Xuyên Thành Tiểu Đào Thê Của Bá Tổng - Chương 43
Cập nhật lúc: 18/03/2026 10:05
Cừu Lệ bước tới, Nặc Nặc thấy hắn là thấy không thoải mái, cô lùi lại vài bước tựa vào bàn học. Cừu Lệ cúi đầu nhìn cuốn sách tiếng Anh của cô. Chuỗi "tiếng anh" bên trên hắn không hiểu, nhưng những chữ Hán dịch bên dưới thì lại khá thú vị:
[Tôi vốn có thể chịu đựng bóng tối Nếu tôi chưa từng nhìn thấy mặt trời Thế nhưng ánh nắng đã khiến sự hoang tàn của tôi Trở thành một sự hoang tàn mới hơn]
Hắn cụp mắt nhìn, đầu thiếu nữ chỉ cao gần đến vai và chạm đến n.g.ự.c hắn. Cô nép sát vào bàn học, cơ thể theo bản năng bài xích hắn.
"Nặc Nặc."
Cô ngước mắt lên, đôi mắt hạnh ướt át, trong trẻo, nhìn hắn đầy bất an. Hắn cười khẩy một tiếng: "Mặt trời của em là ai?"
Ánh mắt Nặc Nặc ngơ ngác, Cừu Lệ đang nói cái gì vậy? Thế nhưng ánh mắt hắn quá nguy hiểm, Nặc Nặc sợ c.h.ế.t khiếp tên thần kinh này nên chỉ biết lắc đầu: "Tôi không hiểu."
Chân mày hắn nhíu lại, vẻ mặt lạnh lùng hẳn đi: "Cảm thấy ở bên tôi khiến em uất ức, nên đang nhớ thương anh trai Hàng Duệ của em sao?"
Nặc Nặc trừng to mắt nhìn hắn. Hai người nhìn nhau, đôi mắt đen của Cừu Lệ lạnh lẽo khiến cơ thể cô lạnh toát. Hàng Duệ? Sao Cừu Lệ lại chú ý đến Hàng Duệ? Rõ ràng lần này cô không chọn bỏ trốn cùng Hàng Duệ, cũng đã từ bỏ việc kéo cậu vào chuyện này rồi mà.
Vậy mà Cừu Lệ vẫn biết đến sự tồn tại của Hàng Duệ.
Điều Nặc Nặc lo lắng nhất đã xảy ra. Người của Cừu Lệ tuy khá thích cô và đối xử tốt với cô, nhưng họ dù sao cũng là thuộc hạ của hắn, sống dựa vào hắn. Lời nói lúc chiều của Tống Lân chắc chắn đã lọt vào tai Cừu Lệ rồi. Với tính cách điên rồ của Cừu Lệ, biết đâu hắn sẽ đột nhiên muốn g.i.ế.c Hàng Duệ.
Trong mắt những người cùng trang lứa, Hàng Duệ rất giỏi, là thiên tài, thành tích đứng đầu. Nhưng trước mặt Cừu Lệ, cậu ngay cả sức phản kháng cũng không có. Không thể để Hàng Duệ bị kéo vào chuyện này!
Ước mơ của Nặc Nặc trước đây cũng là ước mơ của vô số thiếu niên thiếu nữ: học hành chăm chỉ, thành danh rạng rỡ. Nếu Cừu Lệ thấy ngứa mắt với Hàng Duệ, Hàng Duệ chắc chắn sẽ không thể sống yên ổn được nữa.
Nặc Nặc nén cơn sợ hãi để nhìn vào mắt hắn. Cô biết lúc này không được cầu xin, càng cầu xin Cừu Lệ sẽ càng để tâm. Nặc Nặc không ngốc, Cừu Lệ đến giờ chưa g.i.ế.c cô phần lớn là vì hắn đang rất hứng thú với cô.
Cô lắc đầu, để ánh mắt mình tràn đầy chân thành: "Không uất ức, là tôi không xứng với Cừu thiếu gia. Còn về Hàng Duệ, cậu ấy rất kiêu ngạo, tôi không thích cậu ấy."
Sắc mặt hắn không đổi, dường như đang thẩm định độ chân thành trong lời nói của cô. Nặc Nặc thấp thỏm nhìn hắn.
Hắn cười: "Tống Nặc Nặc, em coi tôi là kẻ ngốc sao, dám giở trò trước mặt tôi. Sợ tôi g.i.ế.c tên đó à?"
Lòng Nặc Nặc đau khổ khôn nguôi, nam chính này một chút cũng không dễ lừa. Những người khác xuyên không vào sách đâu có như thế này, tổng tài dù có hô mưa gọi gió thì cũng ngốc nghếch, vì nữ chính mà hy sinh cả gia sản. Còn Cừu Lệ, hắn lạnh lùng tàn nhẫn nhưng tâm tư lại cực kỳ thâm sâu.
Ngón tay Nặc Nặc nắm c.h.ặ.t gấu áo, không dám nhìn vào mắt hắn nữa: "Tùy anh muốn nghĩ sao thì nghĩ."
Không khí tĩnh lặng trong chốc lát. Cừu Lệ đột nhiên cười, nhẹ nhàng chạm vào gò má cô: "Nặc Nặc, tôi đùa chút thôi, làm em sợ sao?"
Nặc Nặc không thể phớt lờ cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay hắn truyền lại. Cừu Lệ không hề đùa, cô biết rõ điều đó. Nhưng nếu cô không coi đó là trò đùa thì người gặp họa chỉ có Hàng Duệ. Nặc Nặc ngước mắt, khẽ lắc đầu.
Ngón tay hắn dời xuống dưới, cười hỏi: "Nặc Nặc sợ tôi sao, hửm?" Đầu ngón tay hắn dừng lại trên môi cô. Nặc Nặc vẫn đang giữ lớp trang điểm của "Tống Nặc Nặc", môi đỏ mọng, đồng t.ử hắn sâu thẳm, luyến tiếc cảm giác mềm mại đó.
Tiếc là Nặc Nặc chưa từng để hắn hôn. Ngay cả đêm lễ trưởng thành, hắn cũng chưa chạm được vào, trưa nay cũng không kịp. Cô chê nước bọt của hắn, lúc hắn đút cô uống nước hắn đã biết rồi.
Nặc Nặc ghét hắn, sợ hắn. Ấn tượng này dường như rất khó xoay chuyển, vậy mà bảo bối này lại bướng bỉnh vô cùng, thà c.h.ế.t cũng không muốn dính dáng gì đến hắn. Vậy thì phải giữ lại Hàng Duệ thôi. Cô có thiện cảm với Hàng Duệ cũng không sao, thậm chí chính vì điều đó mà cô buộc phải giả vờ thuận theo hắn.
Cô còn quá ngây thơ. Nếu cô thực sự không quan tâm đến sống c.h.ế.t của Hàng Duệ thì lúc này nên tặng hắn một cái tát thật mạnh mới phải. Hắn có khi sẽ tin cô ghét Hàng Duệ, nhưng cô rõ ràng rất ghét hắn mà vẫn chọn nhẫn nhịn vì hiểu rõ sự vô tình của hắn. Cừu Lệ cười, vậy thì cô cứ vì tên Hàng Duệ đó mà nhẫn nhịn tiếp đi. Nếu không, Nặc Nặc sẽ không cho hắn chạm vào, cũng chẳng muốn liếc nhìn hắn lấy một cái. Mà chỉ cần người ở trong lòng hắn thì sớm muộn gì cũng là của hắn thôi. Việc khiến chàng trai kia biến mất khỏi cuộc đời cô chỉ là vấn đề thời gian.
Nặc Nặc sợ hắn c.h.ế.t mất, nhưng nhìn tên thần kinh trước mặt, cô không dám nói thật để kích động hắn. Cô lí nhí đáp: "Không sợ."
Hắn hài lòng nhếch môi: "Vậy sau này tôi không dọa em nữa nhé, được không?"
Nặc Nặc muốn mắng c.h.ế.t hắn, nhưng vẫn chỉ có thể nhẹ giọng: "Được."
Hắn nói: "Ngoan một chút, đợi em đến tuổi hợp pháp, chúng ta sẽ kết hôn, hửm?"
Nặc Nặc: "..."
Cô không dám tiếp lời. Nếu xét về mức độ ghét, Cừu Lệ trong lòng cô thậm chí đã vượt qua cả Tống Lân. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể kéo dài thời gian.
