Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 153

Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:08

“Ngươi ngươi ngươi……”

Thanh ca nhi chợt nghĩ đến những đoạn trong sách kể về vai chính bị đủ loại kẻ cắp ép làm. Mấy hình ảnh ấy thoáng qua trong đầu khiến hắn lập tức xấu hổ đỏ bừng cả mặt lẫn tai.Cái Ngư ca nhi này sao nói cái gì cũng nói ra ngoài hết vậy? Rốt cuộc còn biết xấu hổ hay không?!

“Ta cái gì?” Thạch Bạch Ngư nheo mắt đ.á.n.h giá Thanh ca nhi: “Phản ứng của ngươi sao lại lớn vậy, không phải là theo trong sách mà học theo đó chứ?”

Mặt Thanh ca nhi đáng nghi càng đỏ hơn, giậm giậm chân, thẹn quá hóa giận quay đầu liền chạy, bị Thạch Bạch Ngư túm cánh tay kéo lại.

“Thẹn thùng cái gì chứ, lại có ai khác đâu.” Thạch Bạch Ngư kéo Thanh ca nhi vào nhà: “Biết những bộ thoại bản này sao mà có không?”

Mặt Thanh ca nhi nóng bừng như sắp bốc khói, căn bản không muốn biết lai lịch của thoại bản, chỉ muốn chạy.

“Ta viết.” Thạch Bạch Ngư tự hào vỗ vỗ n.g.ự.c, một câu khiến Thanh ca nhi kinh ngạc sững sờ tại chỗ: “Ta viết còn không sao, ngươi nhìn một cái, học theo có gì mà ngượng ngùng?”

Thanh ca nhi trừng mắt nhìn Thạch Bạch Ngư, đã bị chấn động đến nỗi hệ thống ngôn ngữ tê liệt.

“Ta còn có bản thảo mới, ngươi muốn xem trước không?” Thạch Bạch Ngư tích cực đề cử.

Thanh ca nhi điên cuồng lắc đầu.

“Ngươi cái người này thật là.” Thạch Bạch Ngư bất mãn nhíu mày: “Đều là người đã kết hôn thành gia rồi, lại không phải chưa xuất giá chưa hiểu sự đời……”

“Ngươi……” Thanh ca nhi mãi một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Ngươi như vậy, Tống Ký nhà ngươi nhìn thấy, sẽ không tức giận sao?”

“Hắn tức giận cái gì?” Thạch Bạch Ngư đắc ý: “Hắn chính là độc giả trung thành số một của ta. Nếu không cho hắn xem, hoặc không phải là người đầu tiên xem, hắn mới tức giận đó. Hắn mà tức giận thì ta liền gặp họa, ít nhất ba ngày không xuống được giường.”

Tống Ký vừa mới đi tới cửa nghe được lời này: “……”

Nguyên lai nguyện vọng của Ngư ca nhi, là để hắn làm đến ba ngày xuống không được giường?! Xem ra trước đây cũng chưa làm người ta thỏa mãn bao giờ, những lần xin tha kia đều là giả vờ.

Trong lòng Tống Ký bỗng nhiên dâng lên một cỗ cảm giác thất bại. Bất quá hai vợ chồng bọn họ có một điểm giống nhau, đó chính là càng cản càng hăng. Nếu đã biết không đủ, vậy phải nghĩ cách cải thiện, nâng cao.

Tống Ký xác định phương diện kia của mình không thành vấn đề, đó chính là vấn đề sức chịu đựng. Sức chịu đựng có thể cải thiện thông qua rèn luyện, xem ra cái tư thế cưỡi ngựa này phải thêm thời gian mới được, vậy trước hết thêm một nén hương thời gian vậy.

Tống Ký âm thầm tăng thêm giá trị rèn luyện cho mình, Thanh ca nhi lại hoàn toàn bị kinh ngạc đến không biết nói gì cho phải.

Một hồi lâu, Thanh ca nhi mới mộng du lẩm bẩm phát ra cảm khái: “Xem ra, mặc dù là hai vợ chồng, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã cũng rất quan trọng!”

“Cái gì ngưu tầm ngưu, mã tầm mã?” Thạch Bạch Ngư bất mãn: “Chúng ta cái này gọi là thẳng thắn thành khẩn nội tâm, cùng chung chí hướng.”

Thanh ca nhi: “……”

Bị Thạch Bạch Ngư mạnh mẽ giáo huấn cho đầu óc rối tung, Thanh ca nhi mặt đỏ bừng, hoảng hốt rời đi, lúc đi cả người đều như bay ra ngoài, ngay cả Tống Ký ở ngoài cửa cũng không thấy.

Tống Ký nhìn theo bóng dáng Thanh ca nhi rời đi, thế nhưng lại nảy sinh một cảm khái đồng bệnh tương liên một cách khó hiểu. Nghĩ đến việc rèn luyện không phải một sớm một chiều có thể học cấp tốc, trong thời gian này, tổng không thể cứ để Thạch Bạch Ngư lơ lửng giữa chừng như vậy. Tống Ký quyết định dành thời gian đi một chuyến Ôn Hương Các, tìm tiểu nhị ở đó hỏi thăm thêm những thứ đồ chơi mới lạ. Sức chịu đựng không đủ thì đạo cụ bù vào.

Thạch Bạch Ngư còn không biết mình một câu nói đã sắp gặp phải sóng gió như thế nào, nhìn thấy Tống Ký ánh mắt sáng lên, vài bước đi tới ôm chầm lấy hắn.

“Tống ca!” Thạch Bạch Ngư cười đến khỏi nói là vui vẻ khoe khoang bao nhiêu: “Đã về rồi, đi trấn trên đưa hàng còn thuận lợi không?”

“Thuận lợi.” Tống Ký tiếp lấy Thạch Bạch Ngư, ánh mắt tối tăm khó hiểu: “Sao lại cao hứng vậy?”

“Đương nhiên cao hứng.” Thạch Bạch Ngư cao hứng đến nỗi hận không thể nhảy lên người Tống Ký mà treo: “Ngươi không nhìn thấy, Thanh ca nhi đều bị ta lừa gạt cho què rồi, ha ha ha, thú vị quá đi!”

Đồng dạng bị lừa gạt cho què Tống Ký: “……”

“Ngươi đây là biểu cảm gì vậy?” Thạch Bạch Ngư cười một trận mới phát hiện biểu cảm của Tống Ký không đúng, buồn bực dừng lại.

“Không có gì.” Tống Ký mang theo Thạch Bạch Ngư vào nhà: “Ngươi làm gì lại ham thích trêu chọc hắn như vậy?”

“Không biết.” Thạch Bạch Ngư nhún vai: “Có thể là lúc trước ở khách điếm, phản ứng của hắn quá thú vị, ta chính là có chút rãnh rỗi, hắn càng không tự nhiên ta càng hăng hái.”

Tống Ký: “……”

Không tồi, đối với chính mình còn rất hiểu biết.

“Không nói hắn nữa.” Thạch Bạch Ngư chuyển chủ đề, đứng đắn lại: “Ngươi có mang theo hương liệu ta dặn không?”

“Mang theo.” Tống Ký đem đồ vật lấy ra: “Trừ hương liệu, ngươi bảo ta pha chế trung d.ư.ợ.c cũng đã pha rồi. Ngươi muốn mấy thứ này làm gì?”

“Đến lúc đó ngươi sẽ biết.” Thạch Bạch Ngư bán cái nút.

Bắt được những thứ mình muốn, sau đó Thạch Bạch Ngư liền vùi đầu vào nghiên cứu mặt nạ và xà phòng thơm của mình. Tống Ký theo bên cạnh giúp đỡ được nửa ngày, sau này nấm phòng xây thêm xong, hắn bận trước bận sau, liền không còn rảnh lo nữa. Bất quá hắn có ở đó hay không kỳ thật tác dụng không lớn, rốt cuộc phần lớn đều chỉ có Thạch Bạch Ngư tự tay làm lấy mà mò mẫm.

Vì đã có kinh nghiệm làm xà phòng, thí nghiệm xà phòng thơm thật ra rất thuận lợi. Nhưng mùi hương vẫn kém một chút, không thuần khiết như tinh dầu thực vật. Hơn nữa, vì có thêm thành phần trung d.ư.ợ.c, mơ hồ còn mang theo mùi t.h.u.ố.c. Xà bông t.h.u.ố.c thì cũng là một chiêu trò hay, nhưng mùi vị có chút tương tự.

Thạch Bạch Ngư không thể không tiếp tục điều chỉnh tỉ lệ, nhưng vẫn luôn không thuận lợi, không phải cái này nhiều, thì là cái kia thiếu. Đến nỗi nhà nấm đều đã xây thêm xong rồi, mà bên cậu vẫn chưa xong.

Khi Tống Ký đến tìm, liền thấy Thạch Bạch Ngư một bên nhíu mày xoa bụng, một bên đang viết gì đó.

“Sao vậy?” Tống Ký đi nhanh tới: “Bụng không thoải mái sao?”

“Ừm.” Thạch Bạch Ngư nghẹn một hơi gật đầu: “Trước đây còn ổn, mấy ngày nay tổng cảm thấy nặng nề, luôn đau eo.”

“Chắc là mệt rồi.” Tống Ký đỡ cậu ngồi xuống: “Bụng càng ngày càng lớn vốn dĩ đã khó chịu, ngươi còn không chịu ngồi yên.”

“Rảnh rỗi không có chuyện gì càng khó chịu hơn.” Thạch Bạch Ngư tựa đầu vào vai Tống Ký.

“Tiểu Nguyệt đâu?” Tống Ký ôm cậu quay đầu nhìn quanh.

“Đi nhà bếp bưng canh nấm tuyết.” Thạch Bạch Ngư ngẩng đầu: “Ngươi bận rộn thế nào rồi?”

“Nấm phòng đã xây thêm xong rồi.” Tống Ký đau lòng sờ sờ khuôn mặt Thạch Bạch Ngư rõ ràng đã gầy đi: “Hay là đừng vội làm những thứ mới mẻ này nữa, trước nghỉ ngơi một chút đi. Thời tiết này càng ngày càng nóng, ngươi vốn dĩ đã vất vả, lại bận rộn mấy thứ này chỉ biết càng vất vả hơn, đừng vì cái nhỏ mà mất cái lớn, làm tổn thương thân thể.”

“Không sao đâu.” Thạch Bạch Ngư kéo kéo cổ áo: “Cũng đâu có tốn sức, chỉ là động tay thôi mà.”

Việc nặng nhọc đều do Ngô a ma cùng Tiểu Nguyệt tranh làm, cũng không đến lượt cậu.

“Đúng rồi, Thanh ca nhi tới.” Tống Ký suýt chút nữa quên mất.

“Hắn lại tới đây làm gì?” Thạch Bạch Ngư lời nói tuy rằng ghét bỏ, nhưng vẫn đứng dậy.

“Hắn không phải đi huyện nha kiện cáo và hòa ly sao, hẳn là vì chuyện này.” Tống Ký dừng một chút: “Hắn ở ngoài chờ, nói gì cũng không chịu vào nhà.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.