Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 208
Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:15
Bỏ qua mọi tạp niệm, cái Ôn Tuyền Sơn Trang của Tần gia này quả thật là thắng địa để du ngoạn trong những ngày lạnh giá. Thạch Bạch Ngư vốn tay chân lạnh cóng, ngâm vào suối nước nóng, toàn thân lỗ chân lông đều giãn nở, thoải mái đến mức mơ màng sắp ngủ.
Chỉ là mùi lưu huỳnh hơi nồng, Thạch Bạch Ngư không quen ngửi lắm.
“Sơn trang của các ngươi có trứng gà tươi không?” Lợi dụng lúc Tống Ký đi ra ngoài chưa về, Thạch Bạch Ngư xoay người, ghé vào thành hồ ngửa đầu hỏi người hạ nhân đang hầu hạ.
“Có ạ.” Hạ nhân hiểu ý: “Phu lang muốn luộc trứng suối nước nóng sao?”
Thạch Bạch Ngư b.úng tay một cái, nháy mắt với người đó: “Đúng vậy.”
“Phu lang chờ một lát, nô tỳ đây liền đi lấy.” Hạ nhân dứt lời liền xoay người rời đi.
Không lâu sau, nàng liền cầm một rổ trứng gà tươi đi vào, Thạch Bạch Ngư đếm đếm, thế mà có đến mười quả.
…… Thật là đủ thành ý.
Không chỉ số lượng trứng gà đầy đủ, mà còn mang theo túi lưới dùng để luộc trứng gà, trông giống như túi lưới dùng để bắt bướm chuồn chuồn vậy, một cây gỗ nhỏ mắc một túi lưới, đem túi lưới đựng trứng gà thả vào nước ôn tuyền, còn cục đá thì dùng để đè mép túi lưới sát thành hồ.
Thạch Bạch Ngư không cần hạ nhân giúp đỡ, tự mình cầm hai quả trứng gà thả vào, sau đó liền tựa vào thành hồ nhắm mắt dưỡng thần chờ trứng gà chín và chờ Tống Ký trở về. Người này cũng vậy, chẳng biết đi đâu làm gì, cư nhiên còn chậm hơn cả hạ nhân chạy đi chạy về nhà bếp, thật là đủ rề rà.
Thạch Bạch Ngư vừa nghĩ vậy, phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân, cứ tưởng là Tống Ký trở về, vội vàng quay đầu lại, lại phát hiện người tới là một cái ca nhi, không khỏi sững sờ.
“Tống Hương Nam bị mọi người kéo đi hồ suối nước nóng rồi, ta một mình buồn chán, liền dứt khoát lại đây tìm Tống phu lang làm bạn, Tống phu lang sẽ không để ý chứ?” Người tới vừa nói, liền tự nhiên cởi áo tháo thắt lưng, bước xuống hồ.
Thạch Bạch Ngư: “……”
Không, kỳ thực rất để ý đấy.
Ai đây?
“A, ta quên tự giới thiệu rồi.” Có lẽ là biểu cảm của Thạch Bạch Ngư quá rõ ràng, ca nhi đang b.úi tóc ngẩng đầu lên quay lại cười: “Ta tên là Diệp T.ử Nhất, Diệp trong lá cây, T.ử trong hài t.ử, Nhất trong một hai ba một. Là hầu t.ử của Thích…… công t.ử.”
Thạch Bạch Ngư sững sờ một chút mới phản ứng lại, “hầu t.ử” trong miệng đối phương, hẳn là có ý thiếp, có lẽ còn chẳng bằng thiếp.
“Nguyên lai là người nhà của Thích công t.ử.” Thạch Bạch Ngư dừng một chút: “Nhiều người cùng nhau tự nhiên là tốt, náo nhiệt mà. Chính là lát nữa nhà ta trở về gặp được, sợ là không quá thích hợp.”
“Tống phu lang không cần lo lắng.” Diệp T.ử Nhất tướng toàn bộ thân mình chìm vào trong nước, chỉ lộ ra bả vai trở lên bên ngoài, thoải mái phát ra một tiếng thở dài: “Nha hoàn của ta ở bên ngoài canh giữ, Tống Hương Nam sẽ không vào đâu.”
Thạch Bạch Ngư nghe vậy khẽ nhíu mày đến khó phát hiện: “Cái Thích công t.ử này thật đúng là, có gì không thể ban ngày nói, lại cứ nhất định phải vào lúc này mới gọi người ra ngoài.”
Diệp T.ử Nhất khựng lại, có chút ngoài ý muốn nhìn về phía Thạch Bạch Ngư.
“Ngươi không biết đâu.” Thạch Bạch Ngư bỗng nhiên thần bí hề hề ghé sát vào Diệp T.ử Nhất: “Suối nước nóng…… Cái gì đó, nhưng mà hăng hái lắm.”
Diệp T.ử Nhất ban đầu cũng không phản ứng lại “cái gì đó” là cái gì, vẻ mặt mờ mịt chớp chớp mắt. Thạch Bạch Ngư liền nói thêm một chữ: “Làm.”
Sau đó giơ ngón tay cái lên.
Hiểu được ý của cậu, Diệp T.ử Nhất kinh hãi thiếu chút nữa té ngã, được Thạch Bạch Ngư kịp thời ôm eo mới đứng vững, một khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp vừa đỏ vừa hoảng loạn.
“Khụ khụ khụ……” Này đây, vì quá hoảng, vừa mở miệng còn bị hơi nóng của suối nước nóng sặc tới, Diệp T.ử Nhất ho khan một hồi lâu mới hoãn lại: “Ngươi, ngươi sao có thể……”
“Thích phu lang làm gì mà phản ứng lớn vậy?” Thạch Bạch Ngư cà lơ phất phơ làm mặt quỷ với người kia: “Đừng nói với ta các ngươi không như vậy trải qua nha.”
Diệp T.ử Nhất: “……”
Ta là ai, ta ở đâu, ta đang làm gì?
Diệp T.ử Nhất không nghĩ tới Thạch Bạch Ngư thoạt nhìn ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, vừa mở miệng cư nhiên lại kinh thế hãi tục như vậy, kinh đến nỗi quên luôn vì sao mình tới đây.
Nhưng muốn phản bác cũng không cách nào phản bác, rốt cuộc đều là người từng trải, ai mà chưa trải qua bao giờ. Cố tình người này lại không lựa lời!
Hắn cũng không biết mạch não này chuyển biến thế nào, nghĩ đến Thích Chiếu Thăng trước đó đã hết sức tán thưởng người này, trong lòng bỗng nhiên liền chua chát không dễ chịu.
“Ta không phải cái gì Thích phu lang, bất quá một cái hầu t.ử thôi.” Diệp T.ử Nhất rũ xuống đôi mắt, đưa tay vốc nước lên hai bên vai: “Hơn nữa cũng không phải người của Thích gia.”
“Ừm?” Thạch Bạch Ngư bị hắn làm cho mơ hồ.
Diệp T.ử Nhất cũng thật thà: “Thích công t.ử lẻ loi một mình ở đây, khó tránh khỏi tịch mịch, ta là Tần Tam Gia đưa đến trong phòng Thích công t.ử hầu hạ.”
Thạch Bạch Ngư: “……”
Cái này……
“Cũng không biết Thích công t.ử có phải ghét bỏ ta thân phận không trong sạch, cho nên……” Diệp T.ử Nhất c.ắ.n c.ắ.n môi dưới, yếu ớt đến nhu nhược đáng thương: “Cũng chưa chạm qua ta.”
Thạch Bạch Ngư: “……” Im lặng, vẫn không nhịn được mở miệng: “Hẳn là cùng ngươi có phải hay không thân phận trong sạch không liên quan.”
Diệp T.ử Nhất nghi hoặc nhìn về phía cậu.
“Hẳn là……” Thạch Bạch Ngư cố gắng nghĩ từ: “Liên quan đến bản tính. Không chạm vào ngươi, chưa chắc là ghét bỏ, cũng có khả năng là tôn trọng, rốt cuộc ngươi là một người, không phải thương phẩm, không nên bị đưa tới đưa đi.”
“Đúng không?” Diệp T.ử Nhất liếc mắt một cái khuôn mặt nóng lên: “Chính là, ta đã bị đưa cho Thích công t.ử, hắn nếu không cần ta, ta cũng không thể quay về Tần gia.”
“Ngươi ở Tần gia là gì?” Thạch Bạch Ngư tò mò.
“Thông phòng của Tần Tam Gia, bởi vì Thích công t.ử lúc ấy nhìn ta nhiều hơn một cái, Tam Gia liền đem ta tặng ra tới, Thích công t.ử cũng không cự tuyệt, ta còn tưởng rằng……” Càng nói, sắc mặt Diệp T.ử Nhất càng tái nhợt, đến cuối cùng cơ hồ không có một tia huyết sắc: “Nếu là Thích công t.ử không cần ta, ta, ta……”
“Có phải chuyện lớn lao gì đâu.” Thạch Bạch Ngư hừ một tiếng, cắt ngang cảm xúc thê thê ai ai của Diệp T.ử Nhất: “Nhân lúc hiện tại có cơ hội, kiếm thêm chút tiền thưởng, tích cóp đủ bạc, quay đầu lại đi một nơi không ai nhận ra, tìm một người nào đó không tệ tái giá là được. Đàn ông đến vợ còn chẳng cưới nổi, nào còn để ý trong sạch hay không trong sạch, huống chi lớn lên xinh đẹp thế này còn tự mang của hồi môn, không đẹp c.h.ế.t hắn thì thôi.”
“A?” Diệp T.ử Nhất bị lời nói kinh thế hãi tục của Thạch Bạch Ngư làm cho sợ ngây người.
Thạch Bạch Ngư liền giơ tay vỗ vỗ đầu hắn: “Cho nên ấy mà, không có gì to tát cả, thay vì đặt vận mệnh mình vào tay đàn ông, chi bằng tự mình nắm giữ. Lùi một vạn bước, cho dù hán t.ử không dễ tìm, cùng lắm thì tìm một cái ca nhi mà sống qua ngày, nữ t.ử nếu bằng lòng thì nữ t.ử cũng có thể.”
Diệp T.ử Nhất: “……”
Cái này, cái này, cái này cũng đúng!
“Chúng ta là ca nhi không sai, nhưng những thứ trên người hán t.ử, chúng ta cái nào không có?” Thạch Bạch Ngư thân mật khoác vai hắn: “Cho nên ấy mà, vẫn có thể sung sướng như nhau.”
Diệp T.ử Nhất: “……”
Nghe lời kinh thế hãi tục tẩy não, cảm nhận được hai người kề sát, Diệp T.ử Nhất đột nhiên thẹn thùng đỏ mặt, ánh mắt lảng tránh, cũng không dám nhìn Thạch Bạch Ngư, đối diện với cậu.
À không đúng, Thích công t.ử, Thích công t.ử bảo ta tới đây làm gì ấy nhỉ?
Phục hồi tinh thần lại, đầu óc Diệp T.ử Nhất hồ nhão, đồng t.ử chấn động.
Chính vì tiến triển lệch lạc đến mức bi ai, Thạch Bạch Ngư liền buông lỏng hắn ra: “Trứng gà hẳn là chín rồi.”
