Xuyên Thành Thiên Kim Bị Hại, Ta Khiến Cả Nhà Ác Nhân Sống Không Bằng Chết - Chương 83: Tỷ Đoán Xem Ta Có Tin Không
Cập nhật lúc: 25/03/2026 12:12
"Ngũ hoàng t.ử cứ thế mà đồng ý sao?"
Thịnh An Ninh nhún vai đầy vẻ không quan tâm: "Tính cách của ta như thế này, hắn mà muốn cưới ta mới là không bình thường đấy."
Tôn Tĩnh Văn bĩu môi: "Đó là do họ không có mắt nhìn. Cái thế đạo này, những nữ t.ử như chúng ta chẳng khác gì công cụ sinh đẻ bị nuôi nhốt. Không phải họ không thích kiểu người như muội, mà là họ cảm thấy không thể khống chế được, nên là họ không xứng với muội."
Thịnh An Ninh lần này thực sự kinh ngạc.
Vẻ ngoài văn tĩnh ngoan hiền, đáng yêu thế kia mà Tôn gia tỷ tỷ lại có tính cách mạnh mẽ như vậy.
Nàng quả thật càng lúc càng yêu mến vị tỷ tỷ này rồi.
Quá thông thấu, quá thông tuệ. Trong cái xã hội nam quyền, nơi mà nữ t.ử đều phải giữ đạo tam tòng tứ đức của vương triều phong kiến này, nàng ấy lại có thể thức tỉnh tư tưởng như vậy, thật sự rất lợi hại.
Nghĩ đoạn, nàng dừng bước, nghiêm túc nhìn Tôn Tĩnh Văn bên cạnh hỏi: "Tĩnh Văn tỷ tỷ, nếu không có ngoại lực tác động, dù là từ hoàng cung hay từ gia tộc, tỷ có nguyện ý gả cho nhị ca của ta không?"
Tôn Tĩnh Văn thoáng ngẩn ngơ, sau đó gật đầu: "So với việc phải gả cho một người lạ chưa mấy thân quen, đương nhiên gả cho người mình quen biết từ nhỏ vẫn tốt hơn, huống hồ nơi đó còn là Hoàng gia với quy củ thâm nghiêm."
Điều nàng không nói ra chính là, gả vào Định Viễn Hầu phủ còn không cần lo lắng gặp phải mẹ chồng ác nghiệt, bị hành hạ khổ sở.
Trên đầu chỉ có một vị đại tẩu, nàng cũng từng tiếp xúc qua, tuy rằng cũng là người không chịu chịu thiệt, nhưng lại là một nữ t.ử có tính tình chân thật.
Sau khi Hầu phủ phân gia, nhân khẩu cũng đơn giản.
Nếu là tình trạng của Định Viễn Hầu phủ như trước kia, dẫu nàng có hảo cảm với Thịnh Cẩm Tu thì nàng cũng không nguyện ý gả.
Cho dù đôi chân của huynh ấy có lành lặn cũng vậy.
Thực sự là quá loạn, hai phủ lại ở ngay sát vách, nên chuyện trong phủ họ tuy nàng không nói là biết hết, nhưng cũng nắm được bảy tám phần.
Khụ khụ, dù sao thì cũng có không ít chuyện là do nàng đích thân trèo tường sang xem mà.
"Gia đình tỷ chắc chắn không có ý định bắt tỷ phải liên hôn đúng không?"
Tôn Tĩnh Văn lại gật đầu: "Nhưng phía Hiền phi nương nương lại có ý này, tỷ không thể vì chuyện đó mà khiến gia tộc đắc tội với phe cánh của Ngũ hoàng t.ử."
Thịnh An Ninh nghe vậy liền vui mừng: "Vậy thì được, phía Ngũ hoàng t.ử cứ để ta lo liệu giúp hai người. Chờ giải quyết xong rồi nhị ca sẽ đến cửa cầu thân, sau đó tỷ chính là nhị tẩu của ta rồi."
Tôn Tĩnh Văn...
Có phải bây giờ đầu óc nàng không được linh hoạt rồi không?
Sao mới đó mà đã nói đến chuyện làm nhị tẩu rồi?
Hơn nữa, phía Ngũ hoàng t.ử và Hiền phi nương nương đâu phải nói lo liệu là có thể lo liệu được?
Chợt nàng nghĩ ra điều gì, vội nắm lấy tay Thịnh An Ninh, mặt đỏ bừng vì lo lắng: "An Ninh muội muội, muội đừng vì nhị ca mà làm bản thân phải chịu uỷ khuất nhé, như vậy không được đâu, muội đâu có thích Ngũ hoàng t.ử."
Lần này, dấu hỏi chấm trên đầu lại chuyển sang phía Thịnh An Ninh.
Cái gì mà cái gì cơ, sao nàng lại phải chịu uỷ khuất chứ?
Sau khi phản ứng lại, nàng liền dở khóc dở cười.
"Tỷ nghĩ đi đâu vậy, ta giống người sẽ để bản thân chịu uỷ khuất lắm sao? Đừng nói là nhị ca, ngay cả chính ta cũng không thể ép bản thân chịu thiệt thòi được."
Tôn Tĩnh Văn...
Nàng quả thực càng lúc càng thích vị cô nương này.
"Vậy muội định làm thế nào?"
Thịnh An Ninh nheo mắt cười: "Tất nhiên là giải quyết vấn đề từ tận gốc rễ rồi."
Tôn Tĩnh Văn lập tức hiểu ra.
"Muội nói là Ngũ hoàng t.ử sao."
Thịnh An Ninh b.úng tay một cái: "Thông minh lắm."
"Tĩnh Văn tỷ tỷ, tỷ cứ chờ tin tốt của ta đi."
Tôn Tĩnh Văn còn có thể làm gì nữa, chỉ đành gật đầu.
Mắt tiễn hai người một người em chồng một người Tẩu t.ử tương lai rời đi, Tôn lão phu nhân vẫy tay gọi Tôn Tĩnh Văn: "Đến đây ngồi cạnh tổ mẫu nào."
Tôn Tĩnh Văn ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh tổ mẫu mình, đôi mắt to xinh đẹp chớp chớp nhìn bà.
"Văn nhi nghĩ thế nào?"
Tôn đại phu nhân cũng quan tâm nhìn sang.
Chưa đợi Tôn Tĩnh Văn kịp mở miệng, Tôn Ly Kinh bị bọc kín như một quả cầu từ bên ngoài chạy xộc vào.
"Muội muội, muội muội, ta nghe nói Thịnh Cẩm Tu sắp đến cầu thân sao?"
Ba người Tôn Tĩnh Văn, ừm, là cả ba thế hệ đồng thời lộ ra vẻ mặt bất lực.
Chỉ cảm thấy, cái tên thiếu mất sợi dây thần kinh này không giống người nhà họ chút nào, có chút ngốc nghếch.
Tôn Tĩnh Văn bất lực thở dài, ai bảo đây là ca ca song sinh của mình chứ, chỉ đành chiều chuộng vậy.
Trở lại Hầu phủ.
Thịnh An Ninh vừa bước vào cửa đã thấy Thịnh Cẩm Tu đang đi tới đi lui tại chỗ.
Tạ Vi Tuyết mỉm cười, kỳ thực vị nhị đệ này đôi khi ngốc đến mức có chút đáng yêu.
Thịnh An Ninh cạn lời đảo mắt một cái: "Thật là đồ vô dụng."
Thịnh Cẩm Tu coi như không thấy ánh mắt ghét bỏ của muội muội mình, mà có chút khẩn trương hỏi: "Thế nào rồi? Phía Tôn gia nói gì?"
Thịnh An Ninh cố ý không nói: "Ai bảo ai kia cứ giấu giấu diếm diếm, bản thân thì không vội, giờ thì cuống lên rồi, đáng đời."
Thịnh Cẩm Tu...
Vị muội muội này e là không cần được nữa rồi.
"Ôi muội muội à, muội đừng trêu huynh nữa mà, huynh mời muội ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn được không?"
Thịnh An Ninh cảm thấy buồn cười: "Bữa thịnh soạn là chắc chắn phải mời rồi, vả lại ít nhất phải là ba bữa."
Nàng lát nữa còn phải đi tìm Ngũ hoàng t.ử nữa, vì vị nhị ca này mà nàng đã tốn bao tâm huyết.
Thịnh Cẩm Tu gật đầu lia lịa: "Mời, mời, đừng nói ba bữa, mười bữa nhị ca cũng mời."
Sau đó Thịnh An Ninh mới kể lại mọi chuyện.
Thịnh Cẩm Tu nghe thấy Tôn gia muội muội cũng có chút thích mình thì cả người hưng phấn không thôi, nếu không phải vì giữ gìn hình tượng thì chắc lúc này huynh ấy đã nhảy dựng lên tường rồi.
Tuy nhiên, sau khi biết nàng ấy còn có nỗi lo toan thì lại ỉu xìu xuống.
Nếu huynh ấy không lề mề như vậy thì tốt rồi.
Giờ biến thành thế này, đúng là tự làm tự chịu.
"Vậy muội muội, giờ phải làm sao đây?"
Thịnh An Ninh khẽ nói: "Chuyện sau đó ta sẽ đi tìm Ngũ hoàng t.ử để nói chuyện, huynh sai người để ý một chút, hễ Ngũ hoàng t.ử vừa ra khỏi cung là ta sẽ đi gặp hắn."
Thịnh Cẩm Tu lắc đầu liên tục: "Như vậy không được, sao huynh có thể vì bản thân mà hy sinh hạnh phúc của muội được."
Khóe miệng Thịnh An Ninh giật giật.
Sao họ đều nghĩ giống nhau thế nhỉ, nàng giống hạng người vĩ đại như vậy sao.
"Đừng có nghĩ ngợi lung tung nữa được không, huynh ở trong lòng ta cũng chẳng quan trọng đến thế đâu."
Thịnh Cẩm Tu...
"Muội muội, huynh đau lòng quá, muội ở trong lòng huynh quan trọng lắm đấy."
Thịnh An Ninh cười như không cười: "Ồ, vậy sao, vậy ta và Tôn gia tỷ tỷ, ai quan trọng hơn?"
Thịnh Cẩm Tu không chút do dự: "Tất nhiên đều quan trọng như nhau."
Thịnh An Ninh "xì" một tiếng, sải bước tiến về phía trước.
Hai người vừa đi vừa nói ở phía sau, Thịnh Cẩm Hoài nghe thấy tin tức cũng bước ra đón.
Y giúp phu nhân nhà mình chỉnh lại áo choàng rồi nói: "Phu nhân vất vả rồi, có bị lạnh không?"
Thịnh An Ninh thấy ê răng một trận.
Đợi đến khi nhị ca cưới vợ, chẳng phải sau này nàng đi đâu cũng thành kẻ thừa thãi sao.
Cũng không biết cơ hội ra khơi mà đại ca nói là khi nào, tốt nhất là sau khi nhị ca thành thân thì nàng đi ngay, nếu không ngày nào cũng phải chứng kiến cảnh họ ân ái đến phát ngấy mất.
Nếu phải chờ nửa năm một năm, nàng đành phải sắp xếp đi du ngoạn vậy, trước tiên ngắm nhìn giang sơn gấm vóc này cũng tốt.
Chẳng phải nói đọc vạn cuốn sách không bằng đi vạn dặm đường sao, thế giới này rốt cuộc vẫn có điểm khác biệt.
Trước khi làm đại sự, quả thật cũng nên tìm hiểu phong thổ nhân tình một chút.
Đang lúc suy nghĩ, Thịnh Cẩm Tu liền tò mò hỏi: "Muội muội, muội vừa nói muốn đi tìm Ngũ hoàng t.ử là có ý gì?"
Thịnh Cẩm Hoài nghe vậy cũng nhìn sang: "Muội muội tìm Ngũ hoàng t.ử có chuyện gì?"
Thịnh An Ninh ngẫm nghĩ, lần này mình đi làm việc chính sự nên chẳng có gì phải chột dạ, bèn đáp: "Tự nhiên là đi bàn về hôn sự của hắn rồi."
Khóe miệng Thịnh Cẩm Hoài không kìm được mà giật giật.
Đứa muội muội này của y rốt cuộc có biết mình đang nói gì không.
Cho dù thân thủ nàng rất tốt, cho dù bình thường nàng không màng quy củ, nhưng nàng vẫn là một nữ t.ử mà.
Lại còn là một nữ nhi chỉ còn vài tháng nữa mới đến tuổi cập kê.
Một tiểu cô nương xinh đẹp như vậy lại muốn chạy đi bàn chuyện hôn sự với Ngũ hoàng t.ử.
Hỏi xem như vậy có ra thể thống gì không.
Hả?
Thế là y nhếch môi, cười như không cười: "Ồ, không biết muội muội định bàn bạc thế nào?"
Thịnh An Ninh: "Tất nhiên là thấu tình đạt lý, thuyết phục bằng lẽ phải rồi."
Thịnh Cẩm Hoài...
"Muội đoán xem ta có tin không?"
