Xuyên Thành Thiên Kim Pháo Hôi - 1
Cập nhật lúc: 18/07/2026 16:00
Lần đầu nhìn thấy những dòng bình luận đó, tôi đang ngồi trên người Giang Tịch Xuyên.
Không phải anh không chịu phối hợp.
Mà là hôm nay tôi nổi hứng muốn đổi chút trò mới.
Tôi trói cả hai tay lẫn hai chân anh dang rộng trên giường, hoàn toàn không cho cử động.
【Nhân vật thụ hận c.h.ế.t con đàn bà này rồi. Nếu không phải bị gia thế nhà cô ta ép, ai thèm nhịn?】
【Có khi còn chỉ mong cả nhà cô ta phá sản, rồi ném xuống biển cho cá rỉa.】
【Đường đường là nhân vật thụ chính mà ngày nào cũng bị một con đàn bà cưỡng ép. Đúng là đồ háo sắc phát điên.】
【Mọi người đừng nóng. Nhân vật công đã bắt đầu giăng bẫy rồi. Nhà cô ta sắp phá sản thôi.】
...
Khoan đã.
Đám người này đang nói nhảm cái gì vậy?
Tôi mới là nữ chính cơ mà!
Tôi xuyên vào cuốn truyện này sau khi đã đọc nguyên tác rõ ràng.
Tôi là nữ chính của một bộ PO văn cưới trước yêu sau, còn Giang Tịch Xuyên là nam chính lạnh lùng bá đạo.
Làm gì có cái gọi là đam mỹ song nam chính?
Đọc từng dòng bình luận c.h.ử.i bới mình, tôi tức đến nghẹn.
Cơn bực bội không biết trút vào đâu, cuối cùng chỉ còn biết siết c.h.ặ.t eo Giang Tịch Xuyên hơn.
Hai tay hai chân anh đều bị cố định, chỉ có thể cố gắng nâng người lên phản kháng.
Tôi ngồi đè trên người anh, một tay ghì c.h.ặ.t phần eo săn chắc, nhất quyết không cho anh nhúc nhích.
Anh chỉ biết c.ắ.n môi chịu đựng, hàng mi khép c.h.ặ.t.
Khóe mắt dần đỏ lên, còn lấp lánh một tầng nước mỏng.
Trước đây tôi đã biết anh rất đẹp trai.
Nhưng bộ dạng bị ép đến mức này...
Lại đẹp đến mức khiến tim người ta rung lên.
【A a a! Thật muốn con mụ pháo hôi này biến mất ngay lập tức!】
【Ghét thì ghét thật, nhưng phải công nhận hai người này đẹp đôi quá.】
【Người phía trên đói quá rồi đấy. Gạch dày như thế mà cũng tưởng tượng nổi?】
【Đúng là vô liêm sỉ! Xem cô ta ép Xuyên Xuyên của chúng ta thành cái dạng gì kìa. Đây chẳng khác nào làm nhục người khác! Không phải người nữa, là súc sinh!】
Nhìn những lời đó, tôi càng thấy khó chịu.
Đến khi Giang Tịch Xuyên gần chạm tới cực hạn, tôi lại bất ngờ dừng lại.
Thu tay.
Không cho anh tiếp tục.
Cả người anh lập tức căng cứng.
Theo bản năng muốn giãy ra, cơ bắp trên cánh tay và phần eo nổi rõ vì dùng sức, nhưng cổ tay cổ chân đều bị trói c.h.ặ.t, chẳng thể thoát nổi.
Cuối cùng, anh chỉ có thể đỏ hoe khóe mắt, khàn giọng gọi tôi.
"...A Nguyễn."
Tiếng gọi ấy vừa vang lên.
Mọi cơn giận trong lòng tôi lập tức tan biến sạch sẽ.
Việc gì phải vì mấy người trên màn hình mà đi bắt nạt ông chồng đẹp trai của mình chứ?
Bọn họ có ghen tức thì cũng là chuyện của bọn họ.
Chồng vẫn là của tôi.
Thế nhưng...
Ngay giây tiếp theo.
Những dòng bình luận mới hiện lên khiến m.á.u trong người tôi như đông cứng.
【Cứ đắc ý đi. Để xem cô còn cười được bao lâu nữa. Ông nội cô mấy hôm trước lên cơn tăng huyết áp, tối nay sẽ c.h.ế.t.】
【Đợi nhà cô mất chỗ dựa, với cái bản lĩnh nửa mùa của bố cô, cộng thêm kế hoạch của nhân vật chính công, cô sống không quá vài ngày đâu.】
【Đừng nóng. Nhân vật thụ chỉ đang nhẫn nhịn thôi. Tất cả những nhục nhã hôm nay anh ấy đều ghi nhớ hết. Cô ta thích đàn ông đúng không? Sau này anh ấy sẽ sắp xếp vài gã đàn ông để chơi c.h.ế.t cô ta.】
Ông nội tôi đúng là đã nhập viện cách đây không lâu vì lên cơn tăng huyết áp.
Năng lực kinh doanh của bố tôi cũng đúng là không thể sánh bằng ông.
Nếu những lời bình luận kia là thật...
Vậy thì tất cả sắp xảy ra đều là sự thật.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi lập tức chẳng còn chút tâm trạng nào nữa, xoay người xuống giường, cởi hết dây trói trên người Giang Tịch Xuyên.
Anh nhìn tôi đang vội vàng mặc quần áo, ánh mắt đầy ngạc nhiên.
"A Nguyễn... không tiếp tục nữa sao?"
Tôi không buồn ngẩng đầu, chỉ tăng tốc thu dọn.
"Ừm."
Anh ngồi sững tại chỗ, vẻ mặt vừa mờ mịt vừa luống cuống.
"Có chuyện gì vậy? Vừa rồi em không hài lòng à?"
"Hay là... chúng ta làm lại đi."
"Lần này anh sẽ cố nhịn..."
"Không cần."
Tôi cắt ngang lời anh.
"Không có lần sau. Tôi mệt rồi."
Sắc mặt anh cứng đờ.
Trong đôi mắt thoáng hiện vẻ khó tin, xen lẫn một chút u ám khó giấu.
"Trước đây lần nào em cũng bắt anh ít nhất ba lần."
"Hôm nay mới một lần... đã mệt rồi sao?"
【Con mụ vợ trước này đúng là thất thường. Vừa nãy còn vui vẻ, quay đầu đã lạnh mặt với nhân vật chính thụ. Ai chịu nổi cô ta chứ?】
Tôi mở cửa bước ra ngoài.
Không hề nhìn thấy phía sau lưng mình, khóe môi Giang Tịch Xuyên dần siết c.h.ặ.t, ánh mắt cũng trở nên tối sầm.
"Tối nay dừng ở đây."
"Tôi phải đến bệnh viện thăm ông nội."
02
Những dòng bình luận...
Không hề nói sai.
Đêm nay vốn là ngày ông nội tôi qua đời.
Đứng ngoài phòng cấp cứu, hai bàn tay tôi run lên không ngừng.
Đèn cấp cứu vẫn sáng đỏ ch.ói mắt.
Bên trong, bác sĩ đang dốc toàn lực giành giật mạng sống cho ông.
Sau khi nhìn thấy những dòng bình luận kia, tôi lập tức lao đến bệnh viện, nhất quyết đòi ở lại chăm ông qua đêm.
Ông nội còn cười mắng tôi tùy hứng.
Ông bảo thay vì chạy đến đây canh một ông già sắp xuất viện như ông, tôi nên ở nhà bầu bạn với Giang Tịch Xuyên mới đúng.
Tôi chỉ cười cho qua.
Suốt cả đêm, tôi không dám chợp mắt lấy một phút.
