Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 169
Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:10
Thạch Bạch Ngư có chút bị ánh mắt của Tống Ký làm cho kinh ngạc.
“Nếu bà cụ kia đã thích dùng thủ đoạn này để tính kế người, vậy thì ăn miếng trả miếng, cho nàng ta cũng nếm thử xem sao.” Tống Ký thấy Thạch Bạch Ngư bị mình dọa đến, vội thu lại sát khí: “Thực xin lỗi, dọa ngươi rồi.”
“Không.” Thạch Bạch Ngư lắc đầu: “Ta chỉ là kinh ngạc một chút, ngươi hung ác trông thật soái!”
Tống Ký: “……”
“Người đàn ông soái như vậy, chỉ có thể là của ta.” Thạch Bạch Ngư cường thế: “Ta xem ai dám cạy góc tường của ta, trồng cỏ trên đầu ta!”
Tống Ký: “……”
Nếu đã trở về, hai người liền không còn vội vàng đi ra ngoài nữa. Tống Ký dọn dẹp việc vặt trong nhà, Thạch Bạch Ngư thì về phòng tiếp tục cải tiến máy chưng cất, xác định không sai biệt lắm, lúc này mới cầm đi tìm Tống Ký.
“Đây là gì?” Tống Ký xem không hiểu.
“Máy chưng cất, quay đầu lại tinh luyện tinh dầu cùng cồn đều có thể dùng đến.” Thạch Bạch Ngư chỉ vào bản vẽ: “Ta biết rõ tài liệu ở đây hầu như không có, cho nên lợi dụng chút kiến thức ít ỏi về máy chưng cất để cải tiến, cố gắng dùng gỗ, sắt và gốm kết hợp. Nếu có thể toàn bộ dùng gỗ, hoặc gỗ và gốm kết hợp thì càng tốt.”
Rốt cuộc sắt bị quản chế nghiêm ngặt quá, rất khó kiếm, chỉ dùng hai loại kia sẽ tiết kiệm công sức hơn rất nhiều. Nhưng cậu hiểu biết về cái này vô cùng hạn chế, bản vẽ cải tiến hầu như phần lớn là do suy nghĩ đột xuất chứ không phải kinh nghiệm, cho nên có làm được không, phải thử mới biết.
Chuyện chuyên nghiệp giao cho người chuyên nghiệp làm, Thạch Bạch Ngư vĩnh viễn tin tưởng trí tuệ vượt ngoài lẽ thường của cổ nhân. Cậu chỉ cần đem những gì mình biết kết hợp với ý tưởng mới để vẽ ra, phần còn lại thì giao cho người chuyên nghiệp tự mình mò mẫm.
“Được, hôm nay mọi người đều bận rộn, lát nữa ta tìm Lưu thúc hỏi một chút.” Tống Ký gấp bản vẽ lại cẩn thận cất đi: “Thứ này nhìn phức tạp, thợ mộc bình thường e là không làm được. Nhà Lưu thúc chuyên xây phòng làm đồ vật, tinh thông các loại cấu trúc mộng và lỗ mộng, hẳn là rành hơn một chút.”
Nghe Tống Ký nói, Thạch Bạch Ngư chớp chớp mắt: “Ngươi không tò mò sao?”
Còn chờ cậu hỏi đấy.
“Không tò mò.” Tống Ký nói thẳng: “Làm ra rồi tự nhiên sẽ biết.”
Thạch Bạch Ngư: “……”
Không có gì đáng để trách móc.
Thấy thời gian không còn sớm, hai người không tiện tiếp tục ở trong nhà đợi, thu dọn một chút rồi lại đi ra sân phơi lớn bên kia.
Cái sân phơi lớn đó nguyên bản là nơi cung cấp cho thôn dân thu hoạch vụ thu phơi nắng lương thực, diện tích rất rộng, bày mười mấy cái bàn cũng không thành vấn đề, bữa tiệc hoàn toàn đủ dùng.
Khi hai người qua đó, sân phơi lớn đã dọn xong bàn ghế, một số người đang dùng chậu gỗ lớn để giặt rửa bát đũa, bắt đầu chia nhau bày biện ra từng bàn. Những bát đũa này đều là các nhà góp lại, bất quá mỗi nhà đều tự làm ký hiệu, hẳn là để tránh việc sau này trả lại bị lẫn lộn.
Thạch Bạch Ngư kỳ thật có chút thói sạch sẽ rất nhỏ, không quá quen như vậy, nhưng cậu chưa nói gì, im lặng nhập gia tùy tục.
Nhưng thật ra Tống Ký nhìn ra được, tiến đến bên tai cậu thì thầm: “Tuy rằng bát đũa đều là các nhà góp lại, nhưng lúc dùng cơ bản đều sẽ nhận chuẩn ký hiệu, nhà nào dùng của nhà đó.”
Nghe được lời này, vốn dĩ đã tính toán đến lúc đó chỉ ăn thử một chút lấy lệ liền buông đũa, Thạch Bạch Ngư mắt sáng lên, quay đầu nhìn về phía Tống Ký.
“Đến lúc đó cứ yên tâm ăn.” Tống Ký nhìn phản ứng của cậu, trong mắt lóe lên ý cười: “Đầu bếp là người nổi tiếng của cả thôn trên xóm dưới, trước kia đã từng làm ở t.ửu lâu trong phủ thành, tay nghề nấu ăn không tồi, món ăn nấu bằng nồi lớn hương vị cũng đặc sắc, nếu bỏ lỡ thì đáng tiếc lắm.”
Thạch Bạch Ngư cũng cười, lại gần thì thầm: “Đã biết.” Quay đầu nhìn thấy người nhà họ Bạch cách đám đông đang lải nhải chỉ trỏ vào Bạch Như Lan đang bận rộn, ánh mắt cậu trầm xuống: “Ngươi tính toán ăn miếng trả miếng thế nào đây?”
Chủ đề chuyển quá nhanh, nhưng Tống Ký lại không cảm thấy đột ngột, nhìn trừng trừng về phía nhà họ Bạch: “Bà cụ nhà họ Bạch kia nếu nghĩ ra chuyện tính kế người khác xem người tắm rửa, nghĩ đến cũng là ham thích điều này, vậy thì gãi đúng chỗ ngứa, làm bà ta nhìn lén Bạch lão nhị tắm rửa thì hơn.”
Thạch Bạch Ngư: “?”
Tưởng rằng Thạch Bạch Ngư không rõ Bạch lão nhị là ai, Tống Ký giải thích: “Bạch lão nhị chính là anh em họ của Bạch lão đầu, là con một trong nhà, nhưng trong tộc xếp hàng lão nhị, cho nên mọi người đều gọi hắn là Bạch lão nhị. Vợ hắn là người chua ngoa nổi tiếng.”
Thạch Bạch Ngư chớp chớp mắt, đại khái đoán được Tống Ký cụ thể tính toán.
Quả nhiên liền nghe hắn nói tiếp: “Lòng đa nghi, lại hay ghen, đàn bà con gái khác ca nhi nhìn Bạch lão nhị một cái hoặc là đáp lời nói, đều cảm thấy là muốn câu dẫn chồng nàng ta. Tuổi đã lớn mà cũng không sửa đổi, nếu biết chị em dâu nhìn lén chồng nhà mình tắm rửa…… A!”
Thạch Bạch Ngư: “……”
Một chữ, tuyệt!
Nhưng mà, làm rất đẹp! Thạch Bạch Ngư giơ ngón tay cái về phía Tống Ký: “Cứ làm như vậy đi.”
Làm bà cụ nhà họ Bạch đi nhìn lén đàn ông tắm rửa, không chỉ sẽ không tổn thương người vô tội, lực sát thương còn tăng gấp bội, lại còn có thể làm bà ta nếm đủ khổ sở.
Đang suy nghĩ, phía bên nhà họ Bạch bỗng nhiên truyền đến một tràng huyên náo, hai người quay đầu nhìn lại, liền thấy Bạch Như Lan bưng một nồi nước sôi hất về phía người nhà họ Bạch, nháy mắt dẫn tới một tràng tiếng la hét ch.ói tai.
“Các ngươi quá ghê tởm!” Bạch Như Lan hất người, còn không kiềm chế được cả người run rẩy, nước mắt càng là không ngừng rơi xuống: “Vì cái gì không thể buông tha ta? Chẳng lẽ thật muốn bức c.h.ế.t ta mới cam tâm sao? Nói cho các ngươi biết, ta Bạch Như Lan mệnh tiện nhưng cứng, cho dù c.h.ế.t, cũng muốn kéo cả nhà già trẻ các ngươi xuống địa ngục!”
Sự việc xảy ra đột ngột, rất nhiều người đều ngẩn ngơ không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn là bản năng vây quanh lại gần. Thạch Bạch Ngư cùng Tống Ký liếc nhau, cũng đi qua.
Lúc này mới từ vài người ít ỏi biết chuyện, qua những lời bàn tán của thôn dân, biết được là Bạch Như Lan đã biết chuyện bà cụ nhà họ Bạch tính kế Tống Ký xem nàng tắm rửa trước đó.
Bạch Như Lan nói xong những lời tàn nhẫn liền ngồi xổm trên mặt đất khóc lớn t.h.ả.m thiết. Ngày tốt đẹp như vậy lại bị làm loạn, thôn trưởng chỉ vào người nhà họ Bạch, tức đến mức nói không nên lời.
Người nhà họ Bạch lúc này căn bản không thèm để ý thôn trưởng, vừa rồi nồi nước kia, bọn họ tuy rằng phản ứng nhanh né tránh, nhưng vẫn bị hắt trúng. Những người khác còn đỡ, bà cụ nhà họ Bạch đứng ở phía trước, hai tay cùng đùi đều bị bỏng không nhẹ, trên đùi thì không nhìn thấy, nhưng trên tay lại đã nổi lên vết bỏng rộp, đau đến lao nhao run rẩy.
Cũng may có lang trung ở đó, đã kịp thời xử lý.
Nhưng làm loạn như vậy một trận, bọn họ cũng không tiện ở lại nữa, cuối cùng ngay cả bàn tiệc cũng chưa tham gia, cả nhà đỡ bà lão liền xám xịt rời đi. Bất quá trước khi rời đi, con trai và con dâu nàng ta lại thuận tay lấy hai tô đồ ăn ngon, tuyên bố bọn họ cũng đã góp tiền chung.
Mọi người mắng thì mắng, nhưng cũng không ai thật sự so đo hai tô đồ ăn này. Ngược lại là tiếng khóc của Bạch Như Lan, nghe được mọi người lo lắng không thôi.
Gặp phải cha mẹ, thân nhân như vậy, thật sự là tạo nghiệt.
Mạnh Tráng ở một bên xem mà lo lắng suông, lại ngại vì khác biệt nam nữ không tiện tiến lên, do dự mãi, cuối cùng c.ắ.n răng một cái, đi qua đỡ người dậy.
“Lão gia, phu lang……”
Thạch Bạch Ngư gật đầu: “Đỡ nàng đến một bên bình tĩnh lại đi.”
Ngô a ma hẳn là sợ hai người bị lời đồn, cũng tiến lên đỡ Bạch Như Lan rời đi.
“Làm gì thì làm đó, giải tán hết đi!” Thôn trưởng lớn tiếng quát xong mọi người, sắc mặt cũng không dịu đi.
