Xuyên Thành Tiểu Đào Thê Của Bá Tổng - Chương 140
Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:02
Cô ở lại ký túc xá, vì vậy buổi tối khi mọi người rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi rồi lên giường đi ngủ, cả phòng lại hứng thú trò chuyện một lát. Quan hệ của phòng 415 vô cùng tốt, phòng bốn người, có một nữ sinh ở chuyên ngành khác nhưng cũng rất hợp cạ với các cô gái ở đây. Các cô gái ở cùng nhau, sau khi thay áo ngủ hoặc váy ngủ thường thích tâm sự những bí mật nhỏ.
Nhắc lại chuyện ban ngày, Triệu Di ở chuyên ngành khác cười hỏi: “Nặc Nặc, vậy cậu thích kiểu nam sinh như thế nào?”
Bàn tay đang lau tóc của Nặc Nặc khựng lại, cô lắc đầu: “Mình cũng không chắc nữa.” Khi chưa gặp được người đó, cô chưa từng cân nhắc qua bất kỳ hình mẫu lý tưởng nào.
Triệu Di nói: “Con trai chủ tịch AS đó mình biết, là đàn anh năm ba, hoa tâm lắm. Thời buổi này đàn ông có tiền đa số đều lăng nhăng.”
Trương Hoan phản bác: “Cũng không hẳn đâu, mình thấy đàn ông thâm tình chuyên nhất nhiều lắm mà.”
Triệu Di cãi lại: “Cậu là do đọc tiểu thuyết tổng tài bá đạo quá nhiều rồi.”
Cô nàng chuyển ánh mắt, cười nhìn Nặc Nặc: “Nặc Nặc, không lẽ cậu cũng thích kiểu tổng tài bá đạo chứ?”
Nặc Nặc hất tóc sang một bên định dùng máy sấy khô, nghe vậy liền suy nghĩ rồi đáp: “Không thích.” Kiểu đàn ông quá tự cao tự đại, lúc nào cũng muốn làm bá chủ thiên hạ thì có gì để thích chứ.
Triệu Di nói: “Cũng đúng.” Nặc Nặc rất xứng đôi với kiểu nam thần trường học sạch sẽ. Các cô gái không có gì để ghen tị, đều rất quý Nặc Nặc, chỉ là tò mò sau này ai sẽ là bạn trai của cô.
Lưu Du Châu nhìn đôi chân trắng ngần thon dài của Nặc Nặc, ngưỡng mộ tặc lưỡi: “Trắng quá đi, nếu không phải ở cùng phòng với cậu, mình thực sự không tin là cậu không dùng đồ dưỡng da đấy.”
Các cô gái xúm lại trêu đùa: “Chà, thực sự là đến lông tơ cũng không có luôn.”
Trương Hoan còn bạo dạn đưa tay sờ thử khiến mặt Nặc Nặc đỏ bừng. Trương Hoan cười đến mức không đứng thẳng nổi: “Cậu ngây thơ thế này, nếu mình là đàn ông mình cũng muốn cưới cậu.
Không cưới được thì ngủ một giấc cũng sướng.” Triệu Di cũng cười ngặt nghẽo, mắng Trương Hoan là đồ hám sắc.
Giờ giấc sinh hoạt của phòng các cô không được tốt lắm, thường phải hơn 12 giờ mới ngủ. Nặc Nặc trải qua một khoảng thời gian yên bình ở đại học, chẳng mấy chốc đã sang hạ. Thời gian này nhờ danh tiếng từ vụ lâm bệnh trước đó, những người tìm cô trang điểm ngược lại càng nhiều hơn.
Dường như họ muốn nghiên cứu xem vẻ đẹp của Nặc Nặc là do trang điểm hay là vẻ đẹp tự nhiên thuần khiết. Nặc Nặc kiếm được không ít tiền, các chị gái hot girl ra tay rất hào phóng, kinh tế gia đình trong phút chốc cũng dư dả hơn.
Mẹ cô vì lo lắng cho cô, một người vốn không tin thần Phật cũng đặc biệt đi cầu cho cô một đạo bùa. Đạo bùa vàng hình tam giác trông có vẻ quê mùa, nhưng Nặc Nặc không hề chê bai. Mẹ cô đi lại vốn không tiện nhưng lúc nào cũng nghĩ đến cô. Cô chỉ thấy cảm động và ấm áp, làm gì có chuyện ghét bỏ, nên cô nhận lấy rồi đeo lên cổ. Chiếc cổ thon dài trắng ngần đeo một đạo bùa vàng xấu xí, đến tuần thứ hai bạn cùng phòng cũng phải thốt lên.
Trương Hoan nói thẳng thừng: “Cậu làm thế này biết bao nhiêu người sẽ tan nát cõi lòng không!”
Vòng cổ đá quý pha lê thì bị từ chối, cứ nhất định phải đeo cái thứ này, trông vừa xấu vừa đáng yêu.
Nặc Nặc mỉm cười hiện ra lúm đồng tiền nhàn nhạt, dáng vẻ có chút ngây ngô: “Mình thấy cũng tốt mà.” Đó là tấm lòng của mẹ, biết đâu thực sự có tác dụng trừ tà bảo vệ bình an.
Thế nhưng không lâu sau, Nặc Nặc đã biết đạo bùa này vô dụng.
Đầu tháng Bảy, đêm cuối cùng trước khi trường nghỉ hè. Đêm hè ở thành phố S ấm áp, trong gió đêm thoang thoảng mùi hoa. Nặc Nặc cảm thấy đầu hơi đau, ban đầu là những cơn đau âm ỉ, cô sợ làm thức giấc bạn cùng phòng nên c.ắ.n môi chịu đựng.
Sau đó đột nhiên là một cơn đau như kim châm, cô còn chưa kịp gọi người thì trước mắt đã tối sầm lại. Suy nghĩ trống rỗng trong một thoáng.
Khi định thần lại, cô mới thấy hơi lạnh, và đúng vậy, vẫn còn rất đau. Màn đêm đen kịt, những tia chớp x.é to.ạc bầu trời. Gió lạnh gào thét thổi bóng cây lung lay. Cô được ai đó đỡ dậy mới cảm nhận được đầu gối mình bị thương. Thiếu niên vô cùng khẩn trương: “Nặc Nặc, cậu sao rồi?”
Đau chứ. Cô chớp mắt, tựa vào cánh tay cậu để đứng dậy. “Chúng ta phải đi nhanh lên, đi xa một chút tôi sẽ xem vết thương cho cậu.”
Bóng đêm đen đặc thật đáng sợ, mà Nặc Nặc lại không quen biết thiếu niên này. Một khắc trước rõ ràng cô còn đang ở trên giường trong phòng ký túc xá, khí hậu đêm hè thành phố S cũng không như thế này. Vậy mà chỉ sau một cơn đau đầu, chớp mắt đã đến nơi này, đầu gối còn bị thương. Thiếu niên kéo cô chạy đi. Nặc Nặc thực sự chạy không nổi nữa, liền rút tay mình lại.
Hàng Duệ ngẩn ra, quay đầu lại. Cậu chưa kịp nói gì thì đèn trong biệt thự chợt bật sáng lần lượt. Bóng đêm đen kịt bỗng chốc sáng rực như ban ngày. Nặc Nặc ngẩng đầu, thiếu niên và thiếu nữ nhìn rõ mặt nhau.
Hàng Duệ sững sờ: “Cậu...”
Không biết có phải ảo giác không, nhưng Tống Nặc Nặc trước mắt dường như có chút khác biệt. Cậu vừa đỡ cô, liền nhìn thấy nốt ruồi lệ đỏ tươi nơi khóe mắt cô. Cô thật xinh đẹp, nhưng chuyện này lại quá đỗi quỷ dị. Hàng Duệ không buông tay, cậu có chút nôn nóng: “Đi trước đã được không, hắn phát hiện rồi.”
Ai phát hiện?
