Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 331

Cập nhật lúc: 04/03/2026 18:10

“Cha mệt rồi, a phụ đưa hắn về nghỉ ngơi đi.” Tống Ký bước chân hơi ngừng, nhìn hai tiểu nhãi con: “Đi làm bài tập đi.”

Tiểu nhãi con không dễ lừa gạt như vậy, còn muốn hỏi lại, thì đã bị đại nhãi con nhanh trí bưng kín miệng.

“Ngô ngô!” Tiểu nhãi con kéo tay đại nhãi con xuống: “Ca ca, ngươi che miệng ta làm chi?”

“Đều nói cha mệt rồi mà ngươi còn hỏi.” Đại nhãi con kéo tiểu nhãi con vào nhà: “Đi vào phòng ca ca viết bài tập.”

Mãi cho đến phòng, Thạch Bạch Ngư mới từ vai Tống Ký ngẩng đầu lên: “Ta sao lại cảm thấy đại nhãi con hiểu biết có chút nhiều?”

“Ừm.” Sắc mặt Tống Ký cũng có chút không tự nhiên: “Rốt cuộc đều lớn cả rồi.”

“Sau này vẫn là phải hơi chú ý một chút.” Thạch Bạch Ngư ngáp một cái: “Mệt c.h.ế.t rồi, ta ngủ một lát rồi dậy ăn cơm.”

“Được.” Tống Ký đặt người xuống giường, cởi giày vớ rồi nhét vào ổ chăn: “Ngủ đi, ta ra ngoài xem sao.”

“Tống ca……”

Động tác xoay người của Tống Ký khựng lại, nhìn Thạch Bạch Ngư, lại ngồi xuống mép giường: “Sao vậy?”

Thạch Bạch Ngư mím miệng, nhìn hắn không nói lời nào.

“Bọn họ làm khó dễ ngươi?” Tống Ký vừa thấy vẻ mặt này của cậu, liền biết là ở bên ngoài chịu ủy khuất.

Thạch Bạch Ngư gật đầu: “Bất quá cũng là chuyện đã dự liệu, chỉ là có chút phiền.”

Tống Ký chẳng giúp được gì, đau lòng sờ sờ đầu cậu.

“Ngươi đi lo việc của ngươi đi, ta ngủ.” Yên tĩnh một lát, Thạch Bạch Ngư mới buông tay Tống Ký ra.

“Ừm.” Tống Ký đứng dậy: “Ta đi đây.”

Lời nói là vậy, nhưng hắn vẫn đứng đó, chờ Thạch Bạch Ngư nhắm mắt ngủ say, mới xoay người rời đi.

Thạch Bạch Ngư giấc này ngủ rất lâu, trời tối đen rồi mới tỉnh. Người trong nhà đã sớm ngủ cả, chỉ có Tống Ký không thấy bóng dáng.

Đang định đi tìm, Tống Ký liền đẩy cửa phòng bước vào, trong tay bưng khay thức ăn nóng hổi.

“Tỉnh rồi?” Tống Ký đi đến trước bàn, đặt khay xuống: “Ta đoán cũng không sai biệt lắm nên tỉnh rồi, lại đây ăn cơm.”

“Ngươi hâm nóng ư?” Thạch Bạch Ngư ngồi sang.

“Ừm.” Tống Ký đưa đũa cho cậu, mang đồ ăn lên, rồi cũng ngồi xuống một bên: “Mọi người đều ngủ cả rồi, liền không làm phiền bọn họ, đồ ăn hâm trong nồi lâu rồi không ăn được, dù sao cũng rảnh rỗi, dứt khoát bảo bọn họ để đó, ta tự mình hâm.”

Thạch Bạch Ngư cười cười, bưng bát cơm lên động đũa ăn, ăn hai miếng mới phát hiện, Tống Ký không chỉ hâm nóng đồ ăn, mà còn gỡ hết xương cá.

Trong lòng ấm áp, cậu kẹp một miếng thịt cá đút đến miệng Tống Ký.

“Ta ăn rồi.” Lời nói là vậy, Tống Ký vẫn há miệng ăn xong: “Mau ăn đi, lát nữa nguội mất.”

Thạch Bạch Ngư không phải người tính tình kiêu căng, cảm động thì cảm động, cũng không ngăn cản cậu ăn cơm ngon lành, chẳng qua vì là Tống Ký vất vả chuẩn bị, vốn định chỉ ăn ba phần no thì cậu đã ăn hết sạch đồ ăn.

“Muốn đi tiêu thực không?” Tống Ký nhìn cậu xoa bụng, buồn cười hỏi.

“Đi.” Thạch Bạch Ngư đứng dậy cùng Tống Ký dọn dẹp bát đĩa: “Tiện thể tìm một chỗ, tiếp tục làm chuyện buổi chiều chưa xong.”

Tống Ký lúc đầu còn sửng sốt một chút, phản ứng lại ý của Thạch Bạch Ngư, lập tức dừng động tác, quay đầu trên dưới đ.á.n.h giá cậu vài lần.

“Sao vậy?” Thạch Bạch Ngư không hiểu nguyên do: “Sao lại nhìn ta bằng ánh mắt đó?”

“Buổi chiều chưa tận hứng sao?” Tống Ký nhướng mày.

“Cũng không phải.” Thạch Bạch Ngư trong phương diện này luôn thẳng thắn: “Chỉ là không đủ phóng khoáng, không đủ vui sướng.”

Tống Ký nhìn chằm chằm mặt cậu một hồi lâu, lâu đến mức da mặt dày như Thạch Bạch Ngư cũng không nhịn được mà bắt đầu ngại ngùng, hắn mới thu tầm mắt lại.

“Chờ đã.” Tống Ký thu bát đĩa vào khay, bưng ra ngoài cửa: “Ta sẽ quay lại rất nhanh.”

Tống Ký quả thật rất nhanh quay lại, Thạch Bạch Ngư nghi ngờ hắn đã chạy, chuyến đi này còn chưa đủ cậu ngồi xuống uống chén trà nhỏ.

“Nhanh vậy ư?” Thạch Bạch Ngư cố ý hỏi

Thạch Bạch Ngư nhướng mày.

“Đi được không?” Đi được một đoạn, Tống Ký mới nhớ ra chuyện buổi chiều, quay đầu nhìn tư thế đi của Thạch Bạch Ngư: “Có cần ta cõng ngươi không?”

“Không cần.” Thạch Bạch Ngư tự giác hành động rất tự nhiên, căn bản không cần làm điều thừa: “Ngươi dẫn đường là được.”

Cậu cũng không hỏi đi đâu, dù sao hẳn là không tệ là được.

Còn tưởng là một nơi nào đó trong nhà, mãi đến khi bị đưa ra cửa nhét vào xe ngựa, mới biết, Tống Ký lại định dẫn cậu ra ngoài dã chiến.

Buổi tối nên muốn chơi kích thích như vậy sao?

Thạch Bạch Ngư không khỏi bắt đầu kích động mong đợi, tò mò sẽ là địa phương nào.

Nhưng cậu vẫn không hỏi, vui vẻ hưởng thụ quá trình vén màn bí ẩn này, chỉ là ánh mắt nhìn Tống Ký càng ngày càng nóng rực.

Tuy là Tống Ký tự mình khơi gợi ý trước, nhưng bị cậu nhìn như vậy, cũng có chút không chịu nổi.

Hắn khụ một tiếng, Tống Ký quyết định tìm chuyện để nói: “Ngươi không tò mò, ta đưa ngươi đi đâu sao?”

“Tò mò chứ.” Thạch Bạch Ngư cười ghé lại hôn hôn Tống Ký: “Nhưng ta không muốn hỏi, chờ đến nơi, tự nhiên sẽ biết.”

Tống Ký: “……”

Được thôi, còn rất trầm ổn.

Hắn gật đầu, ý bảo Thạch Bạch Ngư ngồi vững, Tống Ký lúc này mới điều khiển xe ngựa, ngồi vào càng xe tự mình lái.

Xe ngựa xuyên qua các phố phường, cuối cùng lại dừng trước một tòa nhà.

Thạch Bạch Ngư vén rèm chui ra khỏi xe ngựa, nhìn dinh thự trước mắt: “Nơi này là đâu?”

“Vào xem không?” Thạch Bạch Ngư cuối cùng cũng mở miệng hỏi, nhưng Tống Ký lại làm bộ bí mật.

Thạch Bạch Ngư cũng chẳng để tâm, gật đầu, xuống xe ngựa theo hắn vào tòa nhà.

Vốn tưởng là nơi thanh sắc ẩn mình nào đó, không ngờ đi vào mới phát hiện là một hoang trạch, hơn nữa treo đầy cờ tang trắng, ngoài ánh trăng xám xịt trên đầu, đến một chiếc đèn l.ồ.ng chiếu sáng cũng không có.

Thạch Bạch Ngư: “……”

C.h.ế.t tiệt!

Đây là dẫn cậu đến thám hiểm nhà ma sao?

Nhìn Tống Ký dứt khoát kiên quyết đưa cậu đi vào bên trong, Thạch Bạch Ngư im lặng, có chút nghi ngờ nhân sinh.

Sự bất ngờ đằng sau tấm màn bí ẩn này... có chút sụp đổ.

“Tống ca, tuy nơi này trông hoang vu không dấu chân người, nhưng hẳn là có chủ, chúng ta tùy tiện xâm nhập như vậy, có thể không tốt lắm không?” Quả thật là tùy tiện xâm nhập, Tống Ký dẫn cậu còn không đi cửa chính, mà là trèo tường: “Hay là, chúng ta vẫn nên đi ra ngoài đi, đổi chỗ khác?”

Treo cờ tang trắng đó, hiển nhiên là có người c.h.ế.t, đến loại địa phương này dã chiến, cũng quá kỳ lạ.

Đối với người đã khuất của người ta, thật quá mạo muội.

“Sợ sao?” Tống Ký kéo Thạch Bạch Ngư vào lòng: “Ta hôm nay đã mua nó rồi, xem như là tòa nhà của chúng ta.”

Thạch Bạch Ngư: “……”

Không phải, ngươi tiền nhiều đến cháy túi sao, lại đi mua một tòa nhà rõ ràng đã từng có người c.h.ế.t như vậy?

“Thương đội muốn làm lớn, chỉ có mở tiêu cục.” Tống Ký tiếp tục dẫn cậu đi qua những bụi cỏ rậm rạp, mãi đến một sân nhỏ, mới dừng lại trước một cái bàn đá: “Tòa nhà này rộng lại rẻ, rất thích hợp.”

“Chỉ là……”

Lời Thạch Bạch Ngư vừa thốt ra, đã bị Tống Ký bế lên bàn đá.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 330: Chương 331 | MonkeyD