Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 326

Cập nhật lúc: 04/03/2026 18:10

Chăm sóc, giải thích một hồi lâu, sự bực dọc của tiểu nhãi con với thư viện cuối cùng cũng vơi bớt.

Tống Ký đưa hai anh em về rồi lại ra cửa tìm lão sư. Thạch Bạch Ngư rảnh rỗi không việc gì, cho người mang sổ sách ra, một bên kiểm tra sổ sách, một bên xem hai nhãi con luyện đứng tấn và đ.á.n.h quyền.

“Thiếu gia nhà ta thật là giỏi quá, sau này thế nào cũng là người văn võ song toàn!” Tiểu Nguyệt ở một bên thấy vinh dự lây, còn quay đầu hỏi Ngô a ma: “Ngô a ma, phải vậy không ạ?”

Ngô a ma mỉm cười gật đầu, thấy Thạch Bạch Ngư đang vùi đầu kiểm tra sổ sách, liền bưng một ly trà hoa qua.

“Uống nước nghỉ ngơi một chút.” Ngô a ma đặt chén trà xuống, khoa tay múa chân.

Thạch Bạch Ngư cảm kích, đặt cuốn sổ sách đã kiểm tra xong sang một bên, bưng chén trà lên uống. Trà nóng vào miệng, hương thơm đọng lại nơi răng, làm hắn tức khắc hai mắt sáng bừng.

“Trà hoa quế sao?” Thạch Bạch Ngư quay đầu nhìn về phía Ngô a ma.

Ngô a ma gật đầu.

Tống Ký lần này đi ra ngoài về nhanh, Thạch Bạch Ngư đoán hắn cũng chưa đi xa.

“Đã về rồi sao?” Thạch Bạch Ngư kinh ngạc: “Lão sư đã tìm được rồi ư?”

“Ừm.” Tống Ký đi đến bên cạnh Thạch Bạch Ngư, nhận lấy chén trà trong tay hắn uống một ngụm: “Người đó vừa vặn ở ngay khu này, cách đây hai con phố. Bất quá ông ấy không đến tận cửa, bảo chúng ta mỗi ngày đưa hai đứa nhỏ qua đó, một tháng có hai ngày nghỉ để tắm gội.”

“Cũng tốt.” Thạch Bạch Ngư liếc nhìn hai nhãi con đang đ.á.n.h quyền một cái: “Tuy nói dạy ở nhà cũng được, nhưng dù sao cũng không giống đi trường tư thục chính quy. Bên đó còn có đứa trẻ nào khác không?”

“Có.” Tống Ký ngồi xuống bên cạnh Thạch Bạch Ngư, rõ ràng bên cạnh có ghế nhưng hắn vẫn cứ chen vào ngồi sát bên, duỗi tay ôm lấy eo, dán c.h.ặ.t lấy: “Cộng thêm hai nhãi con, tổng cộng năm đứa trẻ, trong đó có một đứa là ca nhi của lão sư.”

“Ồ?” Thạch Bạch Ngư nhướng mày: “Vị lão sư này rất cởi mở đấy nhỉ.”

Tống Ký mỉm cười gật đầu, không biết Thạch Bạch Ngư đã chạm đến điểm nào trong lòng hắn mà hắn không nhịn được ngứa tay nhéo nhéo vành tai hắn. Hai người, dù đã lớn tuổi, đôi khi vẫn quấn quýt đến nỗi những người hầu cũng phải tránh mặt.

Sau khi hai nhãi con được đưa đi học, trong nhà dường như đột nhiên yên tĩnh hơn hẳn. Trước đây hai nhãi con dù không ra khỏi tiền viện thì cũng vẫn yên tĩnh như vậy, nhưng bây giờ lại cảm thấy đặc biệt không quen. Không chỉ Thạch Bạch Ngư cùng Tống Ký luôn cảm giác thiếu thiếu gì đó, mà ngay cả Ngô a ma, Tiểu Nguyệt và những người khác cũng rất không quen.

Để mọi người bận rộn hơn, Thạch Bạch Ngư dứt khoát cho họ chuẩn bị trước những đồ dùng cho Tết Nguyên Tiêu, coi như chuẩn bị hàng Tết vậy, càng phong phú càng tốt. Hắn cùng Tống Ký cũng không nhàn rỗi, tìm quan phủ xin cấp một khu đất hoang ở ngoại thành, xây dựng xưởng phân bón, cùng với căn cứ gieo trồng. Còn về trại chăn nuôi và nhà xưởng, tạm thời chưa tính toán.

Không phải là có điều gì băn khoăn, mà là không quản xuể quá nhiều việc, cũng biết rõ bất kỳ việc gì cũng cần tính toán từ từ, không thể một lần mà làm nên chuyện lớn. Xưởng phân bón vì đã làm qua một lần, cứ theo mô hình cũ mà làm là được. Căn cứ gieo trồng thì phức tạp hơn một chút, nhưng vì có kinh nghiệm từ nông trang ở quê nhà, cũng còn tính là đã quen tay.

Hoàng đế nghe nói hai người này tới kinh thành dàn xếp ổn thỏa chưa được mấy ngày liền lại bắt đầu làm việc, cao hứng đến vỗ tay khen ngợi. Thừa dịp hiện tại nghỉ đông không quá bận rộn, một cơn hứng khởi dâng trào, ông liền mang theo một đám vương tôn đại thần mênh m.ô.n.g cuồn cuộn ra cung bất ngờ đến thăm.

“Ngươi nói ai tới?” Thạch Bạch Ngư nghe được công nhân thông báo, còn tưởng rằng nghe lầm.

“Bệ hạ, là bệ hạ tới, mang theo rất nhiều người!” Công nhân vội la lên: “Chủ nhân ngài mau mau đi nghênh đón đi, người đều sắp đến cửa Tây rồi!”

Thạch Bạch Ngư lúc này mới xác định mình không nghe nhầm, ném xuống việc đang làm trong tay, vỗ vỗ tay hướng ra ngoài đi đến, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Bọn họ tới xem náo nhiệt gì, đang bận rộn mà, đây không phải chậm trễ việc sao?”

Công nhân: “?”

Chủ nhân, ngài cằn nhằn nhỏ giọng một chút đi, để bệ hạ nghe thấy, là muốn c.h.é.m đầu đó! Công nhân sợ đến không nhẹ, run rẩy đi theo bên cạnh. Thạch Bạch Ngư liếc hắn một cái thấy chân tay lóng ngóng: “Ngươi đi làm việc đi, không cần đi theo.”

Tống Ký hôm nay không đến đây, hắn đang bận rộn đi tổ chức đội thương buôn để chuẩn bị cho việc tìm kiếm thêm nhiều hạt giống cao sản quý hiếm sau này, nếu không thì Thạch Bạch Ngư cũng không cần phải bận rộn trăm bề mà còn bớt thời gian ra nghênh đón.

Hắn tuy rằng không tình nguyện, nhưng bước chân lại không chậm. Lúc tới nơi, hoàng đế mới từ kiệu rồng xuống, đoàn người chính xuyên qua cửa Tây, đông đảo kéo đến. Mà một bộ phận cung nhân, thì từ cửa hông phía đông mà vào.

Thạch Bạch Ngư: “……”

Đến nỗi như vậy sao, chỉ là một cái nhà xưởng mà cửa chính cửa hông, lại bày vẽ cho ra vẻ.

“Bệ hạ.” Trong lòng thì cằn nhằn thì cằn nhằn, người tới vẫn phải tiến lên cung kính nghênh đón: “Ngài sao lại đến đây?”

“Ái khanh mau mau miễn lễ.” Hoàng đế không làm Thạch Bạch Ngư quỳ xuống, mới hơi khuỵu gối một nửa liền duỗi tay đỡ lên: “Nghe nói ngươi lập một vùng đất hoang làm căn cứ gieo trồng, liền tới đây nhìn một cái. Đi thôi, dẫn mọi người đi dạo nhìn xem.”

Thạch Bạch Ngư: “……”

Có gì đẹp mà xem, chỉ thêm phiền phức.

“Bên này là xưởng phân bón, mùi vị nặng, thần vẫn là mang bệ hạ đi căn cứ gieo trồng nhìn xem đi.” Cười cười, Thạch Bạch Ngư khom lưng hành lễ, ngay sau đó làm động tác cung kính mời: “Bệ hạ bên này.”

“Loại căn cứ trồng trọt này dùng để làm gì?” Có người đột nhiên hỏi, giọng điệu còn không được tốt lắm.

Thạch Bạch Ngư quay đầu lại nhìn thoáng qua, không thấy ra người hỏi cái vấn đề ngớ ngẩn này là ai, thu hồi tầm mắt, vừa đi vừa nói: “Nếu là căn cứ gieo trồng, kia đương nhiên là để trồng hoa màu, còn có thể là cái gì?”

Người nọ bị lời nói làm cho nghẹn họng, còn muốn mở miệng lại, bị người đồng hành kéo kéo tay áo, lúc này mới dừng lời. Hoàng đế liếc nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Thạch Bạch Ngư khi hắn nói móc người kia, thế nhưng bật cười thành tiếng, nhưng ngay sau đó quay đầu nhìn về phía kẻ gây sự, lại làm người ta lạnh buốt xương sống, trong lòng giật mình thon thót. Nói là phải chống lưng cho Thạch Bạch Ngư, quả thật là có chống lưng.

Tổng quản thái giám đi theo bên cạnh, toàn bộ hành trình đều hết sức cẩn trọng. Nhưng Thạch Bạch Ngư thì đã sớm quên đi nỗi kinh hãi khi vào cung trước đó, không nghĩ nhiều như vậy. Hơn nữa theo hắn thấy, hoàng đế tự mình nhất định muốn hắn làm quan, cũng nói sẽ chống lưng, vậy chống lưng là chuyện đương nhiên, không có gì đáng ngạc nhiên lớn lao.

Đoàn người đi đến căn cứ gieo trồng, đập vào mắt tất cả đều là đất mới khai hoang, đừng nói hoa màu, một cọng cỏ cũng không có.

“Những thứ này, đều là đã được làm phẳng chờ gieo trồng vào mùa xuân sao?” Hoàng đế dừng chân hỏi.

“Đúng vậy.” Thạch Bạch Ngư chỉ cho hắn xem: “Mỗi một mảnh đất này, đều đã được quy hoạch tốt. Bởi vì tới muộn, bỏ lỡ thời gian gieo trồng lúa mì, mảnh này lưu lại để trồng gạo tẻ, cao lương, cây cải dầu. Sau đó, mùa này có thể trồng đậu nành, đậu phộng, khoai lang đỏ. Bất quá mùa này, sẽ chú trọng gieo trồng lúa nước. Thần cũng muốn xem thử, dùng phương pháp gieo trồng của thần, có thể tăng gia sản xuất được bao nhiêu lương thực. Về sau, sẽ thử cải tiến gen.”

Hoàng đế nghe được liên tục gật đầu, mặc dù trước mắt nhìn chỉ thấy toàn đất, nhưng hắn theo lời miêu tả của Thạch Bạch Ngư, phảng phất đã thấy được cảnh mùa màng bội thu.

Không ngờ lại có một kẻ vô duyên xuất hiện: “Nếu nhớ không lầm nói, Thạch đại nhân là sắp nhậm chức Hộ Bộ thị lang mới phải, sao ngược lại làm việc chăm sóc hoa màu này?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.