Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 329

Cập nhật lúc: 04/03/2026 18:10

Chỉ còn một ngày nữa là Tết Nguyên Tiêu, Thạch Bạch Ngư và Tống Ký đều ăn ý gác lại công việc, ở nhà cùng mọi người chuẩn bị cho bữa cơm tất niên đến muộn. Thạch Bạch Ngư đã lâu không vào bếp, nhưng không khí vui vẻ khiến hắn cũng xắn tay áo bắt đầu thể hiện tài năng.

Nào là gói bánh trôi, chiên cá viên, chiên thịt viên, làm thịt tẩm bột chiên giòn, hấp xôi, cải mai úp thịt, gỏi, kho chân giò… chỉ riêng các món mặn đã làm bận rộn đến tối. Ngay cả việc kết thúc công việc này cũng chỉ là tạm thời, sáng sớm mai còn phải tiếp tục chuẩn bị.

Thạch Bạch Ngư vốn đã tính toán sáng sớm mai dậy làm tiếp, không ngờ sáng hôm sau, hai cánh tay cậu đau đến mức nhấc lên cũng khó khăn. Tống Ký liền nói gì cũng không cho hắn động tay vào việc gì nữa.

“Ngươi đã chuẩn bị đủ nhiều, phần còn lại cứ giao cho đầu bếp đi.” Tống Ký xoa bóp vai và cánh tay cho cậu: “Chỗ này có đau không?”

“Ưm…” Thạch Bạch Ngư bị xoa bóp đến khớp khuỷu tay, đau đến hít hà một hơi: “Ta không hiểu, lở ngoài xưởng bận rộn, cuốc xẻng đều vung lên rồi vác đi còn được , sao mấy cái muỗng vá lại làm tay ta bị thương chứ, tê…”

“Ngươi bảo đó là mấy cái muỗng thôi sao?” Tống Ký vừa bực mình vừa buồn cười: “Từ sáng sớm bận đến tối, trừ ăn cơm uống nước ra thì không nghỉ ngơi.”

“Thì đó đâu tính là việc nặng…”

“Không tính việc nặng mà tay ngươi đau ư?” Tống Ký xoa đầu Thạch Bạch Ngư: “Không tính việc nặng thì đừng làm tay bị thương chứ?”

Thạch Bạch Ngư: “……”

“Trong nhà đâu phải không có ai làm.” Tống Ký thở dài: “Cho dù là vì hình thức, chỉ cần làm tượng trưng hai món là được rồi, làm gì mà ôm đồm nhiều việc vậy?”

“Được được, ngươi đừng nói nữa.” Thạch Bạch Ngư bị cằn nhằn đến mức không biết giận: “Ta sai rồi, ta sai rồi được chưa?”

“Biết sai là tốt, lần sau còn như vậy không biết chừng mực, xem ta thu thập ngươi thế nào.” Tống Ký đổi sang bên kia, tiếp tục xoa bóp cho hắn.

“Còn có thể thu thập thế nào chứ?” Thạch Bạch Ngư bĩu môi: “Đơn giản là trên giường thu thập ta thôi, ngươi cũng chỉ còn chút tàn nhẫn đó.”

Tống Ký: “……”

Tuy rằng việc chuẩn bị bữa cơm đoàn viên là một công việc tay chân, cánh tay còn bị tổn thương cơ bắp đau đến mức khó nhấc lên, nhưng cả gia đình vô cùng náo nhiệt cũng đáng. Chỉ là những năm trước còn có thể cùng bạn bè thân thích tụ họp, năm nay lại chỉ có họ một nhà.

Lúc náo nhiệt thì không cảm giác gì, chờ đêm khuya tĩnh lặng, nhớ lại lại khó tránh khỏi phiền muộn.

“Sao lại một mình ngồi ở hành lang?” Tống Ký cầm quần áo ra khoác thêm cho Thạch Bạch Ngư.

“Không có gì.” Thạch Bạch Ngư thở dài: “Nghĩ đến ngày mai bắt đầu phải dậy sớm đi làm, liền thấy mệt mỏi trong lòng.”

Tống Ký nhìn hắn thật sâu: “Không sao đâu, cũng chỉ làm vài năm thôi, đợi cấp bậc không cao nữa thì xin từ quan về. Đến lúc đó những người nên ở nhà đều sẽ về, tụ tập cùng nhau cũng náo nhiệt như thường.”

“Vài năm sau, Ngô Lục chắc chắn đã thành thân sinh con, Thanh ca nhi bọn họ ước chừng cũng thêm người, Tần Nguyên… cũng đừng mong đợi, đời này hắn đã định là phải đi theo tướng quân rồi.” Thạch Bạch Ngư kéo tay Tống Ký, từng ngón từng ngón lay chơi: “Bất quá cho dù Tần Nguyên cùng Thích tướng quân không thêm người, cũng chắc chắn sẽ náo nhiệt hơn năm trước. Chỉ là khi đó, chúng ta liền già rồi.”

“Không già đâu.” Tống Ký nhìn hắn: “Vài năm nữa ngươi vẫn còn trẻ.”

Nếu vài năm sau thật sự có thể bỏ gánh thì tốt rồi, nhưng với giọng điệu của hoàng đế, Thạch Bạch Ngư đoán là khó, không cho hắn làm đến già thì coi như còn có lương tâm.

“Đêm đã khuya rồi, bên ngoài lạnh, ngày mai còn phải dậy sớm, về phòng ngủ đi.” Tống Ký bế hắn lên, xoay người đi vào phòng.

Thạch Bạch Ngư giơ tay ôm cổ hắn: “Là ngủ thôi, hay là ngủ ta đây?”

“Đừng trêu chọc ta.” Tống Ký bước chân khựng lại, cảnh cáo nhìn về phía người nào đó mắt đầy vẻ quyến rũ: “Ta sợ ngươi ngày mai dậy sớm không nổi đâu.”

Thạch Bạch Ngư: “……”

Không tin.

Thấy cậu thật sự là không muốn ngủ, Tống Ký nhướng mày: “Muốn ra ngoài xem hoa đăng không?”

“Không đi.” Thạch Bạch Ngư ôm c.h.ặ.t Tống Ký cổ: “Ra ngoài người chen người, còn không bằng ngủ đâu.”

“Được, vậy về phòng ngủ.” Tống Ký khẽ cười một tiếng, ôm cậu bước đi vào.

Thạch Bạch Ngư được lợi còn khoe khoang: “Ta là tay đau, chứ đâu phải chân bị thương không đi được.”

“Ừm.” Tống Ký đặt người lên giường, cởi giày vớ nhét vào ổ chăn: “Ta biết.”

Thạch Bạch Ngư: “……”

“Ngươi năm đó chính là bị ta khiêng vào cửa nhà họ Tống, còn nói những lời này.” Tống Ký cúi người đè người xuống giường: “Phu lang mà ta khiêng vào cửa, muốn ôm thế nào thì ôm, hôm nay khiêng ngày mai ôm, mỗi ngày đều không trùng lặp.”

Thạch Bạch Ngư: “……”

Có bệnh.

Buồn cười nâng đầu gối giã vào đối phương: “Biết rồi, tránh ra đi, nặng quá, đè ta thở không nổi.”

“Mới đó mà đã chê rồi.” Tống Ký nhéo mũi Thạch Bạch Ngư.

“Bản thân lớn như một ngọn núi vậy, còn không cho người ta chê.” Thạch Bạch Ngư đẩy người sang một bên: “Ngủ đi.”

“Ngọn núi ư?” Tống Ký buồn cười, nghiêng người vớt hắn vào lòng: “Ngươi xác định?”

Thạch Bạch Ngư thật không có khí phách: “Không xác định.”

Tống Ký: “……”

Đúng là cần phải bị dạy dỗ. Nếu không phải bận tâm Thạch Bạch Ngư ngày mai phải dậy sớm, Tống Ký nhất định phải trừng phạt một trận cho ra trò mới được. Bất quá Thạch Bạch Ngư luôn luôn biết điều, cũng chính vì thế mà cậu mới dám nói năng thiếu suy nghĩ như vậy.

Hai người trêu chọc vài câu rồi ngủ thiếp đi. Thật ra không tính là muộn, nhưng ngày hôm sau, Thạch Bạch Ngư vẫn suýt nữa dậy muộn. Nếu không phải Tống Ký đột nhiên bừng tỉnh, cậu ngày đầu tiên đi làm chắc chắn sẽ đến trễ.

Bữa sáng cũng chưa kịp ăn, không ngừng đẩy nhanh tốc độ, may mắn là đã đến kịp. Bất quá mặc dù không đến trễ, cậu vẫn là người đến muộn nhất.

Điều đáng mừng là ngày đầu tiên đi làm không cần thượng triều sớm, nếu không thì không chỉ là đến muộn.

“Ta nói là ai giờ này mới đến, nguyên ra là Thạch thị lang lòng mang kho lúa thiên hạ của chúng ta đây mà?” Thạch Bạch Ngư vừa bước vào cổng lớn của Hộ bộ, còn chưa kịp hỏi báo danh ở đâu, đã bị người chặn lại.

“Xin lỗi, ngày đầu tiên đi làm không quen lắm, dậy muộn.” Thạch Bạch Ngư liếc mắt một cái liền nhận ra là vị huynh đệ gây sự ở căn cứ mấy ngày trước, cậu dừng bước: “Bất quá, giờ Mão chưa qua, ta tuy tới chậm, hẳn là không đến trễ phải không?”

Hắn đã tìm hiểu trước, thời gian làm việc của Lục Bộ gần như là từ 5: giờ sáng đến 7: giờ sáng, tức là giờ Mão. Quan viên yêu cầu đúng giờ đến nha môn điểm danh, gọi là điểm Mão. Mà cậu, vừa kịp cái đuôi của giờ Mão mà vào cửa, chẳng phải vẫn là giờ Mão sao? Chỉ cần lúc điểm danh vẫn là giờ Mão, thì vẫn tính là điểm danh thành công, ai cũng không thể bắt lỗi được.

Kẻ kia thấy cậu không hề xem đó là điều xấu hổ mà còn tỏ ra kiêu ngạo, vốn dĩ đã định tìm cớ, bây giờ càng tìm cớ một cách hợp lý hơn.

“Ngươi nói gì vậy?” Kẻ kia quát lớn: “Mọi người đều đến rồi, chỉ có ngươi đến muộn nhất. Ngay cả Thượng thư đại nhân còn đến sớm hơn ngươi một khắc. Ngươi đến vào cuối giờ Mão, là muốn dựa vào sự sủng ái của vua mà ra oai phủ đầu cho ai đó sao?”

“Ta nói huynh đệ này, đầu óc ngươi có vấn đề à?” Thạch Bạch Ngư không nói nên lời: “Nơi điểm danh ở đâu, biết thì phiền dẫn ta qua đó, không thì tránh ra!”

“Ngươi……”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 328: Chương 329 | MonkeyD