Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 304

Cập nhật lúc: 04/03/2026 18:07

Trước khi thương đội ra biển, Thạch Bạch Ngư gặp mặt mọi người, dặn dò một phen, rồi đem tập tranh đưa cho người phụ trách dẫn đầu.

"Mấy thứ này đều là..." Người phụ trách tên Hoàng Sấm, lật xem tập tranh rồi ngẩng đầu lên.

"Đều là những loại thực vật, trái cây năng suất cao, lại không quá kén thổ chất." Thạch Bạch Ngư liếc nhìn tập tranh trong tay hắn: "Lần đầu tiên mọi người ra biển, cũng như mò đá qua sông, an toàn là quan trọng nhất. Những thứ phía sau cứ để sau này hẵng tìm, trước tiên chú trọng khoai lang đỏ, khoai tây và cà chua, ba loại này. Đương nhiên, nếu có phát hiện thứ gì khác có thể ăn, cũng có thể mang về."

"Vâng ạ." Hoàng Sấm ôm quyền đồng ý.

Thương đội ngày hôm sau liền theo mấy nhà hải thương hợp tác ra biển. Để tỏ vẻ coi trọng, Thạch Bạch Ngư cùng Tống Ký tự mình đến Triệu Châu để tiễn đưa. Rõ ràng là ra biển chạy thương, vậy mà lại bị họ biến thành dáng vẻ hành quân ngàn dặm, trang nghiêm lại trịnh trọng.

Được Tống hương nam và hoàng thương phu lang của hắn tự mình nâng chén tiễn biệt, không chỉ mấy nhà hải thương xem mà sửng sốt, Hoàng Sấm và những người khác cũng nhiệt huyết sôi trào.

Thuyền biển rời bờ thật xa, bên bờ hai bóng người sóng vai đứng thẳng, lệ nóng doanh tròng. Hai người vẫn luôn nhìn theo thuyền biển đi xa mới xoay người, chỉ là thói quen tôn trọng mà thôi, chút nào không biết có một đám hán t.ử đang đứng ở boong tàu nhìn xa, lệ nóng đón gió.

Triệu Châu giáp biển, sản vật phong phú, sự phồn hoa dồi dào nơi đây chẳng thua kém Giang Nam. Nơi này không chỉ là thắng địa sản muối, mà hải sản cũng là thứ nổi tiếng xa gần.

Thạch Bạch Ngư đối với hải sản không có gì cảm giác đặc biệt, nhưng lâu lắm không gặp cũng lần đầu cảm thấy mới lạ. Cho nên đưa xong thương đội cũng không vội rời đi, tính toán dạo quanh chợ bờ biển này thật kỹ, mua chút hải sản tiện mang về cho mọi người nếm thử.

Cá biển, tôm biển, cua lớn gì đó mua không nhiều lắm, rong biển thì mua mấy bó lớn phơi khô. Thạch Bạch Ngư còn mua một vại tôm nhỏ phơi khô.

"Nhỏ thế kia, chẳng đủ lèn kẽ răng." Tống Ký khó hiểu vì sao cậu lại muốn mua loại tôm bé hơn hạt dưa chẳng bao nhiêu này.

"Mua cho đám nhãi con." Thạch Bạch Ngư vừa đi vừa giải thích: "Thứ này nấu canh, chưng trứng, nấu cháo đều có thể rắc lên một chút, bổ sung canxi, người lớn trẻ nhỏ ăn đều không tồi. Huống hồ hai nhãi con đang tuổi lớn nhanh, càng nên chú trọng dinh dưỡng phương diện này."

Quầy chuyên doanh của bọn họ ở đây cũng có, hai người trước khi đến đã thương lượng kỹ muốn ở lại vài ngày, nhân cơ hội này đi xem xét. Thứ nhất là thị sát thị trường, thứ hai nhân tiện du lịch.

Chính vì điều này, hai người ngay từ đầu đã không ở khách điếm, mà thuê một hộ tòa nhà. Phòng ở không lớn, nhưng ba người ở cũng đủ rồi. Chuyến này bọn họ ngoài xa phu không mang theo ai khác, chính là để không bị quấy rầy, có thể hảo hảo tận hưởng thế giới của hai người.

Mua sắm một phen ở chợ bờ biển trở về tòa nhà, đồ khô mang đi cất kỹ. Thạch Bạch Ngư xách hải sản cùng Tống Ký đi nhà bếp. Lão Lý không giỏi nấu nướng, chỉ có thể giúp đỡ nhóm lửa. Tống Ký cũng không am hiểu cái này, liền ở một bên phụ giúp.

Nhưng kỳ thực hải sản làm rất tiện, cũng chẳng tốn công sức bao nhiêu. Thạch Bạch Ngư cũng không tính làm phức tạp, cho nên nấu một nồi canh chua làm nước lẩu, làm lẩu hải sản. Lại làm thêm chút đồ ăn kèm khác, tề tất cả.

"Tống ca, chúng ta hình như quên mua mù tạt, ngươi đi một chuyến, mua chút về đi." Thạch Bạch Ngư vừa bận rộn vừa nói.

Không đợi Tống Ký lên tiếng, Lão Lý liền đứng dậy: "Ta đi, ta biết chỗ nào có bán."

Hai người không từ chối, gật gật đầu bảo hắn đi. Tống Ký nhìn nhìn lửa bếp: "Còn cho củi vào không?"

"Không cần." Xào nồi xẻng khuấy canh lẩu: "Cũng gần được rồi, ngươi rút củi lớn bên trong ra mà dập lửa, để lửa nhỏ liu riu là được."

Tống Ký làm theo.

Vì không có bếp lò nhỏ chuyên dụng, nồi lẩu này ít nhiều có chút chẳng ra dáng. Thay vì nói là lẩu, không bằng nói là một nồi canh chua hầm loạn. Để tiện, không dùng ở nhà chính. Chờ Lão Lý mua mù tạt trở về, liền ở cạnh bệ bếp kê một cái bàn vuông nhỏ, mang theo đĩa chấm, chén đũa, dùng ngay tại đó.

Nguyên liệu nấu ăn đã chín thì vớt ra đĩa, thứ nào khó chín thì cứ để tiếp tục trong nồi. Còn rau củ giải ngấy thì để dành nấu sau cùng.

Tuy rằng chẳng ra dáng gì, nhưng chủ tớ ba người ngồi vây quanh một bàn, uống chút rượu ăn hải sản, lại cũng có một phong vị khác biệt. Thạch Bạch Ngư thì ổn, dù sao trước kia đã từng ăn qua và khẩu vị cũng tương tự, thuộc loại thỉnh thoảng cải thiện khẩu vị được, có hay không cũng chẳng sao. Tống Ký và Lão Lý chưa từng ăn, đột nhiên tiếp xúc với khẩu vị này đều vô cùng thích.

Thạch Bạch Ngư thấy hai người thích, vốn dĩ chỉ tính mua chút nếm thử cho mới lạ, cậu liền thay đổi chủ ý. Ngày hôm sau hai người đi ra ngoài thị sát quầy chuyên doanh, liền tiện đường đi chợ bờ biển, tìm một nhà buôn hải sản tươi sống, cho địa chỉ nhà, nói chuyện cung cấp hàng lâu dài.

"Chẳng phải nói đến lúc mang chút về làm mọi người nếm thử cho mới lạ là được rồi sao?" Từ chợ ra, Tống Ký mới nhịn không được hỏi.

"Ta thấy các ngươi thích, dù sao trong nhà cũng chi tiêu nổi." Thạch Bạch Ngư trong tay xoay một khối ngọc bội mới mua: "Sinh ý bên này, cùng vùng Giang Nam không kém cạnh nhau."

"Có ý tưởng gì không?" Tống Ký nhướng mày.

"Không có ý tưởng gì." Thạch Bạch Ngư nhún vai: "Tiền một mình kiếm không xuể, vừa đủ là được rồi, phát tài mà độc chiếm dễ bị người ta dòm ngó. Mọi người cùng nhau, mới có thể hòa khí sinh tài."

Tống Ký cười nhẹ thành tiếng.

"Ngươi cười cái gì?" Thạch Bạch Ngư liếc xéo.

"Không có gì." Tống Ký nắm lấy tay cậu đang xoay ngọc bội: "Sao lại nghĩ đến mua ngọc bội, ta nhớ ngươi cũng chẳng thích thứ đồ vô dụng này?"

"Là không thích." Thạch Bạch Ngư gật đầu: "Gặm không động, nhai không nát, lúc quan trọng trừ việc có thể mất giá mà đổi chút tiền bạc, chẳng có tác dụng gì."

"Vậy ngươi còn mua?" Tống Ký nghĩ thầm, đã mua lại còn mua hai khối.

Hai khối ngọc bội tạo hình lại rất kỳ lạ, tách ra là hai nửa hình tròn, ghép lại thành hình một quả đào.

"Bởi vì là một đôi mà." Thạch Bạch Ngư không úp úp mở mở: "Chờ về khắc tên hai chúng ta lên, hai chúng ta mỗi người một khối."

"Một đôi?" Tống Ký ngẩn ra: "Bởi vì ghép lại là một quả đào?"

Thạch Bạch Ngư: "......"

Lặng lẽ lấy ra một khối ngọc bội khác, giơ lên trước mặt Tống Ký, từ từ ghép thành một chỉnh thể.

Tống Ký: "?"

Không đúng sao?

Nhưng đây rõ ràng là hình quả đào không sai mà?

"Đào tâm." Thạch Bạch Ngư sửa lại cho hắn: "Dùng lời nói ở chỗ chúng ta, chính là tình yêu, tượng trưng cho hạnh phúc mỹ mãn và tình yêu."

Tống Ký nhìn xem ngọc bội lại nhìn xem Thạch Bạch Ngư, may mắn mình chỉ là thầm nói trong lòng, không hỏi ra. Thạch Bạch Ngư thấy vẻ mặt hắn liền biết vẫn không hiểu, cậu cũng chẳng ngại, cất ngọc bội đi.

"Cái tâm này, cũng là hình trái tim, tình cảm tràn đầy đổ vào tâm, chứa đầy lẫn nhau, liền rốt cuộc chẳng dung nạp được người khác." Thạch Bạch Ngư kéo tay Tống Ký, gãi gãi lòng bàn tay hắn: "Lòng ta đều là Tống ca, Tống ca trong lòng cũng nhất thiết chỉ có thể là ta."

Tống Ký không nghĩ tới, một quả đào, lại còn có tầng hàm nghĩa này, trịnh trọng gật gật đầu: "Ân."

Nghĩ thầm: Về sau quả đào này phải được thờ phụng lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.