Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 210

Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:15

Có một khoảnh khắc, mọi người lại cảm thấy lời này rất có lý.

Thích Chiếu Thăng nhìn sâu vào Thạch Bạch Ngư một cái: “Thích mỗ chuẩn bị ba ngày sau hồi kinh.”

Ý tứ là vừa vặn có một ngày để hai người trở về chuẩn bị.

Chủ đề chuyển đổi có phần đột ngột, cách nói vòng vo cứng nhắc, nhưng những người nghe vậy đều trong lòng hiểu rõ mà không vạch trần.

“Chúng ta không có gì cần chuẩn bị.” Thạch Bạch Ngư nhìn Tống Ký một cái: “Một ngày là đủ rồi.”

Tần Nguyên có chút lo lắng, nhìn trái nhìn phải, đang muốn nói chuyện, đã bị Thích Chiếu Thăng liếc mắt cảnh cáo.

“Chẳng lẽ thức ăn không hợp khẩu vị Tần công t.ử?” Thích Chiếu Thăng nói bằng giọng điệu hờ hững, nhưng tuyệt đối không phải vui vẻ.

Tần Nguyên đành phải nuốt lời định nói vào, nhìn Thạch Bạch Ngư một cái, lúc này mới trả lời Thích Chiếu Thăng: “Hợp ạ.”

Tần gia tự có đầu bếp riêng, đều là ăn quen rồi, khẩu vị này sao có thể không hợp?

Vốn định nói bóng nói gió nhắc nhở một chút, nhưng……

Vẫn là để sau rồi nói.

Tần Nguyên bên này từ bỏ ý định ám độ trần thương, Diệp T.ử Nhất lại lén nhìn Thạch Bạch Ngư vài lần, mấy lần muốn nói lại thôi.

Thích Chiếu Thăng đem tất cả nhìn trong mắt, tức đến nỗi suýt chút nữa bật cười lạnh.

Cái lũ này!

Hay cho một Thạch Bạch Ngư, lúc trước thật đúng là coi thường cậu!

Nhưng mà Thích Chiếu Thăng ném một ánh mắt sắc lẹm qua, đối phương lại vùi đầu ‘khổ’ ăn, căn bản không tiếp nhận được.

Thích Chiếu Thăng: “……”

Thôi vậy.

Cứ so đo với người này một lát, đều là tự làm khó mình, tức đến nội thương, đối phương nói không chừng còn đắc ý ra mặt.

Thích Chiếu Thăng hít sâu một hơi nén tính tình, những ngày sau đó đều ẩn mình không gặp lại Thạch Bạch Ngư và Tống Ký.

Ngược lại Tần Nguyên, cái chủ nhà thực sự này, đã dẫn hai người tham quan khắp nơi thắng cảnh của Ôn Tuyền Sơn Trang.

Không thể không nói, giữa cảnh băng tuyết mênh m.ô.n.g như vậy, Ôn Tuyền Sơn Trang quả thật là một tiên cảnh nhân gian hiếm thấy.

Vừa có chút tiền tài, lại không mất đi phong nhã.

Nhưng điều khiến hai người lưu luyến không muốn rời đi nhất, vẫn là suối nước nóng. Đặc biệt là Tống Ký, được Thạch Bạch Ngư dẫn đi “hồ nháo” hai lần, rất là thực tủy biết vị. Lúc rời đi còn nghĩ, sau này nếu có cơ hội, cũng muốn làm một nơi như vậy.

“Tống ca, đang nghĩ gì mà nhập thần thế?”

Tống Ký đang thần du miên man tưởng tượng, bỗng nhiên bị khuôn mặt Thạch Bạch Ngư thò tới làm giật mình.

“Ngươi……”

Thạch Bạch Ngư vẻ mặt vô ngữ: “Mặt ta đáng sợ như vậy sao?”

“Không phải.” Tống Ký vội vàng kéo cậu vào lòng giữ c.h.ặ.t: “Ta đang suy nghĩ chuyện đi kinh thành.”

Nghe được lời này, Thạch Bạch Ngư quả nhiên không còn chấp nhặt điểm này nữa: “Nghĩ cũng vô ích, đến lúc đó cứ tĩnh xem kỳ biến thôi.” So với việc đi kinh thành, cậu càng không yên lòng là ở trong nhà: “Hai cái nhãi con còn quá nhỏ, mang theo thì nhiều bất tiện, nhưng không mang đi, lại không yên tâm, hơn nữa chuyến đi này còn không biết cảnh tượng thế nào.”

“Ừm.” Tống Ký vỗ vỗ vai Thạch Bạch Ngư: “Vẫn là đừng mang theo, nhãi con bọn họ ở lại trong nhà. Lỡ chuyến đi kinh thành này thật sự có chuyện gì, có lẽ còn có thể bảo toàn cho bọn họ.”

“Chỉ có thể như vậy.” Thạch Bạch Ngư thở dài: “Chính là đột nhiên xa cách lâu như vậy, trong lòng cứ tiếc nuối lạ.”

Nhưng mà dù luyến tiếc đến mấy, ngày chia biệt vẫn chớp mắt đã đến. Việc làm ăn có Chu thúc và Mạnh Tráng lo liệu, trong nhà có Ngô a ma và Chu thẩm bọn họ, quả thật không có gì đáng lo. Nhãi con có họ chăm sóc, kỳ thực cũng có thể yên tâm.

Điều duy nhất khiến người ta không yên lòng, chính là con đường phía trước chưa biết, e sợ tai họa lây đến người nhà.

Những điều cần dặn dò, một ngày trước đã dặn dò hết rồi, nhưng sắp chia tay, vẫn cảm thấy có rất nhiều lời muốn nói.

Nhưng mà ngàn vạn lời, cuối cùng cũng chỉ gói gọn trong một câu.

“Ninh Ninh và An An giao phó cho chư vị, nếu……” Thạch Bạch Ngư lưu luyến không rời từng đứa ôm lên hôn trán: “Chuyến này nếu có bất trắc, xin các ngươi……”

“Phu lang yên tâm.” Chu thẩm đôi mắt hồng hồng: “Mặc kệ phát sinh cái gì, chúng ta đều sẽ chăm sóc tốt hai vị thiếu gia.”

Ngô a ma cũng khoa tay múa chân với hai người, bảo đảm nếu thật sự có chuyện gì, ông nhất định sẽ nuôi nấng hai đứa nhỏ khôn lớn. Tống Ký kéo Thạch Bạch Ngư liền quỳ xuống trước mặt Ngô a ma bọn họ, lập tức dập đầu ba cái.

Ngô a ma là trưởng bối, tuy bị kinh ngạc giật mình nhưng cũng không sao, còn Chu thẩm bọn họ chỉ là hạ nhân, lại bị dọa đến không nhẹ.

“Ninh Ninh và An An, phó thác cho mọi người.” Tống Ký đỡ Thạch Bạch Ngư đứng dậy, trịnh trọng nhìn về phía mọi người: “Có việc liền từ mật đạo rời đi, nhà gỗ trong núi, Ngô a ma biết.”

Chu thúc cũng hốc mắt hồng hồng: “Lão gia yên tâm, ngài dặn dò chúng ta đều nhớ kỹ cả rồi, các ngài cũng đừng quá bi quan. Tục ngữ nói, thân chính không sợ bóng tà, chúng ta chưa làm qua chuyện trái lương tâm, dù là vu oan cũng có ông trời nhìn, nhất định có thể cát nhân thiên tướng, gặp dữ hóa lành.”

“Đúng vậy.” Ngô Lục sáng sớm nhận được tin tức, cùng Trương Hổ chạy tới vừa vặn gặp được cảnh này, hai người nhảy xuống xe ngựa, cùng kêu lên nói: “Chu Thúc nói rất đúng!”

Nghe tiếng, Thạch Bạch Ngư cùng Tống Ký đồng thời xoay người nhìn qua.

“Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao không nói một tiếng, còn có xem chúng ta là huynh đệ nữa không?” Ngô Lục vài bước đi đến trước mặt hai người: “Các ngươi cứ yên tâm đi, trong nhà còn có chúng ta đây.”

Trương Hổ thì đưa cho hai người một phong thư: “Các ngươi đến kinh thành, cầm thư này đến sòng bạc Vĩnh Tân tìm một người tên Dịch Bưu, nếu có chuyện gì hắn có lẽ có thể giúp đỡ một tay.”

“Cảm ơn các huynh đệ.” Tống Ký giơ tay ôm lấy hai người, dùng sức vỗ vỗ lưng.

“Nếu đều là huynh đệ, thì còn khách khí cái gì?” Trương Hổ nói: “Còn nữa, mọi việc đừng cố gắng xuất đầu, một khi tình thế không đúng, nhất định phải học cách bo bo giữ mình, tuy nói như vậy ít nhiều có chút…… nhưng chúng ta chỉ là dân thường, thượng có lão hạ có tiểu, đừng quá lỗ mãng.”

Tuy rằng Tống Ký đã được phong tước, nhưng trong mắt Trương Hổ và những người khác, mọi thứ cũng không thay đổi. Tống Ký vẫn là Tống Ký đó, tước vị Hương Nam này trừ đi chút tiện lợi, cũng không có gì đặc biệt.

Ít nhất mặc kệ là Ngô Lục hay Trương Hổ khi ở chung với họ, cũng chưa cảm nhận được sự khác biệt về thân phận. Mà tước vị Hương Nam như vậy là tước vị hạng bét, trước mặt những quyền quý thật sự, thật không có gì ưu việt, cùng đãi ngộ của dân thường cũng không có gì khác biệt.

Cũng chỉ ở người thường, mới có vẻ thân phận bất đồng thôi, ngay cả giới quý tộc cũng không chen vào được.

Trương Hổ chỉ sợ hai người không có kinh nghiệm, nhất thời bộc phát mà không nắm được mực thước, đến lúc đó cứu người không thành ngược lại tự mình sa vào.

“Bàng đại nhân là một quan tốt.” Trương Hổ giọng cay đắng: “Nhưng cũng phải lượng sức mà đi, rốt cuộc nếu cứu không được người, các ngươi sa vào cũng vô dụng, chi bằng cứ lưu lại mà làm việc khác.”

“Ta hiểu ý Trương ca.” Tống Ký vỗ vỗ vai hắn: “Yên tâm, chúng ta có chừng mực.”

Sau một hồi từ biệt, hai người liền dưới ánh mắt lo lắng không nỡ của mọi người, mang theo Tiểu Nguyệt xoay người lên xe ngựa. Hai cái nhãi con vốn dĩ đang ngoan ngoãn, lại ở khoảnh khắc xe ngựa được lão Lý điều khiển ra ngõ nhỏ liền oa oa khóc lóc ầm ĩ, như thể biết sắp chia biệt.

Không ai chú ý, Mao Cầu ghé vào đầu tường, nhìn xa về hướng xe ngựa rời đi, thấp giọng anh anh anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.