Xuyên Thành Thiên Kim Giả, Tôi Dùng Vũ Lực Chấn Động Kinh Thành. - Chương 103: Bởi Vì Tôi Là Người Thừa Kế Của Chủ Nghĩa Cộng Sản
Cập nhật lúc: 09/05/2026 01:45
Trong rạp chiếu phim tư nhân, bốn người bao rạp xem phim kinh dị.
Tư Du mang từ nhà đến hai chai vang đỏ cất giữ, mấy người ngồi ngay ngắn trên sô pha.
“Cạn ly—”
Bốn chiếc ly đế cao chạm nhau trên không trung, ba ly vang đỏ, một ly sữa nóng.
Nhìn ly sữa nóng lạc quẻ, ánh mắt ba người đồng loạt hướng về phía Chử Nghiêu.
“Tôi nói này Nghiêu t.ử, cậu dù không uống rượu, cũng không thể cầm ly sữa ở đây làm mất hứng chứ.” Hoắc Đường vô cùng cạn lời.
Mẹ kiếp ai ra ngoài tụ tập với bạn bè mà cầm ly sữa nóng lắc lư suốt buổi chứ.
“Đúng đấy đúng đấy, đổi sang sâm panh cũng không được à?”
Chử Nghiêu mang vẻ mặt đau khổ: “Mẹ kiếp các cậu tưởng tôi muốn chắc?”
“Đều tại cái gian thương vô lương tâm kia, làm tôi Tào Tháo rượt đến giờ vẫn còn bủn rủn chân tay.”
“Nếu không phải sợ ba cô gái các cậu không có ai bảo vệ, tôi mới không thèm đến.”
Cậu ta nói nghe thật là đại nghĩa lẫm liệt, một bộ dạng hy sinh thân mình vì người khác.
“Cậu thôi đi, đến lúc đó không biết ai bảo vệ ai đâu.” Giang Thiện Hoan đ.â.m d.a.o không thương tiếc.
“Chắc nếu gặp người xấu thật, cái bộ dạng chân nam đá chân chiêu này của cậu, sẽ bị nhắm trúng đầu tiên.” Hoắc Đường hùa theo.
Tư Du đảo mắt, cười nói: “Vậy cậu ta thế này cũng coi như đỡ đạn cho chúng ta rồi, cậu ta ở lại câu giờ người xấu, chúng ta nhân cơ hội chuồn.”
Giang Thiện Hoan, Hoắc Đường: “Đúng là một ý kiến hay.”
“Các, các cậu…” Chử Nghiêu nghiến răng nghiến lợi nhìn ba người trước mặt, vẻ mặt như tấm chân tình bị trao nhầm người.
“Ây da, được rồi được rồi, đùa chút thôi.” Giang Thiện Hoan cười vỗ vỗ vai cậu ta: “Sữa thì sữa vậy, ít nhất không phải là sữa QQ tinh.”
Chử Nghiêu: “Đây cũng chẳng phải lời hay ho gì.”
Cậu ta bi phẫn cạn ly với ba người, sau đó bộ phim chính thức bắt đầu.
Hai phút sau, trong phòng truyền đến từng trận la hét ch.ói tai: “Á—”
Hoắc Đường, Tư Du, Chử Nghiêu, ba người đồng loạt co rúm trên sô pha, bám c.h.ặ.t lấy Giang Thiện Hoan.
“Tôi nói này, với cái gan của các cậu, mà cũng dám xem phim kinh dị à?”
Giang Thiện Hoan vô cùng, có một trăm phần trăm cạn lời.
Cô tưởng họ dám đến, ít nhất cũng phải không sợ ma.
Không ngờ, mới mở màn, mặt ma còn chưa thấy đâu, ba người này đã không xong rồi.
Hoắc Đường rúc vào lòng Giang Thiện Hoan, dùng cánh tay cô ôm c.h.ặ.t lấy mình.
“Chính vì không dám xem một mình nên mới rủ xem chung đấy.” Hoắc Đường giải thích.
“Lần trước tôi xem phim ma là hồi cấp ba.” Chử Nghiêu một thằng đàn ông to xác, ngại không dám nhào vào người các cô, đành phải một mình co rúm ở góc sô pha, dùng chăn quấn mình thành cái bánh chưng.
Tư Du gật đầu hùa theo, sau đó ngước nhìn Giang Thiện Hoan: “Sao cậu không sợ chút nào thế?”
Giang Thiện Hoan nhếch mép cười, bình thản nhấp một ngụm vang đỏ.
“Bởi vì tôi là người theo thuyết vô thần.”
Đùa à, bản thân cô suýt chút nữa đã biến thành ma rồi, còn sợ ma gì nữa.
Lúc đó, cô còn khá mong có con ma nào hiện ra tâm sự với cô đấy.
Nhưng tiếc là, xuất hiện chỉ có rắn rết chuột bọ và thú dữ.
Cô ôm c.h.ặ.t vai Hoắc Đường và Tư Du, quay đầu còn không quên trêu chọc Chử Nghiêu: “Cậu có muốn vào vòng tay an toàn của tôi trốn một chút không.”
Chử Nghiêu lập tức cảm thấy nhục nhã, lòng tự tôn của đàn ông cảnh cáo cậu ta không được khuất phục.
Nhưng nữ quỷ tóc dài đột nhiên xuất hiện trước mắt nói với cậu ta rằng — không, cậu bắt buộc phải khuất phục.
Trong ba tiếng hét ch.ói tai, Chử Nghiêu đã thành công thỏa hiệp.
Giang Thiện Hoan ngồi khoanh chân trên sô pha, tay trái tay phải ôm Tư Du và Hoắc Đường, trước mặt còn có một Chử Nghiêu ngồi bệt dưới đất, cứ đến đoạn kích thích là cậu ta lại quay đầu ôm lấy đầu gối Giang Thiện Hoan.
Cả một bộ phim trôi qua, Giang Thiện Hoan cũng coi như trải nghiệm được cảm giác ôm ấp trái phải.
Cái gì cũng tốt, chỉ là hơi không thân thiện với đôi tai của mình.
Tiếng hét của ba người họ còn kích thích hơn cả ma, màng nhĩ sắp thủng đến nơi rồi.
Lúc ra khỏi rạp chiếu phim, Giang Thiện Hoan khó chịu xoa xoa tai.
“Sau này các cậu đừng xem phim ma nữa, đổi đường đua khác đi.”
“Hehehe, chuyện cũ không kham nổi quay đầu nhìn lại, không nói chuyện này nữa, chúng ta đổi tăng khác.” Hoắc Đường cười nói.
.
Hai mươi phút sau, bốn người đến câu lạc bộ du thuyền.
Tối nay là sòng lớn, vào trong phải kiểm tra tài sản, dưới tên không có mười tám tỷ thì đừng hòng vào.
Ở cửa, Hoắc Đường bình thản đưa thẻ đen ra.
Chưa đầy nửa phút, nhân viên phục vụ ở cửa đã cung kính mời bốn người vào trong.
“Chậc chậc, ra vẻ thật đấy.” Giang Thiện Hoan trêu đùa.
Hoắc Đường cười hì hì: “Khiêm tốn khiêm tốn.”
“Tôi còn chưa tự mình ra ngoài chơi bao giờ đâu, trước kia toàn đi cùng chú út, nhìn chú ấy thành thạo điêu luyện, đ.á.n.h đâu thắng đó làm tôi đỏ cả mắt, hôm nay tôi cũng phải trải nghiệm cảm giác bày mưu tính kế này một phen.”
“Đường Đường, tôi có một câu không biết có nên nói hay không.” Tư Du đột nhiên lộ vẻ khó xử.
Trong lòng Hoắc Đường sinh ra một dự cảm chẳng lành, vội vàng bịt miệng cô nàng: “Không nên nói thì đừng nói nữa.”
Tư Du giãy giụa, trốn sau lưng Giang Thiện Hoan mới thoát khỏi ma trảo của Hoắc Đường: “Tôi chỉ muốn hỏi, cậu thế này coi như là trốn ra ngoài đúng không, còn dám lấy thẻ của chú út cậu đến sòng bạc?”
“Cậu thật sự không sợ chú ấy đến bắt cậu à.”
Một câu của Tư Du chọc trúng chỗ đau của cô nàng: “Cho nên, tôi phải tranh thủ trước khi chú út tôi g.i.ế.c đến đây, chơi hết những trò có thể chơi một lượt.”
Cô quá hiểu vị gia trong nhà kia, cả đời này cô cũng không thể quang minh chính đại chơi dưới mí mắt chú ấy, nên chỉ có thể lén lút chạy ra ngoài chơi thôi.
Còn về chuyện sau khi bị bắt về.
Hừ, chú ấy cũng đâu thể g.i.ế.c c.h.ế.t mình.
Hơn nữa, trong lòng cô đang nghẹn một cục tức, cô phải chọc tức Hoắc Lịch, nếu không cô sẽ tức c.h.ế.t mất.
Giang Thiện Hoan, Tư Du, Chử Nghiêu: “…”
“Hóa ra cậu còn là một nhân vật thích đi trên dây.” Giang Thiện Hoan trêu chọc cô nàng.
Hoắc Đường chỉ coi như cô đang khen mình: “Nhiều nghề không lo c.h.ế.t đói.”
“Mau đừng nói nữa, chúng ta cùng đi chơi, thắng tính cho các cậu, thua tôi bao.”
Ba người giơ ngón tay cái lên: “Hoắc tổng hào phóng.”
Hoắc Đường rất ham chơi, bất kể là xúc xắc hay bài poker, cô nàng đều muốn thử.
Nhưng vận may thực sự không ra sao.
Không chỉ cô nàng, Tư Du và Chử Nghiêu hai người này, tay thối cũng kẻ tám lạng người nửa cân.
Chưa đầy nửa tiếng, mấy triệu tệ cứ thế đổ sông đổ biển.
Nhìn mà Giang Thiện Hoan mấy lần muốn nói lại thôi, trong lòng điên cuồng c.h.ử.i thầm, con người sao có thể, ít nhất cũng không nên xui xẻo đến mức này chứ.
“Tôi nói này, với cái tay thối của ba người các cậu, mà cũng dám đến sòng bạc à?”
Ba người chưa thắng ván nào: “…”
Họ xám xịt nhìn Giang Thiện Hoan, không nói được lời phản bác nào.
“Tiểu Hoan Hoan, sao cậu không chơi.” Khóe miệng Hoắc Đường nén cười, đảo mắt một vòng, nhìn là biết không có ý đồ gì tốt.
Giang Thiện Hoan liếc mắt một cái là nhìn thấu, hừ hừ một tiếng: “Tôi là phú nhị đại đứng đắn, không chơi bời lêu lổng.”
Ba người: “Hehe…”
“Thật á?” Cả khuôn mặt Tư Du viết đầy chữ tôi không tin.
Giang Thiện Hoan nhìn cô nàng, trong lòng thầm lẩm bẩm, tất nhiên là giả rồi.
Kiếp trước cô chính là Bking cấp max của sòng bạc, đ.á.n.h đâu thắng đó, chưa từng nếm mùi thất bại.
Cho đến một lần, tập đoàn nhận một nhiệm vụ trảm thủ của quốc gia lãnh đạo chiến khu.
Không ai muốn đi, cô bị Haha và Hồng Giải liên thủ với Du Chuẩn gài bẫy, ai thua người đó đi chiến khu.
Hại cô khổ sở ở chiến khu ba tháng, mỗi ngày hai con mắt luân phiên gác, đợi nhiệm vụ kết thúc, lúc về cô suýt nữa không tìm thấy cửa nhà ở đâu.
Còn ba kẻ đầu sỏ gây tội, lại cười nhạo cô không thương tiếc.
Từ đó về sau, cô rửa tay gác kiếm, không bao giờ đụng đến sòng bạc nữa.
“Mười ván cược chín ván lừa, tránh xa sòng bạc, bắt đầu từ chúng ta.”
“Cậu nói câu này cũng đỏ quá rồi đấy.”
Nhìn thế nào cũng không thấy Giang Thiện Hoan là người tuân thủ pháp luật như vậy.
Giang Thiện Hoan hừ hừ cười: “Bởi vì tôi là người thừa kế của chủ nghĩa cộng sản.”
Ba người: “…”
“Được rồi, về thôi, các cậu không có cái mạng này đâu.”
Giang Thiện Hoan nói xong, dẫn đầu đi xuống lầu.
Nhưng thân hình chính nghĩa của cô, lại đột ngột dừng lại khi đi ngang qua cửa một phòng bao.
Trong phòng bao, ở vị trí chủ tọa của bàn Texas Hold'em, đang ngồi một bóng dáng quen thuộc lẽ ra phải đang tăng ca.
