Xuyên Thành Tiểu Cẩm Lý 5 Tuổi Nghịch Chuyển Thiên Tai - Chương 105: Tụ Họp Một Nhà
Cập nhật lúc: 19/03/2026 18:08
Đường Hiểu Vãn thấy bộ dạng nghiêm túc của y thì không nhịn được mà bật cười khúc khích nói:
"Ta chính là Đường Hiểu Vãn đây, huynh không nhận ra ta sao?"
Cha con La Trình đều lộ vẻ kinh ngạc.
"Muội... muội..."
La Trình lắp bắp chỉ vào Đường Hiểu Vãn, rồi lại chỉ vào mặt mình... không thốt nên lời!
Đường Hiểu Vãn hiểu ý y, là đang nhắc đến chuyện nàng cải trang lúc trước.
"Đó là do chúng ta đã hóa trang thôi."
"La bá bá, đây là Tổ phụ của con."
La Hồng Lượng cũng lấy làm kinh ngạc, không ngờ tiểu nha đầu này lại có dung mạo tinh tế đến thế, y bèn hành lễ nói:
"Lão gia t.ử, vãn bối không mời mà đến, làm phiền ngài rồi."
La Trình lúc này chẳng còn vẻ trầm ổn khi nãy, khẽ kêu lên một tiếng rồi nhảy cẫng tới nói:
"Đường muội muội, muội trông thật xinh đẹp."
Hắn cứ xoay quanh trước sau, lại còn gõ gõ vào đầu, tự trách bản thân quá ngốc, thế mà không nhận ra chân diện mục của Đường muội muội.
Vừa vặn lúc này, Tần Mạc và Đường Hạo cũng đi tới.
Thấy cảnh này, Tần Mạc tiến lên xách cổ áo sau của La Trình, lôi hắn ra xa khỏi Đường Hiểu Vãn, cảnh cáo: "Nếu không muốn bị ăn đòn thì hãy tránh xa muội ấy một chút."
La Trình không phục nói: "Đó là muội muội của ta."
Đường Hạo đáp: "Muội ấy là muội muội của ta mới đúng."
Tần Mạc lạnh giọng: "Ngươi muốn có muội muội thì bảo phụ thân ngươi sinh cho, đừng có nhận vơ muội muội của người khác."
Đường Hiểu Vãn thấy La Trình bị hai người kia bắt nạt có chút đáng thương, bèn nháy mắt với hai vị ca ca.
"La Trình ca ca, hai vị ca ca đang trêu đùa huynh thôi! Đi thôi, chúng ta vào nhà, muội tìm kẹo cho huynh ăn."
La Trình nghe xong, giống như mầm non héo rũ được tưới nước, lập tức khôi phục dáng vẻ bừng bừng sức sống:
"Được được, ta biết ngay Đường muội muội là quan tâm đến ta nhất mà."
Dáng vẻ đắc ý đó khiến Tần Mạc và Đường Hạo không khỏi nghiến răng.
Nhưng vì muội muội đang ở đây, không thể để muội ấy thấy được mặt tàn nhẫn của mình.
Đường Hiểu Vãn trong lòng thầm cười, cái bộ dạng này của huynh, không dạy dỗ huynh thì dạy dỗ ai đây.
La Trình vẫy tay gọi tùy tùng bên cạnh: "Mau, mau khiêng những thứ ta mua cho Đường muội muội xuống."
Tần Mạc nói: "Đồ của Đường muội muội thì cứ chuyển thẳng vào phòng của muội ấy."
Hôm nay người đông tay tạp, không được để xảy ra chuyện ngoài ý muốn, biết đâu sau này còn phải đáp lễ nữa!
Cứ như thế, từng rương từng kiện được khiêng xuống từ hai cỗ xe ngựa phía sau.
Chỉ có hai rương khác được chuyển vào kho và đ.á.n.h dấu kỹ càng.
Có thể thấy, đồ vật mua cho Đường Hiểu Vãn thật sự không hề ít.
Đường Tổ phụ đang hàn huyên cùng La Hồng Lượng, vừa định bước vào nhà.
Lại có một đứa trẻ reo lên: "Đường Tổ phụ nhìn xem, lại có xe ngựa tới kìa."
Chân mày Đường Tổ phụ khẽ giật giật, hôm nay đúng là ngày lành, sao mà lắm khách khứa thế này.
Ông bước ra cửa nhìn, quả nhiên thấy một cỗ xe ngựa đang tiến tới.
Bọn người Tần Mạc cũng dừng bước, muốn xem xem lần này là ai tới.
Xe ngựa đến gần, rèm xe vén lên, một vị công t.ử vận trường bào hoa quý màu đỏ sẫm, thắt lưng đeo đai ngọc, đầu đội quan bạc đính hồng ngọc bước xuống.
Trên tay hắn cầm một chiếc quạt, dáng vẻ nghênh ngang, người này không phải Kỳ Dương thì còn là ai nữa!
Đường Hiểu Vãn thầm mắng trong lòng, ăn mặc lòe loẹt thế kia, nhìn thôi đã thấy khoe mẽ rồi.
Tên Kỳ Dương khoe mẽ này... Ta đã chọc giận ai đâu? Vừa tới đã bị mắng thầm rồi!
Đường Hiểu Vãn và Tần Mạc nhìn nhau, ánh mắt giao thoa:
Đường Hiểu Vãn: "Thần tài tới rồi."
Tần Mạc: "Vãn nhi thật lợi hại, sau này phải trông cậy vào muội nuôi ta rồi."
Đường Hiểu Vãn nở nụ cười tươi rói, nghênh đón nói:
"Ây chà, Kỳ Dương ca ca, hai ngày nay muội đang định đi tìm huynh đây! Đều tại muội bận quá."
Trong đầu Kỳ Dương hiện ra một loạt dấu chấm hỏi, một đứa trẻ năm tuổi mà còn bận rộn hơn cả ta sao?
"Đường muội muội, muội đúng là người bận rộn nha. Ta đi ngoại tỉnh có chút việc một thời gian."
"Vừa về đã nghe nói muội căn bản chẳng thèm lên phủ thành, muội là quên mất Kỳ Dương ca ca này rồi sao?"
"Ai bảo muội là Thần tài của ta chứ!"
"Hết cách rồi, ta đành phải đích thân tới thôi, không ngờ lại đúng lúc gặp dịp hỷ sự tân gia của nhà muội, cung hỷ cung hỷ nha!"
"Đa tạ, tuy nhiên, dù muội không đến phủ thành, nhưng muội vẫn không quên Kỳ Dương ca ca đâu nhé!"
Nhìn bộ dạng chân thành của Đường Hiểu Vãn, Kỳ Dương cũng an tâm, nghe ý tứ này chắc là lại vẽ thêm bản vẽ rồi.
Trong lòng vui sướng, trên mặt liền lộ ra vẻ tươi rói, cười đến hớn hở.
"Ha ha ha!"
"Ây chà! Hôm nay ta nhất định phải xin một chén rượu mừng mới được."
Tần Mạc cũng ôm quyền nói: "Kỳ đại ca, đây là Tổ phụ của ta, còn đây là Tam ca của muội muội."
"Tổ phụ, vãn bối Kỳ Dương xin bái kiến ngài. Có mang theo chút lễ mọn không đáng là bao, xin ngài vui lòng nhận cho."
Kỳ Dương vội vàng hành lễ với Đường Tổ phụ, miệng mồm dẻo quẹo gọi một tiếng Tổ phụ, nghe thật là ngọt ngào.
Đường Tổ phụ rất vui, đứa trẻ này nhìn qua là thấy rất thành thật rồi.
Tiểu tư nghe lời thiếu gia, liền khiêng một cái rương lớn từ trên xe xuống rồi đi vào trong viện.
Khi nhìn thấy Đường Hạo, phản ứng đầu tiên của Kỳ Dương chính là: Nhà họ Đường này rốt cuộc là gia thế như thế nào?
Tần Mạc khí vũ hiên ngang, Đường Hạo tiểu t.ử này khí chất phi phàm, cả gia đình này thật sự không thể xem thường được!
Tần Mạc lại nói: "Kỳ đại ca, vị này là La Hồng Lượng La lão gia, còn đây là La công t.ử."
Bọn họ đều quen biết nhau nên cũng lần lượt chào hỏi một tiếng.
Phủ thành cũng chỉ lớn bấy nhiêu, những nhân vật có m.á.u mặt cơ bản đều đã từng gặp gỡ ít nhiều.
Mọi người cùng vào trong nhà, lần lượt ngồi xuống, lại không tránh khỏi một hồi hàn huyên.
Đường Hiểu Vãn cũng lấy làm kinh ngạc, không ngờ những người này lại tụ họp đông đủ vào ngày hôm nay, đúng là duyên phận kỳ lạ.
Mà những người khác cũng kinh ngạc không kém, không ngờ một nhà họ Đường nhỏ bé thế này mà lại quen biết được với những người có uy vọng tại phủ thành.
Xem ra sau này phải qua lại nhiều hơn, mọi người đều ôm cùng một mục đích nên bầu không khí vô cùng hòa hợp.
Lúc này Tôn Đức lên tiếng:
"Ta hôm nay tới đây là để đặc biệt cảm tạ Đường lão đệ và hiền điệt Tần Mạc."
Mọi người chưa hiểu chuyện gì, Tôn Đức bèn kể lại việc Tần Mạc đã ngăn cản y nhận chuyến áp tiêu đó như thế nào.
Mọi người không khỏi xuýt xoa, tiểu t.ử này đúng là tuổi trẻ tài cao.
Tôn Đức thấy mọi người bàn tán cũng hòm hòm rồi, bèn tiếp lời:
"Chủ tiêu thấy chúng ta không nhận, bèn tìm đến một tiêu cục lớn ở huyện bên cạnh."
"Tiêu cục đó nghe nói đi Vũ Châu phải qua núi Đoạn Hồn, nên đã phái tới năm trăm người để áp chuyến tiêu này."
Không ngờ rằng, ngoại trừ kẻ chạy về đưa tin thì không một ai sống sót trở về.
"Ôi! Hiền điệt đã cứu mạng hơn ba trăm người của tiêu cục chúng ta đó! Để bày tỏ lòng cảm kích, ta đặc biệt chuẩn bị một chút lễ mọn."
Nói xong y gật đầu với tiểu tư, tiểu tư vội vàng chạy ra ngoài khiêng đồ vào.
Tần Mạc nói:
"Tôn thúc thúc, thúc quá khách khí rồi. Nhị thúc của vãn bối vốn có giao tình với thúc, vãn bối đã biết chuyện thì lẽ nào lại không nói cho được."
Đường Tổ phụ cũng nói:
"Mọi người thế này chẳng phải là khách khí quá rồi sao? Chỉ là chuyện nhỏ nhặt, cần gì phải quà cáp."
Vừa lúc đó, ngoài cửa có tiếng người vang lên:
"Lý chính Tổ phụ, Lý chính Tổ phụ, ngài đã tới rồi."
Đường Trường Hà và Đường Hạo đứng dậy đi đón người, Lý chính của thôn thì nhất định phải nể mặt rồi.
Còn chưa bước ra khỏi cửa nhà, đã nghe thấy Đường Quốc Trụ nói:
"Lão ca, tôi không mời mà tới đây. Nhà ông chuyển nhà mà cũng chẳng thèm báo một tiếng, tôi nghe thấy tiếng pháo nổ mới từ ngoài đồng chạy về đấy."
"Quốc Trụ thúc, phụ thân con vừa nãy còn đang định bảo con đi mời thúc đây! Mau mời thúc vào trong nhà."
Sau khi mọi người giới thiệu xong xuôi, lại là một hồi hàn huyên.
Lúc này, Xuân Ca và Phúc Quý đ.á.n.h xe đi mua thức ăn cũng đã về tới, đi cùng còn có Đường Trường Hải và Đường Trường Vũ.
