Xuyên Thành Tiểu Đào Thê Của Bá Tổng - Chương 152
Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:03
Là lần đầu tiên... tặng quà cho hắn. Cho nên bất kể nó là cái gì, hắn đều vô cùng trân trọng. Nặc Nặc ngẩn người, ngữ điệu của hắn rõ ràng mang theo ý cười, nhưng cô lại nghe ra chút gì đó t.h.ả.m hại. Chẳng lẽ nguyên chủ đối xử với hắn không tốt sao? Chỉ một con thỏ bằng bột mà hắn đã coi trọng đến thế. Hơn nữa hắn dường như cũng không ngại sự ấu trĩ của cô.
Nặc Nặc nói: “Vậy tôi giúp anh cất kỹ, chờ tôi thi đại học xong sẽ tặng anh một món quà khác được không?”
Hắn cười đáp: “Ừm.” Ngữ khí mang theo sự vui vẻ rõ rệt.
Nặc Nặc lúc này mới phản ứng lại mình vừa nói gì, nhưng cô không có thói quen hối hận. Nếu đã hứa, cô nhất định sẽ để tâm. Dì Trần đứng một bên quan sát, nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Cừu thiếu gia nhà mình mà khóe miệng khẽ giật. Người ta thực ra cũng chẳng đối xử tốt với hắn lắm, vậy mà hắn đã thỏa mãn đến mức này rồi, thật là... mất mặt.
Giọng Nặc Nặc mềm mại: “Mẹ tôi trước đây thường nói, khi tâm trạng không tốt mà ăn chút đồ ngọt sẽ thấy rất vui vẻ. Tôi không đến thăm anh là tôi sai, anh có thể tha thứ cho tôi không?”
Trong lòng hắn bỗng thấy rất ngọt ngào, hắn khẽ cong môi: “Ừm.”
Nặc Nặc phát hiện người đàn ông này thực ra cũng rất dễ dỗ dành. Cô nói gì hắn cũng đồng ý, điều đó khiến Nặc Nặc thấy chột dạ. Hai người ăn xong bữa tối, Nặc Nặc còn phải làm đề thi đại học của các năm trước. Cừu Lệ cũng không đến làm phiền cô.
Trước khi đi, dì Trần quyết định dặn dò Nặc Nặc một chút: “Tiểu thư, Cừu thiếu gia xuất viện sớm, mọi người không ngăn được, nhưng buổi tối... khụ, có lẽ sẽ có chút không thuận tiện. Buổi tối ở biệt thự không có người giúp việc ở lại, cô có thể để mắt tới cậu ấy một chút không?”
Nặc Nặc có chút do dự, nhưng nghĩ đến việc Cừu Lệ cũng rất “sĩ diện”, cô không cần thiết phải đề phòng một người bệnh đi lại khó khăn, nên Nặc Nặc gật đầu. Vì đã hứa với dì Trần nên sau khi làm xong đề thi, cô đặc biệt đi sang phòng bên cạnh định xem Cừu Lệ thế nào.
Lúc cô làm xong bài đã là 10 giờ đêm, nhưng đèn trong phòng Cừu Lệ vẫn sáng. Nặc Nặc nhẹ nhàng gõ cửa mới phát hiện cửa không khóa.
“Vào đi.”
Giọng hắn khàn khàn. Nặc Nặc đẩy cửa bước vào, Cừu Lệ đang dựa vào giường. Rõ ràng trong phòng bật điều hòa rất mát mẻ, nhưng trên trán hắn lại phủ một lớp mồ hôi mỏng. Nặc Nặc nhanh ch.óng đoán ra nguyên nhân. Đổ mồ hôi lạnh là do đau, cô vội vàng chạy tới: “Anh có chỗ nào không khỏe sao?”
Sắc môi hắn tái nhợt, một lúc sau mới mỉm cười trấn an cô: “Không có.”
Nặc Nặc không tin.
Hắn đành phải nói thật: “Có chút đau.”
“Đau ở đâu?”
Hắn nhìn cô, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c không còn đau đớn từng cơn nữa. Nhưng mỗi một cơn đau trước đó đều là vì cô đấy, Nặc Nặc. Đau đớn dường như cũng chẳng là gì.
Ngữ điệu Cừu Lệ rất bình thản: “Vết thương sau lưng hơi đau một chút thôi, không có gì lớn. Em làm xong bài rồi à?”
“Vâng, hay là tôi báo cho bác sĩ một tiếng nhé?”
“Không cần đâu.”
Hắn đột nhiên nói: “Nặc Nặc, em hát cho anh nghe một bài nữa đi?”
Nặc Nặc sửng sốt một giây, khi phản ứng lại vành tai chợt đỏ bừng. Cô lắp bắp hỏi: “Hôm đó... anh nghe thấy rồi à?”
Cừu Lệ nhịn không được bật cười: “Ừm.”
Hắn khen cô: “Nặc Nặc hát rất hay.”
Nặc Nặc bỗng thấy xấu hổ muốn che mặt lại, cô lại đi hát bài nhạc thiếu nhi “không ra đâu vào đâu” cho nam chính nghe. Cô đỏ mặt: “Tôi hát không hay chút nào.”
“Rất ngọt ngào.”
Nặc Nặc ngước mắt nhìn hắn, bắt gặp ánh mắt hắn đang tràn ngập ý cười. Lần đầu tiên cô cảm thấy thẹn thùng, tim đập rất nhanh nhưng không còn cảm giác sợ hãi nữa.
Cừu Lệ khẽ động mắt, hắn biết cô đang ngượng nên chuyển chủ đề: “Thi đại học xong em định chọn ngành gì?”
Nặc Nặc do dự đáp: “Chắc là ngành Phát Thanh Truyền hình.”
Hắn im lặng mỉm cười, đoán rằng ở thế giới bên kia cô cũng học ngành này. Thế nhưng trước kia cô đã lừa hắn, nói rằng cô học y là để chăm sóc hắn, chỉ cần hắn cưng chiều cô, cô sẽ ở bên hắn cả đời. Những lời yêu đương thật êm tai, tiếc thay toàn là giả dối. Hắn sẵn sàng cưng chiều cô cả đời, nhưng cô lại không muốn vì hắn mà dừng chân lấy một giây.
Cừu Lệ biết Nặc Nặc đối xử với mọi chuyện rất nghiêm túc. Hắn biết tốc độ thời gian của hai thế giới là khác nhau, Nặc Nặc chắc hẳn vẫn còn ký ức thi đại học. Hắn nói: “Đừng căng thẳng, cứ thi bình thường là được. Có anh ở đây rồi.”
Nặc Nặc hơi ngại, ý của nam chính là có thể giúp cô đi cửa sau sao? Vì gia cảnh nên cô chỉ thấy người khác đi cửa sau bao giờ. Cô thấy hơi lạ lẫm, nhưng làm vậy thì không công bằng với người khác nên Nặc Nặc lắc đầu: “Tôi không căng thẳng.”
Tâm thái cô rất tốt, thực ra đây chỉ là một kỳ thi bình thường mà thôi.
Thấy trời đã muộn, Nặc Nặc nói: “Tôi về ngủ nhé?”
Cừu Lệ nhìn cô, chậm rãi hỏi: “Em có thể giúp anh một việc trước được không?”
Đôi mắt to tròn trong trẻo của Nặc Nặc nhìn lại hắn. Cừu Lệ mặt không đổi sắc: “Đỡ anh đi vào nhà vệ sinh một chuyến.”
Mắt cô ngẩn ra một giây, ngay sau đó gật đầu: “Được thôi.”
Hắn bị thương nên đi lại không thuận tiện. Nặc Nặc nghĩ đơn thuần là chăm sóc người bệnh nên không suy nghĩ nhiều, cô khó khăn tiến tới đỡ Cừu Lệ.
