Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 243

Cập nhật lúc: 04/03/2026 17:20

Trước kia dù sao cũng ở nhà người khác, không mấy khi dám phóng túng. Nay rốt cuộc trở về chính mình gia, lại không thể không phóng thích bản tính mà thả bay tự mình.

Cái sự thả bay này, sảng khoái thì sảng khoái thật đấy, nhưng sau khi xong việc lại là song hại. Xong xuôi thì nỗi thống khổ lại do Thạch Bạch Ngư tự mình gánh chịu.

Tống Ký cái vương bát đản kia run rẩy xong thì thần thanh khí sảng, còn Thạch Bạch Ngư bị ai đó làm cho nửa tàn nằm liệt trên giường suốt cả một ngày.

Thảm hại hơn là, còn bị rút gân chân.

Nhưng sao lại không rút gân chân được chứ?

Chơi quá đà, cư nhiên học theo thoại bản mà chơi trò trói buộc.

Lại còn chơi liền nửa đêm, hơn nữa một tráp các loại phụ trợ, muốn không bị kéo cơ bắp thì khó.

Xem ra yoga vẫn là phải chuyên cần luyện tập. Bất quá chỉ là đi kinh thành hoang phế một đoạn thời gian, cư nhiên liền cứng đờ thành như vậy, hoàn toàn không có độ mềm dẻo như lúc trước.

Còn trẻ như vậy, cư nhiên liền bắt đầu đi vào cái giai đoạn trung lão niên tứ chi cứng đờ……

Thạch Bạch Ngư đột nhiên liền có cảm giác nguy hiểm.

Bởi vậy, chuyện đầu tiên khi cơ thể lanh lẹ trở lại, không phải mặc quần áo xuống giường, mà là ở trên giường làm một bộ yoga.

Tuy rằng kéo giãn khớp xương liền kêu răng rắc, nhưng cậu vẫn c.ắ.n răng kiên trì xuống dưới.

“A!”

Đột nhiên nghe được tiếng nhãi con, Thạch Bạch Ngư động tác giạng thẳng chân khựng lại, ngay sau đó nhấc chân xoay người khôi phục dáng ngồi bình thường.

Cứ tưởng là Tống Ký ôm hài t.ử vào, không ngờ quay đầu lại không thấy người, sửng sốt một chút cúi đầu, quả nhiên nhìn thấy một con tiểu ca nhi đang quỳ rạp trên mặt đất cố gắng ngửa đầu nhìn cậu.

Thạch Bạch Ngư: “……”

Cái nhãi con này tự mình bò vào à?

Thấy tiểu cha không để ý tới mình, tiểu nhãi con vỗ vỗ tay nhỏ xuống đất: “A a!”

Thạch Bạch Ngư: “……”

Thôi rồi, thật là một tiểu tổ tông!

Trong lòng thở dài, Thạch Bạch Ngư chịu đựng sự khó chịu còn sót lại, xuống đất bế tiểu nhãi con lên.

“Sao lại chạy đến đây, ai ôm ngươi tới?” Thạch Bạch Ngư cầm lấy khăn, lau tay cho tiểu nhãi con, bàn tay lật qua tức khắc chấn kinh rồi: “Tay ngươi sao lại dơ như vậy?”

“A!” Tựa hồ là biết chính mình bị tiểu cha ghét bỏ, tiểu nhãi con lấy lòng bẹp một cái hôn lên mặt tiểu cha.

Thạch Bạch Ngư: “……”

Cái tiểu quỷ lớn xác này.

“Ngươi nha.” Thạch Bạch Ngư cẩn thận lau khô tay nhãi con, ngón tay điểm điểm ch.óp mũi hắn: “Cái tính tình làm nũng khoe khoang này, thật không biết là giống ai.”

“Còn có thể giống ai, đương nhiên là giống tiểu cha hắn thôi.” Tống Ký phong trần mệt mỏi từ bên ngoài trở về, nghe được lời này liền thuận miệng tiếp một câu, không đợi Thạch Bạch Ngư sốt ruột, duỗi tay tiếp nhận tiểu ca nhi nói sang chuyện khác: “Sao lại ngồi lên vậy? Cơ thể ngươi đã khỏe chưa?”

Thạch Bạch Ngư trừng hắn một cái: “Khỏe rồi, cảm giác đêm nay lại có thể đại chiến 300 hiệp.”

Ánh mắt Tống Ký sáng lên.

Thạch Bạch Ngư tức, một chân đá vào cẳng chân hắn: “Ngươi còn hăng hái đúng không?”

“Cứ tưởng ngươi nói thật chứ.” Tống Ký cũng không né, một tay ôm nhãi con một tay vớt Thạch Bạch Ngư vào lòng: “Hôm qua Ngô Lục bọn họ đến uống rượu ngươi không ở, hôm nay hẹn Phú Thụy t.ửu lầu ăn cơm, ngươi đi không?”

Thạch Bạch Ngư xoa xoa eo: “Không muốn đi.” Ngay sau đó đ.á.n.h giá Tống Ký: “Ngươi đi làm gì mà phong trần mệt mỏi thế?”

“Trở về thôn khoe khoang.” Tống Ký buông Thạch Bạch Ngư ra, xoay người đem tiểu ca nhi đang đá chân muốn xuống đất đặt lên giường: “Kể với thôn trưởng chuyện ngươi được ban danh hoàng thương, mọi người biết sau đều rất cao hứng, chuẩn bị tìm thời gian chúc mừng chúc mừng.”

“Ngươi chạy vào thôn chỉ vì cái này?” Thạch Bạch Ngư vẻ mặt vô ngữ.

“Phu lang của ta lợi hại như vậy, đương nhiên muốn cho mọi người đều biết.” Tống Ký lấy gối đầu chặn nhãi con lại, kéo Thạch Bạch Ngư ngồi vào mép giường: “Cũng đi báo hỉ cho cha mẹ chúng ta, hai bên thôn trưởng biết chuyện này, đều thật cao hứng, đặc biệt là Song Hà thôn bên kia, thôn trưởng khua chiêng gõ trống, chỉ sợ có người không biết.”

Thạch Bạch Ngư: “……”

“Ngư ca nhi của chúng ta, chính là người tiền đồ nhất.” Tống Ký giơ tay vuốt vuốt tóc Thạch Bạch Ngư: “Ta chính là muốn cho mọi người biết, thành tựu hiện giờ của ngươi, không phải dựa vào ta mà có được, mà là ta dựa vào ngươi, làm những người khinh thường ngươi phải hâm mộ ghen ghét, làm những người từng khi dễ ngươi phải sợ hãi.”

Thạch Bạch Ngư sửng sốt, phản ứng đầu tiên chính là: “Có người khua môi múa mép à?”

Tống Ký sờ sờ mặt cậu: “Tức phụ của đại nhi t.ử Thạch gia, năm trước trở về thôn khoe khoang, lại đi Phúc Nghi thôn tìm Thanh ca nhi. Nàng ta chẳng phải kẻ dễ đối phó đâu. Tính toán chẳng được như ý, nàng ta đã buôn chuyện không ngớt một hồi lâu. Thạch Thừa Tùng cũng chẳng quản được, còn hai ông bà già kia thì lại đổi tính đổi nết rồi. Ấy nhưng bây giờ mà nói thì vẫn chưa thể hiểu rõ được.”

Lại là Thạch gia.

Thạch Bạch Ngư cười lạnh: “Thật đúng là không phải người một nhà không vào một cửa.” Dừng một chút lại hỏi: “Thế Thanh ca nhi……”

“Thanh ca nhi lúc trước sở dĩ phải đến người môi giới mua hán t.ử tự lập môn hộ, chính là do bọn họ bức bách.” Tống Ký nói: “Thạch Thừa Phong hiện tại thì không giống trước kia, nhưng từ khi thi rớt viện thí thì liền uể oải không phấn chấn, cho dù ngắn ngủi tỉnh lại, rốt cuộc cũng là được nuông chiều từ bé nhiều năm, không chịu được cảnh thiếu thốn, sau khi thành thân càng là bất chấp tất cả mà thành một kẻ vô dụng, không có gì đáng nói.”

“Chỉ cần Thanh ca nhi đầu óc không hồ đồ, cái khác mặc kệ bọn họ đi.” Thạch Bạch Ngư ngay sau đó nghĩ đến cái gì: “Ngươi gióng trống khua chiêng đi khoe khoang như vậy, thì người Thạch gia biết còn không dán lên tới à?”

“Chính là muốn cho bọn họ dán lên tới.” Đáy mắt Tống Ký phụt ra hàn quang.

Thạch Bạch Ngư mơ hồ chớp mắt.

“Ngươi cũng đừng quản, chờ xem vi phu làm sao cho ngươi hả giận đi.” Tống Ký ngay sau đó nói.

Thạch Bạch Ngư kỳ thực cũng không có giận, nhưng Tống Ký đã nói vậy thì cậu cũng không ngăn cản, để hắn tự mình lăn lộn đi.

Hai người đang nói chuyện, Chu thẩm liền từ bên ngoài vào, lại là gấp đến độ ngay cả lễ nghĩa cơ bản cũng quên, nhìn thấy tiểu nhãi con đang bò loạn khắp giường lúc này mới nhẹ nhàng thở phào.

“Ai da ta tiểu tổ tông đâu!” Chu thẩm vội tiến lên bế lên tiểu nhãi con, thấy Thạch Bạch Ngư hai người đều nhìn mình, dừng một chút mới vẻ mặt tự trách giải thích: “Nô tỳ thấy hai vị thiếu gia ngủ, liền cùng Ngô a ma bọn họ đi sân cuốc cỏ ở đất trồng rau, ai ngờ trở về tiểu thiếu gia đã không thấy tăm hơi, làm nô tỳ sợ tới mức một hồi vất vả tìm, không ngờ lại chạy về bên này.”

Hai người: “……”

Cho nên, tiểu ca nhi là tự mình bò lại đây?

“Những người khác cũng không nhìn thấy sao?” Tống Ký kinh ngạc sau đó liền nhíu mày: “Không để lại ai trông nom à?”

“Có để lại, Hương Nhi cái nha đầu đó trông nom, chỉ là bị tiểu nguyệt gọi đi một lát, trở về liền……” Chu thẩm bùm một tiếng quỳ trên mặt đất: “Đều là nô tỳ sơ suất, nên ở lại một người trông nom……”

“A a!” Tiểu ca nhi bị Chu thẩm ôm mà quỳ xuống, đôi mắt tròn xoe, hưng phấn lại muốn bò xuống đất.

Hai người vốn dĩ rất tức giận, bị tiểu ca nhi ngắt lời một cái, tức khắc sửng sốt, cơn giận cũng liền tan hơn nửa.

“Sơ ý như vậy, xác thật nên phạt.” Tống Ký mặt lạnh, nhưng cũng biết hài t.ử hiếu động, có khi nhiều cặp mắt cũng chưa chắc đã trông coi được, nhưng càng là như vậy, liền càng phải cẩn thận. Cái này mới chỉ biết bò đã vậy rồi, về sau sẽ chạy còn không được mỗi ngày tìm loạn sao: “May mắn An An không có việc gì, nếu không tuyệt đối không nhẹ tha. Lui xuống đi, An An tính tình hiếu động, về sau đều cẩn thận một chút.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.