Xuyên Thành Tiểu Đào Thê Của Bá Tổng - Chương 6

Cập nhật lúc: 18/03/2026 10:01

Nặc Nặc ôm hộp quà, tránh đi ánh mắt của cô ta. Nặc Nặc đoán, đây chính là nữ phụ bi kịch nhất trong truyện, tên là Trần Thiến. Gia thế của Trần Thiến không tệ, thủ đoạn lại càng cao tay. Nếu Nặc Nặc chỉ được tính là vật hy sinh thì Trần Thiến chính là nữ phụ số hai. Thiết kế để nữ chính lên giường với người khác, tạo ra đủ loại hiểu lầm, Trần Thiến đều đã làm qua. Nhưng kết cục của Trần Thiến còn t.h.ả.m hơn. Nên nói là những nữ phụ yêu nam chính đều có kết cục t.h.ả.m hại, không bị cưỡng h.i.ế.p tập thể thì cũng bị đ.â.m c.h.ế.t hoặc là ngồi tù đổ bệnh…

Nghĩ đến những điều này, ánh mắt Nặc Nặc nhìn xa xăm theo bóng dáng Cừu Lệ trên sân. Người đàn ông này… cô có c.h.ế.t cũng không muốn dính dáng tới.

Vừa mới nghĩ xong, Tống Chiếm đã đẩy cô một cái, còn thấp giọng nói: “Mau đi đi, đưa hộp quà cho Cừu thiếu gia đi.”

“…” Nặc Nặc muốn khóc.

Cừu Lệ vừa mới lên lầu tắm rửa thay quần áo. Giờ hắn mặc một chiếc áo sơ mi đen đi xuống, cổ áo mở ra hai cúc, ánh mắt hờ hững mang một khí chất khó tả. Rất nhiều người muốn nịnh bợ hắn nhưng vì tính tình hắn quá quái đản nên không ai dám tới gần. Cừu Lệ vắt chân ngồi trên sofa, chỉ mấy người thường ngày có quan hệ tốt mới vây quanh.

Nặc Nặc cũng sợ, c.ắ.n môi nói: “Cha, người khác đều không đi, con đi mà anh ấy nổi giận thì sao?”

Tống Chiếm hận rèn sắt không thành thép, bình thường đứa con gái này gan lớn tày trời, giờ lại biết sợ: “Không đâu, thứ bên trong này, hắn nhìn một cái là hiểu ngay.”

Nặc Nặc không còn cách nào, đành phải liều mình đi tới. Trên bàn trà đang xoay một vỏ chai rượu vang rỗng. Ngay khoảnh khắc chai rượu dừng lại, Nặc Nặc cũng vừa tới trước mặt Cừu Lệ. Miệng chai lắc lư, cuối cùng cũng chỉ thẳng vào Cừu Lệ.

Mọi người cười ồ lên: “Vận khí của Cừu thiếu gia kém quá nha, người đầu tiên luôn này.”

Cừu Lệ không nói gì, hắn lười biếng ngước mắt nhìn Nặc Nặc đang đứng trước mặt. Cô rõ ràng không biết bọn họ đang làm gì, biểu cảm có chút ngơ ngác, không biết nên tiến hay lùi, sợ làm phiền họ nên cứ đứng đơ ra đó đầy lúng túng.

Thiếu nữ mười bảy tuổi, vạt váy trắng tinh khôi. Một vẻ thanh thuần đến mức khiến người ta muốn hủy hoại.

Cừu Lệ một tay chống môi: “Làm gì?”

Căn phòng im bặt trong giây lát, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Nặc Nặc với vẻ đầy hứng thú. Nặc Nặc đối diện với ánh mắt của hắn đầy lo lắng, theo bản năng nhỏ giọng nói: “Sinh nhật vui vẻ.”

Đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của cô bưng chiếc hộp đến trước mặt hắn.

trêu chọc: “Anh Lệ, tín vật định tình đó, nhận đi.”

Mặt Nặc Nặc cứng đờ, hết trắng lại đỏ, vội vàng nghiêm túc bổ sung: “Quà sinh nhật.” Giọng cô mềm mại, đôi mắt ướt át và chân thành.

Cừu Lệ nhìn cô với ánh mắt không rõ ý vị, tùy tiện cầm lấy chiếc hộp mở nó ra. Sau đó, hắn cười nhạt một tiếng.

Nặc Nặc lén nhìn vào trong hộp, lập tức bủn rủn chân tay. Bên trong nằm một khẩu s.ú.n.g, một khẩu s.ú.n.g lục mang dấu ấn thời đại.

Cừu Lệ chẳng hề để tâm, cầm khẩu s.ú.n.g ra, nheo mắt nhắm thẳng vào đầu Nặc Nặc: “Họ Tống?”

Nặc Nặc muốn khóc nức nở. Không ai xui xẻo như cô đâu! Không một ai! Cô kìm nén nỗi sợ, gượng gạo gật đầu.

“Tên gì?”

“Nặc Nặc.” Khi cô phát âm từ này, âm mũi nhẹ nhàng như đang nũng nịu. Có chút điệu đà.

Cừu Lệ cười và lặp lại: “Nặc Nặc.”

Nặc Nặc nhìn hắn, chỉ thiếu điều quỳ xuống lạy lục. Cô muốn chạy, không làm nữa có được không! Cô sợ nhất là Cừu Lệ khen câu: Nặc Nặc, tên hay đấy, có thể đi c.h.ế.t được rồi.

Đám công t.ử bột xung quanh dường như mù quáng có chọn lọc, lờ đi hành động Cừu Lệ dùng s.ú.n.g chỉ vào Nặc Nặc. Trương Thanh Đạc kinh hô: “Á đù, s.ú.n.g kìa!” Mà còn không phải s.ú.n.g hiện đại, trông như của thời Dân quốc.

Cừu Lệ liếc Nặc Nặc một cái, chậm rãi cất s.ú.n.g lại vào hộp. Tay chân Nặc Nặc đã cứng đờ cả rồi.

“Lại đây.”

Nặc Nặc gần như không tự chủ được mà bước tới. Trương Thanh Đạc đối diện nhướng mày: “Anh Lệ, anh chọn cô ấy?”

Sắc mặt Trần Thiến không được tốt lắm. Cừu Lệ không thèm để ý bọn họ. Trò chơi họ đang chơi rất ác ý: miệng chai chỉ trúng ai, người đó phải tìm người hôn một phút.

Nặc Nặc không hề hay biết, cô bị Cừu Lệ kéo một cái đã ngồi lên đùi hắn. Ở khoảng cách gần, cô nhìn rõ đồng t.ử của hắn không phải màu đen tuyền mà mang một sắc xám bạc tình. Cô run rẩy trong lòng hắn đến mức không ra hình thù gì.

Biểu cảm của Cừu Lệ không đổi, nghiêng người hôn xuống. Nặc Nặc phản ứng rất nhanh… lấy tay bịt miệng hắn lại. Nụ hôn của hắn rơi trên lòng bàn tay cô. Sau đó cô thấy ánh mắt nam chính trở nên rất nguy hiểm, trong vẻ lạnh lùng thấu xương hiện lên sự tàn nhẫn, lặng lẽ nhìn cô.

Trương Thanh Đạc cười bò: “Anh Lệ… ha ha ha ha ha…”

Bách Hoa tặc lưỡi, đoán là anh Lệ chắc muốn g.i.ế.c người rồi. Lần đầu chủ động tìm người hôn mà lại bị người ta bịt miệng.

Nặc Nặc cũng sắp sợ phát khóc, cô ngượng ngùng bỏ tay xuống: “Xin… xin lỗi.” Thực ra đây không phải lỗi của cô, nhưng cạnh Cừu Lệ vẫn đang để khẩu s.ú.n.g kia kìa.

Ánh mắt Cừu Lệ lạnh thấu xương, hắn đẩy cô một cái, cô ngã thẳng xuống đất.

“Cút.”

Cánh tay cô đập vào bàn trà, mang lại một cơn đau nhói. Nặc Nặc không màng tới đau đớn, vội vàng đứng dậy rời đi. Đi được một đoạn xa, cô vẫn nghe thấy tiếng của bọn họ: “Cừu thiếu gia đừng giận, Trần tiểu thư cũng không tệ mà.” 

“Đừng đừng đừng, đùa chút thôi…” 

“Anh Lệ, anh hứng thú với con bé đó à? Chưa thấy anh thích ai bao giờ, hóa ra anh thích kiểu đó?”

Nặc Nặc nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của nam chính: “Không hứng thú.” Giọng nói quá nhẹ, thoáng chốc tan biến không dấu vết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Tiểu Đào Thê Của Bá Tổng - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD