Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 307

Cập nhật lúc: 04/03/2026 18:07

Nếu phụ t.ử ba người đều kiên trì mãnh liệt như vậy, Thạch Bạch Ngư liền mặc kệ.

Nguyên tưởng rằng tuyết rơi nên ngừng nghỉ, không ngờ vẫn lâu lâu lại chạy vào núi. Mỗi ngày bọc thành cái kén đi ra ngoài, lại đỉnh một đầu một thân tuyết trở về, không đợi dạy dỗ được hai câu, hai nhãi con lại chạy vào trong viện chơi ném tuyết.

Thạch Bạch Ngư: "......"

Thôi vậy, mặc kệ.

Tâm mệt!

Trừng mắt nhìn kẻ đầu sỏ gây tội một cái, Thạch Bạch Ngư hoàn toàn mặc kệ. Xoay người đi thư phòng, mắt không thấy tâm không phiền.

Tống Ký thấy thế, vội bỏ lại hai nhãi con mà đuổi theo.

"Giận dỗi sao?" Tống Ký chộp lấy khoảnh khắc cuối cùng trước khi cửa đóng, chen vào thư phòng, kéo cánh tay Thạch Bạch Ngư xoay người ấn cậu vào cửa.

"Không có." Thạch Bạch Ngư bất đắc dĩ thở dài: "Làm gì?"

"Xem ngươi." Tống Ký nói gần nói xa: "Gần đây thiếu rèn luyện, sắc môi đều lạnh trắng."

Thạch Bạch Ngư: "?"

"Ta bồi ngươi rèn luyện một chút, làm nóng người." Dứt lời, Tống Ký nhéo cằm Thạch Bạch Ngư, cúi đầu liền hôn xuống.

Thạch Bạch Ngư thiếu chút nữa bị cái hành động bất ngờ này của hắn làm cho CPU phát sốt, một hồi lâu mới phản ứng lại là hắn cố ý. Lập tức tức đến bật cười, c.ắ.n trả thật mạnh, thẳng đến khi nếm được mùi m.á.u tươi mới chịu nhả ra.

Nhưng mà mặc dù môi bị c.ắ.n rách chảy m.á.u, Tống Ký vẫn như cũ không ngừng, ngược lại như con sói ngửi thấy mùi m.á.u tanh, càng thêm điên cuồng. Thạch Bạch Ngư cũng chỉ ý tứ giãy giụa một chút, bị hắn véo eo bế lên sau, liền giơ tay vòng lấy cổ Tống Ký, nửa chấp thuận nửa đẩy đưa.

Nhắc mới nhớ, quả thực cũng đã lâu không thân mật.

Lão phu lão phu không mở đầu thì thôi, một khi đã mở đầu liền như đập lớn vỡ đê, hồng thủy gầm thét tuôn trào, một phát không thể vãn hồi. Bất quá có câu nói Tống Ký nói không sai, vận động rèn luyện dã ngoại một phen này, quả thực có trợ giúp tuần hoàn m.á.u, vốn dĩ tay chân lạnh lẽo quả nhiên đều ấm áp lên. Không chỉ có thế, sự tuần hoàn m.á.u này còn lên mặt, đến cả cổ bên tai cũng nóng bừng.

"Ngươi xem ta nói không sai chứ." Xong việc Tống Ký còn phải tiện thể khoe khoang: "Động một chút, khí sắc này thật tốt."

Thạch Bạch Ngư: "......"

"Tuổi còn trẻ mà vô d.ụ.c vô cầu, làm như chán ghét vi phu vậy." Tống Ký ôm Thạch Bạch Ngư đứng còn không vững vào giường nệm, đắp chăn lông lên: "Trước nghỉ ngơi một chút, chờ ngươi hồi phục chúng ta tiếp tục."

Thạch Bạch Ngư: "......"

Cái gì?

Tiếp tục?

Thạch Bạch Ngư nâng đôi chân mềm nhũn lên, đạp vào eo Tống Ký dùng sức đẩy: "Đi ra ngoài đi!"

"Qua cầu rút ván?" Tống Ký thuận thế nắm lấy mắt cá chân Thạch Bạch Ngư: "Sảng khoái xong liền trở mặt không nhận người sao?"

"Ngươi mới không phải Tống Ký, ngươi khẳng định là bị đoạt xá rồi!" Thạch Bạch Ngư làm bộ diễn xuất: "Yêu nghiệt từ đâu tới..."

Lời còn chưa dứt, đã bị Tống Ký lại lần nữa hôn lấy. Lần này thì không bá đạo cường thế như trước, nhưng đồng dạng không cho phép cự tuyệt. Thậm chí, không còn nóng nảy, hắn lại chơi đa dạng hơn.

Chỉ thấy cái tráp phủ đầy bụi đã lâu không biết từ xó xỉnh nào được lấy ra, cứ thế thuận lý thành chương xuất hiện lại trên giang hồ, làm Thạch Bạch Ngư thống khoái kêu thống khoái khóc, không bao lâu hoàn toàn khàn giọng, hôn mê bất tỉnh.

Thạch Bạch Ngư: "......"

Trước khi toàn mất đi ý thức, trải nghiệm đã lâu tràn ngập đại não, Thạch Bạch Ngư trong lòng chỉ có một ý nghĩ—— thật điên!

Thạch Bạch Ngư rất vừa lòng Tống Ký lần này nổi điên, một lần nữa đ.á.n.h thức linh hồn mùa xuân của cậu. Chờ tỉnh lại, Thạch Bạch Ngư đã không còn ở thư phòng, mà đang nằm trên giường trong phòng ngủ. Trên người đã được tắm rửa sạch sẽ, xiêm y cũng thay đổi, trừ việc cả người đau nhức, thì cũng còn ổn.

Vừa lúc tuyết rơi trời lạnh, Thạch Bạch Ngư dứt khoát cũng chẳng dậy nổi, cứ thế nằm trên giường hai ngày.

Hôm nay hiếm hoi có chút nắng, Thạch Bạch Ngư nhớ đến việc ra dưới mái hiên phơi nắng. Vừa mới nằm xuống ghế dài, hai nhãi con liền rải nha chạy tới, đồng thời bổ nhào vào người cậu. Tiểu nhãi con thậm chí còn bám vào tay vịn ghế dài, bò tới eo cậu, một m.ô.n.g ngồi xuống.

Trong khoảnh khắc đó, Thạch Bạch Ngư thân thể cứng đờ, thiếu chút nữa không giữ được biểu cảm.

"Cha, a phụ nói ngươi thân thể không khỏe." Tiểu nhãi con sờ sờ mặt Thạch Bạch Ngư, khuôn mặt nhỏ tràn đầy lo lắng: "Ngươi thân thể tốt hơn chút nào chưa?"

Chỉ một câu, liền đ.á.n.h trúng trái tim Thạch Bạch Ngư. Cái gì mà đau lưng khó chịu, tại khắc này toàn bộ đều không tính là gì.

"Cha không sao, đã đỡ hơn nhiều rồi." Thạch Bạch Ngư ôm lấy tiểu nhãi con ngồi dậy, lại giơ tay sờ sờ đại nhãi con: "Hôm nay sao không cùng a phụ đi săn vậy?"

"A phụ có việc bận." Tiểu nhãi con vẫn nhìn chằm chằm mặt Thạch Bạch Ngư: "Ta cùng ca ca tự mình chơi."

Dứt lời liền từ trên người Thạch Bạch Ngư trượt xuống, kéo đại nhãi con xoay người chạy đi.

"Cha nghỉ ngơi cho khỏe, ta cùng ca ca đi chơi đây rồi!"

"Chạy chậm một chút, đừng ngã!"

Chờ hai anh em chạy xa, Thạch Bạch Ngư mới xoa eo lại nằm trở về, nhưng không nhịn được cười thành tiếng.

"Hai tiểu nhân tinh này."

Tống Ký chạng vạng mới trở về, vào cửa liền nói: "Tin tức tốt, Thích tướng quân tháng trước trong một trận chiến, trảm được hai đại tướng Mộc Di, còn bắt sống vương t.ử Mộc Di. Quân địch sĩ khí bị tổn hại, liên tiếp bại lui, đã thu hồi được hai tòa thành trì."

"Thật tốt quá!" Thạch Bạch Ngư kích động từ trên ghế đứng lên, kéo đến chỗ nào đó "tê" một tiếng: "Bên Mộc Di tình hình thế nào rồi?"

"Người Mộc Di vẫn đang ngoan cố chống cự, bất quá chiếu theo xu thế hiện tại, đầu hàng rút quân là chuyện sớm muộn." Tống Ký đi tới đỡ cậu ngồi xuống: "Bên ngoài đều truyền khắp rồi, đầu đường cuối ngõ đều đang nghị luận chuyện này, có người còn đốt pháo chúc mừng, so với ăn tết còn náo nhiệt hơn."

"Phải chúc mừng chứ." Thạch Bạch Ngư nói: "Sai người đi gọi Ngô Lục, Thanh ca nhi bọn họ đến, chúng ta cũng chúc mừng chúc mừng."

Tống Ký tay xoa eo sau cậu: "Eo không khó chịu sao?"

Thạch Bạch Ngư: "......"

"Hôm nào lại mời họ đến tụ họp đi, không vội lúc này." Tống Ký nói.

Thạch Bạch Ngư nghĩ lại cũng phải, liền gật đầu từ bỏ. Chỉ là hai người không ngờ tới, việc dời lại này, liền không thể tụ họp được nữa. Không phải Ngô Lục không có ở nhà thì là Thanh ca nhi bọn họ đã về thôn rồi.

Nếu đằng nào cũng không tìm được cơ hội thích hợp, thì chỉ đành chịu, chờ qua năm mới tụ họp cũng như nhau.

Bởi vì sớm đã tính toán kỹ, mới gần tháng Chạp, trong phủ trên dưới liền sớm chuẩn bị, người cũng mời đúng chỗ. Đêm Giao Thừa hôm đó không chỉ Thanh ca nhi, Ngô Lục bọn họ tới, ngay cả huyện lệnh cũng chủ động đến cửa xem náo nhiệt.

Trong bữa tiệc nói đến chuyện Mộc Di bại lui, còn rất nhiều cảm khái.

"Ta trước đó không lâu nhận được tin tức, Mộc Di vương đã đệ quốc thư thỉnh cầu ngừng chiến, cũng phái sứ thần tiến đến nghị hòa." Rượu quá ba tuần, huyện lệnh nói: "Tính tính ngày, hẳn là đã ở kinh thành rồi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, rất nhanh là có thể ngừng chiến."

"Nói như vậy, đó chính là niềm vui gấp bội, thế nào cũng phải uống cho không say không về!" Ngô Lục nâng chén: "Nào, mọi người cạn một ly!"

Thế nhưng, chính vào cái ngày vui mừng náo nhiệt ấy, một tin dữ cấp báo tám trăm dặm kịch liệt truyền vào cung.

"Báo!"

"Lương Thành thất thủ!"

Lương Thành không chỉ thất thủ, bởi vì là bị tập kích vào ban đêm, trở tay không kịp, bị đồ sát toàn thành trong một đêm. Thủ cấp của huyện lệnh Lương Thành, còn bị treo cao trước cửa thành để thị uy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.