe thấy có thưởng thì đôi mắt lập tức cong thành hình vầng trăng khuyết.
Tiền mà, tự nhiên là càng nhiều càng tốt, trong không gian của nàng vẫn còn rất nhiều chỗ để chứa.
"Thần nữ đa tạ Hoàng thượng."
Nói xong nàng liền lui xuống.
Các màn biểu diễn vẫn tiếp tục diễn ra một cách tuần tự và đẹp mắt.
Thịnh An Ninh ngồi thêm một lúc lâu, Minh Nguyệt quận chúa đi tới, kéo theo Tạ Vi Tuyết đi thay y phục.
Nàng suy nghĩ một chút rồi đứng dậy đi theo.
Tiệc tùng là nơi dễ xảy ra chuyện nhất, có một số kẻ cũng đặc biệt thích gây chuyện tại đây.
Đại ca nàng vất vả lắm mới cưới được vị tẩu t.ử tâm đầu ý hợp như thế, nhất định phải bảo vệ thật tốt.
Tạ Vi Tuyết không nghĩ ngợi nhiều, cứ ngỡ Thịnh An Ninh cũng muốn đi tiểu giải, liền nắm tay nàng đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi cung điện, Minh Nguyệt quận chúa đã thở phào nhẹ nhõm.
"Suýt chút nữa thì nghẹt thở c.h.ế.t ta rồi, vẫn là bên ngoài thoải mái hơn."
Thịnh An Ninh không hiểu: "Các màn biểu diễn rất đẹp mà."
Minh Nguyệt quận chúa bất lực nhún vai: "Đẹp thì đẹp thật, nhưng cứ bị thúc giục chuyện hôn sự, bị lải nhải bên tai thì biểu diễn có đẹp đến mấy cũng thấy phiền."
Tạ Vi Tuyết cười nói: "Nhiều thanh niên tài tuấn như vậy, chẳng lẽ không có lấy một người muội thích sao?"
Minh Nguyệt quận chúa thở dài thườn thượt: "Chuyện hôn sự của ta làm sao đến lượt ta tự quyết định chứ? Nếu cho ta chọn, ta thà không gả, so với kinh thành, ta càng muốn ở lại biên quan hơn."
"Thôi bỏ đi, không nói chuyện này nữa, đi thôi, chúng ta ra bờ hồ Lưu Ly dạo một chút."
Thịnh An Ninh......"
Chẳng phải nói là đi thay y phục sao, kết quả loay hoay nãy giờ lại là muốn trốn ra ngoài chơi à.
Được thôi, nàng cũng rất muốn đi xem hồ Lưu Ly kia.
Hơn nữa không xa hồ Lưu Ly chính là rừng mai.
Nghe nói rừng mai trong cung vô cùng diễm lệ, nàng hễ thấy cái gì đẹp, bất luận là người hay vật thì đều thích ngắm nhìn.
"Đúng rồi, tẩu t.ử, Minh Nguyệt quận chúa, hai người làm sao mà quen biết nhau vậy? Chuyện này ta đã tò mò từ lâu lắm rồi."
Minh Nguyệt quận chúa lên tiếng trước: "Lúc trở về kinh thành ta bị người ta hãm hại, tốn không ít thời gian mới thoát ra được, nhưng vì trúng độc lại bị thương nên sau đó được Tuyết nhi cứu mạng."
"Nếu không phải vì Tuyết nhi không muốn để lão cha kia của nàng ấy dựa vào thế lực của Trấn Bắc Vương phủ mà thăng tiến, cũng như lo sợ hôn lễ xảy ra biến cố, thì ta đã sớm tới tận cửa chống lưng cho nàng ấy rồi."
Thịnh An Ninh yên lặng lắng nghe.
Trấn Bắc Vương chính là vị dị tính vương nắm trong tay ba mươi vạn binh quyền đó.
Cũng chẳng biết kẻ nào to gan dám ra tay với Minh Nguyệt quận chúa? Lại vì mục đích gì.
Mấy kẻ làm quan này đúng là ngày ngày rảnh rỗi quá mức, hiện giờ chẳng phải rất tốt sao, Hoàng thượng là minh quân, trăm họ an cư lạc nghiệp, còn bày vẽ lung tung làm cái gì.
Dĩ nhiên là những câu không nên hỏi, những chuyện hại não thì nàng sẽ không hỏi tới.
Chuyện người khác không muốn nói thì nàng cũng sẽ không đi đào sâu tìm hiểu đến cùng.
Ba người vừa nói vừa cười đi về phía trước, có hai cung nữ lanh lợi thấy họ đi ra ngoài thì liền bám theo sau, để tránh việc họ bị lạc đường hoặc có nhu cầu gì khác.
Đi chưa được bao xa, Thịnh An Ninh đã nghe thấy tiếng tranh cãi, vừa nghe đã thấy có trò hay rồi.
Phương hướng phát ra âm thanh vừa hay lại trùng với hướng họ đang đi, thật là trùng hợp.
