Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 136

Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:05

Thanh ca nhi khi nào lại nhiệt tình như vậy? Bất thường ắt có quỷ, vừa nhìn liền biết hắn có ý đồ xấu.

Thạch Bạch Ngư vốn không muốn đáp lời, nhưng Thanh ca nhi đã chào hỏi, nếu cậu cứ thế bỏ đi, đối phương lại tưởng mình sợ. Lập tức cậu không đi nữa, cứ đứng đó chờ xem người này rốt cuộc muốn làm trò quỷ gì.

“Không ngờ thế mà lại gặp được các ngươi ở đây.” Thanh ca nhi vài bước tiến lại kéo tay Thạch Bạch Ngư, cái vẻ thân thiết đó, không biết còn tưởng hai người quan hệ tốt lắm đâu: “Các ngươi đến đây khi nào, ở khách điếm nào?”

Thạch Bạch Ngư dùng chút lực rút tay về: “Chúng ta không ở khách điếm.”

“Không ở khách điếm? Vậy là còn muốn chạy về sao?” Thanh ca nhi nhíu mày, vẻ mặt không tán đồng: “Vậy các ngươi chẳng phải sẽ phải đi đường đêm, cái này cũng quá nguy hiểm. Như vậy đi, các ngươi cùng ta đến khách điếm Phúc Lai, ta thuê một gian phòng cao cấp cho các ngươi ở trước, sáng mai rồi hãy về.”

Dứt lời, hắn còn như vô tình giơ tay xoa xoa chiếc trâm cài tóc có rủ tua trên đầu. Khi thu tay lại, cũng là vô tình để lộ ra chiếc vòng ngọc xanh biếc bị tay áo che đi.

Thạch Bạch Ngư nhìn thấy, không nhịn được giật giật khóe mắt. Không phải vì hành vi khoe của của Thanh ca nhi, chủ yếu là chiếc trâm cài tóc có rủ tua kia quá ch.ói mắt, khó chịu.

Theo cậu thấy, một đại nam nhân lại đeo trâm cài tóc có rủ tua của nữ t.ử, nhìn thế nào cũng chướng mắt.

Mặc dù trong thế giới này, nơi mà ca nhi và nữ t.ử ngang bằng nhau và đừng nói trâm cài tóc, bộ diêu, ngay cả váy lụa cũng bình thường, nhưng Thạch Bạch Ngư chính là không quen được, mỗi lần nhìn thấy đều da đầu căng thẳng.

Mỗi khi loại thời điểm này, Thạch Bạch Ngư liền vô cùng may mắn vì mình gặp được Tống Ký, chu đáo cẩn trọng, lại còn vượt ra ngoài những quy tắc trần tục. Hắn không chỉ mua cho cậu nam trang, mà còn không lấy quy tắc của ca nhi để ước thúc cậu.

“Ý tốt của ngươi chúng ta đã hiểu và ghi nhận.” Thạch Bạch Ngư mỉm cười: “Bất quá ý của ta là, chúng ta ở chỗ này có chỗ ở, không cần ở khách điếm.”

“Ở nhà thân thích sao?” Thanh ca nhi trong lòng nghi hoặc.

Tuy rằng hắn đối với tình hình cụ thể của Tống gia không hiểu rõ, nhưng đại khái vẫn biết chút ít. Sau khi Tống lão đại mất, Tống gia chỉ còn lại Tống Ký một mình, căn bản không có thân thích giống dạng nào.

Bất quá Tống Ký quan hệ rộng, cũng có thể là lúc trước làm ăn giang hồ kết giao bạn bè xấu chứ không phải thân thích.

“Không phải.” Thạch Bạch Ngư không bỏ qua sự khinh thường của Thanh ca nhi đối với Tống Ký: “Là ta không quen ở khách điếm, luôn cảm thấy không phải nhà mình thì có nhiều bất tiện. Tống ca tuổi trẻ lực tráng nhưng lại thương xót ta, liền mua một cái nhà nhỏ để chúng ta tạm trú, cho nên chúng ta ở nhà mình.”

Thanh ca nhi: “...”

Màn khoe mẽ một cách lộ liễu và mỉa mai một cách ngấm ngầm này, đã làm cho Thanh ca nhi tức đến c.h.ế.t đi sống lại.

Chẳng nói gì khác, đặc biệt câu “tuổi trẻ lực tráng”, quả thực là đ.â.m thẳng vào tim hắn ta.

Gã ma quỷ nhà hắn ta tuy rằng cũng mới hơn 40, nhưng đã sớm bị rỗng tuếch vì t.ửu sắc, phương diện đó căn bản không được. Cố tình vì giữ thể diện cho đối phương, hắn mỗi khi còn phải phối hợp giả bộ chịu không nổi.

Thật là vừa thẹn lại vừa mất mặt!

Vốn dĩ chuyện phòng the này chỉ cần không nói ra ngoài thì không có gì, cố tình gặp phải Thạch Bạch Ngư cái miệng nói năng bừa bãi, vài ba câu đã khiến hắn ta nhớ lại cảnh tượng nghe lén ở khách điếm trước đây, trong lòng thế mà ẩn ẩn có chút hâm mộ.

Trước đây còn tự an ủi mình rằng, so với vinh hoa phú quý, những khuyết điểm giữa chuyện chăn gối chẳng đáng kể chút nào. Nhưng hiện tại Thạch Bạch Ngư lại nói cho hắn ta biết, tuy rằng gả cho người nông dân nghèo, nhưng không những có thể có vinh hoa phú quý, mà còn có thể giường chiếu hài hòa. Điều này làm sao có thể khiến hắn ta trong lòng không ghen ghét?

Đặc biệt, so với lão già đáng ghét nhà mình, Tống Ký ngoại trừ vết sẹo kia, thật sự tuổi trẻ lực tráng, vừa nhìn là biết phương diện kia rất lợi hại.

Đúng rồi, phương diện kia lợi hại có ích lợi gì? Lại lợi hại thì như thế nào, Thạch Bạch Ngư hắn cũng là cái đồ không thể sinh con a!

Nghĩ đến đây, Thanh ca nhi thần sắc biến đổi, lại ngẩng cao đầu lên.

“Hại, cái này có gì đâu, dù sao Tống Ký có năng lực, ngươi thật muốn hạ nhân hầu hạ, quay đầu lại bảo hắn mua một hai người không phải xong sao?” Thanh ca nhi tiếp tục giơ lên nụ cười giả tạo: “Các ngươi đây là muốn đi đâu? Ta chuẩn bị đi Diệu Quan Tự, nơi đó Quan Âm ban con linh nghiệm lắm. Lần trước ta nghe người ta nói, họ đi cầu vài lần kết quả trở về không lâu liền có con, hôm nay còn đi lễ tạ thần, các ngươi có muốn đi bái lạy không? Tuy nói Ngư ca nhi thân thể không tốt, nhưng biết đâu thì sao?”

“Không cần.” Lần này Thạch Bạch Ngư còn chưa kịp mở miệng, Tống Ký đã ôm lấy eo cậu, nhẹ nhàng kéo cậu vào lòng: “Ngư ca nhi từ khi mang thai, khẩu vị liền thích chua, trong nhà mơ chua không có, chúng ta đang định đi mua chút.”

“Ngươi...” Thanh ca nhi suýt nữa không phản ứng kịp ý của Tống Ký, ngẩn người, không dám tin nhìn về phía bụng Thạch Bạch Ngư: “Ngươi, có thai?”

“Ừm.” Thạch Bạch Ngư cười nói: “Cho nên vị Tống T.ử Quan Âm này, vẫn nên để lại cho người có nhu cầu đi. Chúng ta vội mua đồ, liền đi trước đây.”

Thanh ca nhi: “...”

A a a a a! Sao cái chuyện tốt gì cũng đều đuổi kịp Thạch Bạch Ngư, tức c.h.ế.t rồi, tức c.h.ế.t rồi!!!

Sờ sờ cái bụng căn bản không có động tĩnh, bốn chữ “tuổi trẻ lực tráng” lặp đi lặp lại không ngừng trong não hắn ta. Thanh ca nhi suýt nữa tức đến hộc m.á.u ra ngoài.

Thạch Bạch Ngư mặc kệ hắn ta, nói xong liền cùng Tống Ký rời đi.

“Ta còn tưởng hắn gọi lại chúng ta muốn làm gì, nguyên lai là để khoe khoang.” Thạch Bạch Ngư kéo Tống Ký mua hai xiên kẹo hồ lô, hai người mỗi người một xiên: “Gả cho cái lão già biến thái, không biết có gì hay mà khoe khoang, thật sự người tốt mới không khoe khoang. Cũng chỉ có cuộc sống không như ý, mới có thể mượn việc khoe khoang để bù đắp.”

“Ngươi nếu muốn có hạ nhân hầu hạ, chúng ta cũng mua được.” Tống Ký thì lại cảm thấy mua hai cái hạ nhân không tồi: “Gần đây chuyện làm ăn trong nhà lớn mạnh sau cần nhân lực, thứ hai có người chăm sóc ngươi, ta cũng yên tâm.”

"Để sau rồi nói." Thạch Bạch Ngư nghĩ nghĩ, không từ chối: "Hiện tại thì không vội gì đâu. Còn về ta, có tay có chân, không cần ai hầu hạ. Ta chỉ cố ý nói vậy thôi, chứ không có ý đua đòi với hắn hay oán giận ngươi đâu."

"Ta biết." Tống Ký nắm c.h.ặ.t t.a.y Thạch Bạch Ngư: "Nhưng ta muốn cho ngươi cuộc sống tốt nhất."

"Ta đã có được Tống ca tốt nhất rồi, những cái khác đều không cần." Thạch Bạch Ngư cười hắc hắc: "Tống ca tuổi trẻ lực tráng của ta, làm người ta hâm mộ ghen ghét muốn c.h.ế.t."

Tống Ký nghe vậy vẻ mặt bất đắc dĩ.

"Đừng nói ngươi không nhìn ra." Thạch Bạch Ngư c.ắ.n sau chiếc kẹo hồ lô, ăn đến hai má phình phình: "Thanh ca nhi thật sự hâm mộ ta, chứng tỏ vị kia của hắn không được. Cũng phải thôi, tuổi còn trẻ gả ai không tốt, cứ nhất định phải gả cho một lão già, lại là một viên ngoại, nói không chừng trong nhà còn có một đống tiểu thiếp thông phòng nữa. Loại cuộc sống như vậy, cho tiền ta cũng không thèm."

Tống Ký: "……"

Cái điểm đắc ý này, không khỏi quá đỗi kỳ lạ và táo bạo rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 135: Chương 136 | MonkeyD