Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 150

Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:07

Chuyện bát quái của Thạch gia nghe xong liền bỏ qua. Đừng nói Thạch Bạch Ngư không phải nguyên thân, cho dù phải thì cũng đã sớm cắt đứt quan hệ, chẳng liên quan gì đến cậu. Thế gian có ngàn vạn cuộc đời, ai cũng tự lo việc nhà mình.

Trở lại trong thôn, hai người đầu tiên là đi xưởng thấy Ngô a ma, sau đó Thạch Bạch Ngư mới mang theo Tiểu Nguyệt về nhà. Tống Ký cùng Mạnh Tráng thì ở lại xưởng giúp đỡ, có một số thứ, cũng cần phải giải thích cho Mạnh Tráng làm quen một chút.

Còn về Tiểu Nguyệt, Tống Ký không có sắp xếp gì khác cho nàng, chỉ cần ở cạnh Thạch Bạch Ngư là được. Thạch Bạch Ngư thật ra không quá thích như vậy, luôn cảm thấy có chút làm quá, nhưng vì để Tống Ký yên tâm, cậu cũng không từ chối.

“Phu lang, ngài cứ nghỉ ngơi trước, Tiểu Nguyệt đi đun chút nước sôi pha trà……”

“Không vội.” Thạch Bạch Ngư gọi lại Tiểu Nguyệt: “Chúng ta chỉ là nông hộ bình thường, không có những quy củ của gia đình giàu có, ngươi cũng không cần theo quy củ nhà giàu mà hầu hạ. Đi thôi, cùng ta ra hậu viện xem sao.”

Mấy ngày trước vì vụ án của Bàng Trọng Văn mà bị cấm túc, sau đó lại bận những việc khác, chuyện xây thêm nhà nấm vẫn luôn chưa được tiến hành. Thạch Bạch Ngư trong lòng vẫn nhớ, rốt cuộc rảnh rỗi, liền chuẩn bị đi xem, sau đó nhanh ch.óng xây thêm nhà nấm.

Tiểu Nguyệt nghe vậy tất nhiên không nói hai lời, liền cùng Thạch Bạch Ngư đi theo. Mới đến, nàng cũng quả thật nên làm quen với hoàn cảnh của chủ nhà.

Ban đầu nàng cho rằng chỉ có mấy gian nhà ngói xanh, gia cảnh hẳn là cũng chỉ hơn nông hộ bình thường một chút. Ai ngờ một đường đi qua lại hết sức kinh ngạc.

Đầu tiên là số lượng gia cầm khổng lồ, khiến người ta nhìn là ã ngưỡng mộ rồi. Thỏ thì còn ổn, l.ồ.ng sắt tầng tầng chồng lên, số lượng nhiều cũng không chen chúc. Chuồng gà lại chen chúc thật sự, người vừa đi qua liền nghe một trận tiếng gà kêu cục tác hết đợt này đến đợt khác.

“Oa!” Tiểu Nguyệt tâm tính trẻ con, kinh ngạc đến mắt tròn xoe, đặc biệt là đám thỏ lông xù kia, làm nàng yêu thích không thôi: “Nhà ta thật nhiều gà thỏ a!”

Bị tiếng kêu kinh ngạc của Tiểu Nguyệt làm cho chú ý, Thạch Bạch Ngư cũng nhìn thoáng qua, tiện tay ném chút cỏ cho l.ồ.ng thỏ, lại trộn thức ăn cho chuồng gà.

Tiểu Nguyệt không biết làm những việc này, liền đứng một bên học. Thấy thức ăn gà trộn xong, không đợi Thạch Bạch Ngư tự tay làm, liền vội vàng bê đến chuồng gà. Sau khi trở về, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Thạch Bạch Ngư.

Thạch Bạch Ngư bị tiểu nha đầu phản ứng chọc cười, chưa nói gì, mang theo nàng đi đến nhà nấm.

Vừa vào cửa, Tiểu Nguyệt lại kinh ngạc cảm thán: “Trời ơi! Thật nhiều nấm! Còn có nấm báo mưa!”

“Chờ lát nữa xây thêm, sẽ càng nhiều.” Thạch Bạch Ngư nhìn kỹ xem, vẫn chưa đến lúc hái, xác định không có gì cần làm, liền dẫn Tiểu Nguyệt ra ngoài.

Vừa đi ra, đã bị Mao Cầu từ đâu chạy về vui vẻ ôm lấy chân. Thạch Bạch Ngư kinh ngạc phát hiện, một thời gian không chú ý, Mao Cầu đã lớn hơn không ít. Lúc mới đến còn như một con ch.ó con, giờ đứng lên đã cao bằng một đứa trẻ năm sáu tuổi.

Tiểu Nguyệt lại bị con thực thiết thú đột nhiên xông tới ôm chân Thạch Bạch Ngư làm cho sợ đến suýt nữa thét ch.ói tai, vội che miệng, run rẩy bảo vệ Thạch Bạch Ngư, lại sợ kinh động thực thiết thú làm Thạch Bạch Ngư bị thương.

“Phu, phu, phu lang……”

“Đừng sợ, Mao Cầu nó hiền lắm, sẽ không làm người bị thương đâu.” Thạch Bạch Ngư cúi người sờ sờ đầu Mao Cầu: “Mao Cầu, giới thiệu cho ngươi thành viên mới, tới nhận thức một chút, đây là Tiểu Nguyệt, về sau chính là người nhà chúng ta, chào hỏi một cái.”

Mao Cầu nghiêng nghiêng đầu, liếc Tiểu Nguyệt một cái, sau đó “bịch” một tiếng ngồi xuống, nâng chân hướng về phía Tiểu Nguyệt vẫy vẫy cái chân nhỏ. Thạch Bạch Ngư buồn cười: “Ngươi cái gia hỏa này.”

“Anh ~” Mao Cầu lâu lắm không gặp Thạch Bạch Ngư, chào hỏi xong liền ôm lấy đùi cậu làm nũng. Cứ quấn lấy Thạch Bạch Ngư chơi một lát mới chịu bỏ cuộc.

“Này……” Nhìn Mao Cầu tung tăng chui vào đống măng lăn lộn, Tiểu Nguyệt một lúc lâu mới hoàn hồn lại: “Thực thiết thú, thật, thật có linh tính.”

“Thực thiết thú vốn dĩ chính là động vật linh trưởng, Mao Cầu còn từ nhỏ đã đặc biệt thông minh.” Thạch Bạch Ngư vừa đi về hướng chính sảnh vừa cười nói: “Đến giờ mà chưa ăn cơm, nó có thể đến gõ chén đòi cơm ngươi đó.”

Tiểu Nguyệt hai mắt sáng lên: “Đáng yêu quá!”

Trở lại chính sảnh, Thạch Bạch Ngư sắp xếp cho Tiểu Nguyệt ở căn phòng trước của Hồng ca nhi, để nàng tự mình thu dọn. Sau đó, cậu liền ra cửa xưởng tìm Tống Ký.

Không ngờ chưa đến cửa sân, Tống Ký liền đẩy cửa đi vào.

“Tống ca.” Thạch Bạch Ngư đi qua: “Ta đang định đi tìm ngươi.”

“Ừm?” Tống Ký đưa tay ôm lấy vai Thạch Bạch Ngư, mang theo hắn trở về đi: “Chuyện gì?”

"Mấy cái phòng nấm này cứ xây đi xây lại, ta muốn tranh thủ lúc thời tiết còn chưa nóng nực lắm, nhanh ch.óng xây cất cho xong." Cậu tiếp lời: "Giờ trong nhà có Mạnh Tráng cùng Tiểu Nguyệt, trong ngoài đều thêm người giúp đỡ, đường tiêu thụ bên ngoài cũng có thể mở rộng thêm ra mấy trấn quanh đây."

Dẫu sao một huyện đâu chỉ có mỗi trấn Thuận Khê này, mấy trấn lân cận cũng chẳng cách xa là bao. Đường sá đi lại thuận tiện như vậy, nếu không mở rộng làm ăn thì thật là phí hoài cơ hội.

“Hảo.” Tống Ký gật đầu: “Trong chốc lát ta liền đi tìm thôn trưởng mua đất, thuận tiện tìm thợ thủ công, vẫn là tìm Lưu thúc chứ?”

“Cứ tìm Lưu thúc đi, cũng không phải lần đầu tiên hợp tác, nhà bọn họ làm việc chúng ta yên tâm.” Thạch Bạch Ngư quay đầu nhìn đầu Tống Ký lấm tấm mồ hôi, nhíu mày hỏi: "Sao lại đổ nhiều mồ hôi đến vậy?"

"Mới rồi dọn mấy thứ nên nóng nực, không sao đâu." Tống Ký đưa Thạch Bạch Ngư về phòng, bất ngờ đẩy cậu ta vào tường mà hôn một hồi lâu, mãi đến khi cậu ngây người ra mới chịu buông.

Thạch Bạch Ngư chớp đôi mắt to ướt át mơ màng, thở hổn hển: "Làm cái gì mà đột nhiên vậy, bị kích động sao?"

"Không có." Tống Ký đỡ Thạch Bạch Ngư ngồi xuống mép giường: "Trong chốc lát không nhìn thấy ngươi, ta nhớ lắm, rồi lại đột nhiên đặc biệt muốn về ôm ngươi một cái, hôn hôn ngươi."

Thạch Bạch Ngư ngoài miệng buông lời chê bai: "Nghe buồn nôn c.h.ế.t đi được."

"Ngư ca nhi thích là được rồi." Tống Ký véo má Thạch Bạch Ngư: "Trên xe bò chẳng phải cứ quấn lấy ta mà nũng nịu mãi sao, giờ sao lại ghét bỏ thế, có phải thấy sau lưng là giường nên sợ không?"

Thạch Bạch Ngư: "..."

Tuy nhiên, rốt cuộc nhớ ra chuyện quan trọng, Tống Ký cũng chỉ trêu chọc vài câu, sau khi dặn Thạch Bạch Ngư nghỉ ngơi, hắn liền đi thẳng đến nhà thôn trưởng và nhà họ Lưu.

Mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi, chưa đến chạng vạng, Tống Ký đã cầm khế đất trở về. "Ta đã định với Lưu thúc rồi, ngày kia sẽ khởi công." Tống Ký đưa khế đất cho Thạch Bạch Ngư: "Ngươi cầm lấy cất cho kỹ."

Thạch Bạch Ngư nhận lấy khế đất, nhưng không về phòng ngay, gấp cất vào trong n.g.ự.c rồi đi lấy khăn ướt lau mặt cho Tống Ký.

Đang lau mặt thì bỗng nghe ngoài cửa truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập. Quay đầu lại, bất ngờ thấy Điền Thúy Nga cùng Thạch lão đại hung hăng đẩy cửa xông vào.

"Các ngươi tới làm gì?" Sắc mặt Tống Ký trầm xuống, kéo Thạch Bạch Ngư che chắn phía sau: "Ngươi về phòng trước."

Không ngờ Thạch Bạch Ngư còn chưa kịp nhúc nhích, Điền Thúy Nga đã "bùm" một tiếng kéo Thạch lão đại quỳ sụp xuống trước mặt hai người.

Biến cố này không chỉ khiến hai người họ sững sờ, mà cả Ngô a ma vừa từ bên ngoài vào, cùng Tiểu Nguyệt trong phòng nghe động tĩnh đi ra cũng kinh ngạc nhảy dựng.

"Các ngươi lại giở trò gì đây?" Tống Ký không hề động đậy, từ trên cao nhìn xuống hai người kia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.