Xuyên Thành Thiên Kim Giả, Tôi Dùng Vũ Lực Chấn Động Kinh Thành. - Chương 15: Trực Thăng Nhỏ Nhoi, Bắt Gọn
Cập nhật lúc: 08/05/2026 14:07
Ngày hôm sau, Giang Thiện Hoan lại ngủ đến trưa, mơ mơ màng màng ăn xong bữa trưa, mới nhận ra, trong nhà không có ai.
Lúc này cô mới nhớ ra, hôm qua ba mẹ hình như có nói, hôm nay phải đi tham gia tụ tập bạn bè.
Cuộc sống thường ngày của giới thượng lưu quả nhiên rất phong phú nha.
Nhưng cô cũng không phải là người không có ai hẹn, hừ hừ, cô cũng kết giao được bạn bè rồi.
Còn một tiếng nữa mới đến giờ hẹn, Giang Thiện Hoan nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, nhưng khi đứng trước gara, cô mới nhớ ra mình không có bằng lái.
Cô không thể vào đồn nữa, nếu không anh cả nhất định sẽ không nương tay mà tống cô vào bệnh viện tâm thần mất.
Nhưng thật không may là, ba tài xế trong nhà, một người đưa Giang Chiếu Đình đến công ty rồi, một người đưa ba mẹ đi tụ tập bạn bè rồi, người còn lại thì nhà có việc xin nghỉ rồi.
“Ồ hố...” Giang Thiện Hoan đứng đực ở cửa, suy nghĩ về tính khả thi của việc đi bộ vào nội thành.
Bỏ đi bỏ đi, vẫn là đừng làm khó bản thân nữa.
Có câu nói rất hay, thay vì làm khó bản thân, chi bằng làm khó người khác.
Cô chỉ do dự một giây, lập tức bấm số điện thoại của Giang Chiếu Đình.
Có khó khăn, tìm anh cả, chuẩn không cần chỉnh!
Điện thoại rất nhanh được kết nối, giọng nói không mang theo cảm xúc của Giang Chiếu Đình truyền đến: “Chuyện gì?”
“Anh cả.” Giang Thiện Hoan gọi một tiếng lanh lảnh: “Bây giờ em đang gặp một chút khó khăn nhỏ, cần anh cả giúp em một tay.”
“Lại vào đồn rồi à?”
Trào phúng, trào phúng trần trụi.
Giang Thiện Hoan: “Anh cả...”
“Vậy là chuyện gì?”
Giang Thiện Hoan: “Bạn bè hẹn em ra ngoài chơi, nhưng trong nhà không còn tài xế nữa, em cũng không có bằng lái, em sợ tự lái xe lại vào đồn mất.”
Trong điện thoại im lặng một lát ngắn ngủi, sau đó truyền đến vài tiếng thì thầm, hình như là giọng của cô thư ký xinh đẹp hôm qua.
Ngay sau đó Giang Thiện Hoan liền nghe thấy Giang Chiếu Đình nói chuyện với thư ký, tiếng ngòi b.út lướt trên giấy, âm thanh dứt khoát mượt mà.
Chắc là đang làm việc.
Giờ này không phải là giờ nghỉ trưa sao, anh cả vậy mà vẫn đang làm việc, thật vất vả.
“Anh cả, anh đúng là một chú ong chăm chỉ.” Lời khen ngợi của Giang Thiện Hoan buột miệng thốt ra, hoàn toàn không quan tâm có phù hợp hay không.
Giang Chiếu Đình: “Bớt vuốt m.ô.n.g ngựa đi, em định đi đâu?”
“Quán leo núi Kỳ Tích ở phía Tây thành phố, nghe nói là quán leo núi trong nhà lớn nhất mới mở.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó nói: “Em ra bãi đáp trực thăng ở sân sau đi, bảo trực thăng trong nhà đưa em đi.”
“Oa, trong nhà vậy mà còn có trực thăng nữa.”
Lời này vừa thốt ra Giang Thiện Hoan đã hối hận, cái miệng thối này, sớm muộn gì cũng bại lộ trên cái miệng rách này mất.
“A... Ha ha, anh cả, chuyện đó, trực thăng tư nhân bay trong nội thành, chắc phải xin đường bay nhỉ, có kịp không?” Cô vội vàng chuyển chủ đề.
“Làm khó em vẫn còn nhớ.” Trong điện thoại truyền đến một tiếng chế nhạo: “Trong nhà ngày nào cũng xin đường bay để phòng trường hợp bất trắc.”
“Thì ra là vậy, đa tạ anh cả, bái bai anh cả, chúc anh cả công việc thuận lợi.” Nói xong, cô cúp rụp điện thoại.
Cúp máy xong cô tự tát vào miệng mình mấy cái rõ đau, cẩn trọng từ ngữ, cẩn trọng từ ngữ nha.
Mà ở bên kia, nhìn màn hình điện thoại đã tối đen, Giang Chiếu Đình đầy ẩn ý nhếch khóe miệng, trong mắt như có điều suy nghĩ.
...
Đối với cách xuất hành bằng trực thăng thích ra vẻ này, Giang Thiện Hoan tỏ vẻ rất thích.
Khi tiểu loli phản diện nhìn thấy Giang Thiện Hoan bước xuống từ trực thăng, lập tức chạy đến bên cạnh cô.
“Oa, chị gái của em, chị tự lái máy bay đến à?”
Đúng vậy, Giang Thiện Hoan bước xuống từ khoang lái của máy bay.
Vừa nãy trước khi lên máy bay, cô đã đuổi phi công xuống, đùa à, cô cái gì mà chẳng biết lái, chỉ là một chiếc trực thăng cỏn con thôi mà.
Mặc dù không có bằng lái máy bay, nhưng cô ở trên trời, chắc sẽ không có ai đến bắt cô đâu nhỉ.
Giang Thiện Hoan tháo kính râm, làm điệu hất hất tóc: “Trực thăng nhỏ nhoi, bắt gọn.”
Ánh mắt sùng bái của tiểu loli càng mãnh liệt hơn, tròng mắt sắp dính c.h.ặ.t lên người cô rồi.
Mà cách đó không xa còn có một nam một nữ đang đứng, là tên tóc vàng và cô nàng tóc đen dài thẳng hôm qua.
Ánh mắt hai người cũng kinh ngạc không kém.
Giang Thiện Hoan nhiệt tình chào hỏi họ: “Hello.”
Hai người máy móc gật đầu, biểu cảm thực sự khó mà diễn tả bằng lời.
Giống như lúc đi học, học sinh cá biệt đội sổ quanh năm trong lớp, đột nhiên lội ngược dòng, ẵm luôn mấy cái top 1 toàn khối, tất cả mọi người vừa nghi ngờ vừa kinh ngạc, cuối cùng không thể không công nhận thực lực của đối phương.
Mấy người đi vào quán leo núi, trước tiên ngồi xuống uống một ly cà phê.
“Nào nào, hôm nay chúng ta chính thức làm quen một chút.” Tiểu loli đứng ra: “Anh ta là Chử Nghiêu, cô ấy là Tư Du.”
“Em là Hoắc Đường.”
Giới thiệu xong, ba người đồng loạt nhìn về phía Giang Thiện Hoan, dường như đang chờ cô tự giới thiệu.
“Tôi còn cần phải tự giới thiệu sao?” Chiến tích lẫy lừng của nguyên chủ ở Kinh Thị còn ai không biết?
Ba người cười gượng: “Ha ha ha, không cần không cần.”
Giang Thiện Hoan: “Vậy sau này mọi người đều là bạn bè rồi, nào, cạn ly!”
“Cạn... cạn ly.”
Bốn người từ từ nâng ly cà phê trước mặt lên, uống ra khí thế hào hùng của kết nghĩa vườn đào.
Uống xong cà phê, họ cũng không vội đi leo núi, mà ngồi tán gẫu.
Chử Nghiêu là một cái máy nói, câu hỏi cực kỳ nhiều: “Nữ thần, tôi có thể hỏi cô một câu được không?”
Giang Thiện Hoan: “Gì vậy?”
Chử Nghiêu: “Ngài chữa mắt ở đâu vậy, sao đột nhiên lại không thích tên họ Đào kia nữa.”
Câu hỏi này của hắn vừa đưa ra, Hoắc Đường và Tư Du cũng đồng loạt nhìn về phía cô, rõ ràng là cũng tò mò từ lâu rồi.
Giang Thiện Hoan hắng giọng, nói: “Đại học chính quy toàn thời gian Địa phủ, chuyên tu thẩm mỹ, học thêm quyền cước.”
Ba người còn lại: “Ha ha ha ha ha ha...”
“Nữ thần trâu bò.” Chử Nghiêu giơ ngón tay cái với Giang Thiện Hoan: “Ngài chắc chắn là sinh viên xuất sắc.”
“Đó là đương nhiên, xuất sắc bá cháy.”
“Nhưng hôm qua cô sỉ nhục tên họ Đào đó như vậy, gã ta sẽ không để yên đâu.” Tư Du tốt bụng nhắc nhở.
Giang Thiện Hoan nhún vai: “Không để yên thì gã còn muốn làm gì? Tôi có anh tôi bảo kê mà, hơn nữa tôi cũng biết chút quyền cước, không ngại đ.á.n.h cho gã một trận tơi bời đâu.”
Cô quơ quơ nắm đ.ấ.m của mình, điều này khiến mấy người thi nhau nhớ lại cảnh hôm qua cô đ.á.n.h Đào Trác Lâm nằm bẹp dưới đất không bò dậy nổi.
“Nữ thần trâu bò.” Ba người lại giơ ngón tay cái với Giang Thiện Hoan.
“Đúng rồi, em cũng có một câu hỏi.” Hoắc Đường thò đầu đến trước mặt Giang Thiện Hoan: “Hoan Hoan... em có thể gọi chị như vậy không?”
Giang Thiện Hoan gật đầu: “Đương nhiên, em muốn hỏi gì?”
“Ở Cảng X em đều nghe nói, gia đình nhà họ Giang không hòa thuận, con gái nuôi không hợp với người nhà, đấu đá nội bộ, chuyện này là thật sao?”
“Thậm chí còn có tin đồn nhà họ Giang ngược đãi chị.”
“Em xem trước kia chị ngu ngốc như vậy, làm hỏng việc của gia đình, anh cả chị chẳng phải vẫn dốc hết tâm sức cứu chị sao.”
Hoắc Đường chợt hiểu ra: “Tin đồn quả nhiên không thể tin được.”
“Được rồi được rồi, sao mọi người nhiều câu hỏi thế, hôm nay chúng ta không phải đến để leo núi sao?”
Chử Nghiêu vỗ đùi đen đét: “Đúng, chúng ta đến để leo núi mà, đi đi đi, chúng ta thi đấu đi, người về bét mời ăn tối.”
Nói xong hắn liền đứng lên trước, nhìn biểu cảm đắc ý của hắn, Giang Thiện Hoan hỏi: “Cậu ta lợi hại lắm sao?”
Tư Du gật đầu: “Tên này thần kinh vận động phát triển dị thường, môn thể thao nào cũng giỏi, leo núi còn từng giành giải vô địch toàn quốc đấy.”
“Vậy mọi người còn thi với cậu ta?”
Hoắc Đường: “Anh ta đâu phải thi với bọn em, anh ta là thấy hôm qua chị thắng anh ta, hôm nay muốn tìm lại thể diện đấy, thắng thua không quan trọng, nhà hàng anh ta đã đặt sẵn từ hôm qua rồi.”
Giang Thiện Hoan gật đầu: “Thì ra là vậy, nhưng mà...”
“Nhưng mà sao?” Chử Nghiêu đột ngột quay đầu lại, chạm phải ánh mắt cười như không cười của Giang Thiện Hoan.
Tim hắn giật thót, có một dự cảm không lành.
