Xuyên Thành Tiểu Đào Thê Của Bá Tổng - Chương 77

Cập nhật lúc: 19/03/2026 09:00

Nặc Nặc gõ cửa. Cừu Lệ ngước mắt, hắn cười: "Lại đây."

Nặc Nặc đi tới, cô không biết phải nhìn vào đâu, cố giữ lịch sự không nhìn vào đống đồ đạc trên bàn, lỡ như là bí mật công ty thì sao? Hắn nhìn cô mặc kín mít, trông cả người mềm mại như một cục bông đáng yêu, đối lập hẳn với bộ đồ đơn giản, phong phanh không sợ lạnh của hắn. Cừu Lệ biết cô sợ lạnh. Vậy mà cô lại lặn lội đến công ty tìm hắn?

Hắn kéo tay một cái, cô liền ngồi lên đùi hắn. Nặc Nặc sợ nhất là chiêu này, cô hơi hoảng hốt ngước nhìn hắn. 

Hắn tâm tình thực sự vui vẻ, khẽ cười thành tiếng: "Ngoan, tôi chỉ ôm một lát thôi." 

Tay hắn chỉ nhẹ nhàng ôm lấy eo cô vì sợ làm cô hoảng, không dám dùng sức. Qua lớp quần áo dày, hắn vẫn cảm nhận được vòng eo tinh tế và mềm mại của cô.

"Đến tìm tôi có việc gì, hửm?"

Gương mặt Nặc Nặc đỏ bừng, cô thầm may mắn vì hắn không tháo khẩu trang của mình ra. Đôi mắt cô ướt dầm dề vì xấu hổ, không biết trả lời thế nào, đành đưa quả táo đã ôm suốt quãng đường cho hắn xem. Trên đôi bao tay lông cừu trắng muốt là một quả táo đỏ mọng. Mái tóc đen làm nổi bật làn da trắng như sứ, nốt ruồi lệ ở khóe mắt trông thật động lòng người. 

Nặc Nặc không trang điểm, mùa đông da dẻ vốn mỏng manh, ngoài lúc đi học thì ở biệt thự cô không hề tô điểm gì.

"Quà Giáng sinh à?"

Nặc Nặc gật đầu, lí nhí đáp: "Dì Trần bảo đưa cho anh."

Hắn cười không dứt, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ rung. Nặc Nặc ngẩn ra không hiểu hắn cười cái gì mà vui sướng đến thế. Cô vốn đã xấu hổ lại không quen chung đụng thân mật nên hơi bực: "Không thích thì thôi vậy."

"Thích chứ." 

Ánh mắt hắn ngập tràn ý cười, dỗ dành cô: "Đồ Nặc Nặc tặng tôi đều thích."

Nói rồi hắn cúi đầu c.ắ.n một miếng trên quả táo trong tay cô. Nặc Nặc ngây người, vội ôm lấy quả táo, do dự một hồi rồi nhỏ giọng sợ hãi nói: "Anh đừng ăn, nó chưa có rửa đâu." 

Dì Trần bảo cô đi thăm hắn thì cứ cầm theo quả táo cho hắn vui, rồi cứ thế nhét vào lòng cô. Nhưng không ai rửa cả, ai mà ngờ hắn lại ăn thật.

Lần trước hắn lạnh lùng bắt Tống Lân và cô gọt táo cho hắn thế nào vẫn còn rõ mồn một trước mắt, cô cứ nghĩ đưa cho hắn là xong chuyện. 

Cừu Lệ cười đáp: "Không sao đâu." 

Nặc Nặc tưởng hắn sẽ cáu, kết quả hắn chẳng có dấu hiệu nổi giận nào. Nam chính từ bao giờ tính tình lại tốt như vậy?

"Bên ngoài có lạnh không?"

Nặc Nặc lắc đầu: "Tôi ngồi trong xe suốt, không lạnh." 

Cô không thích ở cạnh hắn vì sợ ánh mắt chiếm hữu quá mạnh mẽ kia. Nhưng dù là thế này, Cừu Lệ vẫn cứ phải chạm vào cô cho bằng được, hắn muốn cô ở trong vòng tay mình, trong hơi thở của mình.

Nặc Nặc nói: "Vậy tôi về đây. Anh... anh chú ý sức khỏe, trời lạnh nhớ mặc thêm áo." 

Ánh mắt hắn trở nên ôn nhu, khóe môi khẽ cong: "Được."

"Anh buông tôi ra đi."

Lòng hắn mềm nhũn như nước, nghĩ thầm thời gian cũng vừa tầm rồi. Hắn vừa buông tay, giây tiếp theo cả văn phòng bỗng tối sầm. Nặc Nặc hoảng sợ khi đèn pha lê tắt ngấm, cô ngẩn người: "Mất điện à?"

Cừu Lệ trấn an: "Làm em sợ à? Để tôi gọi điện hỏi xem sao." 

Sau đó Nặc Nặc nghe thấy giọng điệu khổ sở như sắp khóc của trợ lý ở đầu dây bên kia: "Tổng giám đốc, xin lỗi ngài, tầng 45 gặp sự cố chập điện suýt cháy, toàn bộ tòa nhà bị ngắt điện rồi. Mạch điện dù có sửa gấp cũng phải mất vài tiếng nữa."

Nặc Nặc: "..." Cô xui xẻo đến mức này sao?

Cừu Lệ trầm giọng: "Làm ăn kiểu gì vậy, ngày mai đuổi việc hết đi."

Trợ lý cúp máy, lập tức chuyển buồn thành vui hô lớn: "Mọi người về thôi!" 

Cả tầng một hò reo hoan hỉ, không cần tăng ca, tổng giám đốc chủ động cắt điện, lại còn được thưởng gấp đôi. Mọi người vui mừng như lúc trường học mất điện được nghỉ tiết tự học tối vậy.

Trên tầng 88, Nặc Nặc sắp khóc đến nơi, bóng tối dày đặc không thấy rõ năm ngón tay. Cừu Lệ hỏi: "Sợ tối không?" 

Nặc Nặc lắc đầu, sực nhớ hắn không thấy nên mới mở lời: "Không sợ."

Cừu Lệ cười: "Nắm lấy tay tôi kẻo ngã." 

Hắn nắm lấy đôi bao tay của cô, dẫn cô về phía cửa sổ sát đất. Gió bên ngoài rất lớn, sợ cô lạnh nên hắn đã đóng cửa sổ lại. Khi Nặc Nặc nhìn xuống, đôi mắt cô như được thắp sáng bởi ánh đèn của vạn gia đình. Vẻ đẹp kinh tâm động phách đó thậm chí lấn át cả nỗi sợ độ cao. Vô số tòa cao ốc tỏa sáng rực rỡ, dù cô đang ở trong bóng tối và gió lạnh ngoài kia, nhưng khung cảnh này vẫn thật nhu hòa và xinh đẹp.

Lần đầu tiên cô nhận ra thế giới này cũng thật đẹp, không phải lúc nào cũng xám xịt mây đen. Cừu Lệ lặng lẽ nhìn cô, ánh đèn hắt lên làm đôi mắt cô như chứa cả bầu trời sao, hắn khẽ mỉm cười.

"Nặc Nặc, mất điện nên thang máy không dùng được. Bây giờ xuống từ tầng 88 chỉ có thể đi thang bộ, nguy hiểm lắm."

Nặc Nặc đờ người, cô muốn phát khóc, tầng 88 mà tối thế này thì xuống kiểu gì? Cừu Lệ gợi ý cô nên vào phòng nghỉ ngủ một lát chờ sửa điện. Nặc Nặc đòi đi xuống thử nhưng khi đứng trước lối cầu thang tối đen như hũ nút, cô liền chùn bước. Hắn đề nghị cõng cô xuống nhưng cô thấy quá nguy hiểm nên đành quay lại phòng nghỉ.

Trong phòng có sofa và giường, Cừu Lệ bảo cô cứ lên giường ngủ cho ấm, hắn hứa sẽ không chạm vào cô. Nặc Nặc ngồi đó không dám ngủ cho đến tận rạng sáng. Ban ngày đi học mệt mỏi, sau vài tiếng cầm cự, cô không thắng nổi cơn buồn ngủ mà dựa vào đầu giường ngủ thiếp đi.

Cừu Lệ mỉm cười, nhẹ bế cô đặt nằm xuống giường cho thoải mái. So về lòng kiên nhẫn, chưa ai thắng được hắn. Hắn nằm xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng. Sợ cô khó thở, hắn tháo khẩu trang của cô ra. Ở tầng 88 lạnh giá, tấm chăn mỏng khiến cô vô thức rúc vào nguồn nhiệt bên cạnh.

Hắn hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô: "Giáng sinh vui vẻ, Nặc Nặc."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.