Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 369
Cập nhật lúc: 04/03/2026 18:15
Phản ứng đầu tiên của Tống Ký là Thạch Bạch Ngư đang ám chỉ điều gì đó. Hắn thầm nghĩ, không phải chứ, khát khao đến vậy sao? Mới chia tay có một đêm, đâu phải một tháng... Hơn nữa, tối qua mới nộp thuế lương xong, hôm nay chắc chắn là không được rồi.
Đang suy nghĩ làm thế nào để uyển chuyển mà không làm mất hòa khí để từ chối, thì đã bị Thạch Bạch Ngư đẩy mạnh vào phòng, hơn nữa đối phương còn trở tay đóng c.h.ặ.t cửa phòng, một bộ dáng muốn bá vương ngạnh thượng cung.
Tống Ký: "..." Hầu như là bản năng, Tống Ký lùi về sau hai bước.
Nhưng mà lời khuyên nhủ còn chưa kịp nói ra, Thạch Bạch Ngư đã thành thạo cởi quan bào áo dài, lau mồ hôi, lấy ra bộ áo bà ba quần đùi đã chuẩn bị cho mùa hè để thay. Tóc cũng được b.úi gọn gàng, dùng khăn vải buộc lại, và ở vị trí trán còn thắt một cái nơ bướm xinh xắn.
Tống Ký: "..."
Bộ áo bà ba quần đùi này là do Thạch Bạch Ngư vẽ mẫu khi trời mới bắt đầu nóng, nhờ Ngô a ma may, tổng cộng tám bộ: hắn hai bộ, Tống Ký hai bộ, hai đứa nhãi con mỗi đứa hai bộ. Trước đây khi mới nhận được thành phẩm, Tống Ký còn chưa cảm thấy gì, tuy rằng lộ cánh tay lộ chân, dù sao cũng chỉ mặc trong nhà, nhưng không ngờ, hiệu quả khi mặc lên người lại... gây cười đến vậy.
"Ngươi cái biểu cảm gì thế?" Thạch Bạch Ngư ném bộ lớn hơn cho Tống Ký: "Ngươi cũng thử xem."
"Không được, dù sao lát nữa còn phải ra ngoài, không cần phải thay cho phiền nữa." Tống Ký xưa nay không có hứng thú với ăn mặc, luôn là thoải mái thế nào thì mặc thế ấy. Nhưng đây là lần đầu tiên, hắn lại sinh ra cảm xúc kén chọn đối với việc mặc gì. Lộ cánh tay lộ chân cũng chẳng sao cả, thật ra còn khá đẹp mắt, nhưng cái thứ buộc trên đầu kia là cái gì vậy, nhìn sao mà kỳ cục thế?
Vì quá chấn động, Tống Ký đều đã quên thu liễm cảm xúc, sự mâu thuẫn trong đáy mắt bị Thạch Bạch Ngư nhìn thấy rõ ràng.
"Thật sao?" Thạch Bạch Ngư nhướng mày: "Ta sao lại cảm giác ngươi đang ghét bỏ, sao vậy, cái khăn trùm đầu của ta xấu lắm sao?"
"Ngươi không xấu." Tống Ký nói là lời thật, tuy rằng tạo hình này của Thạch Bạch Ngư nhìn có chút buồn cười và kỳ dị, nhưng thật ra cũng không khó coi. Rốt cuộc người lớn lên xinh đẹp, khoác bao tải đều như nhau phong hoa tuyệt đại: "Nhưng ta mà như vậy, khẳng định... khó coi."
"Còn chưa thử qua, ngươi sao lại biết không đẹp?" Thạch Bạch Ngư giận dỗi: "Hơn nữa, đây là quần áo ở nhà, chỉ để mặc mát mẻ thoải mái, lại không phải để ngươi mặc ra ngoài khoe khoang khắp nơi, xấu đẹp quan trọng sao?"
Tống Ký nhìn thoáng qua bộ xiêm y trên giường: "...Xiêm y không tệ, khăn trùm đầu thì bỏ đi." Dù sao nói gì thì nói, cái khăn trùm đầu này hắn đều từ chối.
Thạch Bạch Ngư cũng không ép buộc, trực tiếp đóng gói cho hắn một bộ: "Khăn trùm đầu không cần thì thôi, bộ xiêm y này ngươi mang đến quân doanh mặc khi ngủ, có thể mát mẻ hơn chút."
"Ân." Tống Ký lúc này mới không nói gì, gật đầu đồng ý: "Hôm nay còn thuận lợi không?"
"Thuận lợi." Thạch Bạch Ngư nghĩ đến vẻ mặt người Mộc Di hận đến c.ắ.n răng mà lại không thể không nghẹn khuất chịu đựng, cười cười: "Vô cùng thuận lợi."
Tống Ký bị nụ cười của cậu làm mất hồn, chờ phục hồi tinh thần lại, đã thấy mình ấn người xuống giường.
"Làm gì?" Thạch Bạch Ngư lười biếng nâng đầu gối đá đá hắn: "Muốn bá vương ngạnh thượng cung à?"
Tống Ký, vừa nãy còn lo lắng bị bá vương ngạnh thượng cung: "..." Hắn hít sâu một hơi, bất đắc dĩ nói: "Đừng cười như vậy, dễ khiến người ta động lòng."
"Ta vẫn luôn cười như vậy mà, ngươi lại chẳng phải ngày đầu tiên nhìn thấy." Thạch Bạch Ngư giơ tay vòng lấy cổ Tống Ký: "Ở cùng ta một lát đi, chỉ là nghĩ ngươi buổi tối không thể về, nên mới về sớm để ở cùng ngươi."
Tống Ký trong lòng nhảy dựng: "Vì ta về sớm sao?"
"Ân." Thạch Bạch Ngư ôm c.h.ặ.t hắn: "Ta hiện tại không thể tách ra khỏi ngươi, ngươi không ở bên cạnh ta ngủ không được, trong lòng hốt hoảng."
Tống Ký biết đây là di chứng từ trước, xoay người nằm sang một bên, ôm c.h.ặ.t Thạch Bạch Ngư: "Vậy ta lát nữa lại qua đó."
"Không cần." Thạch Bạch Ngư nói: "Ngươi ở cùng ta một lát là được."
Nghe lời cậu nói, Tống Ký không nói gì nữa, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu.
"Vậy ngươi ngủ một giấc đi." Tống Ký nhẹ giọng nói: "Như vậy tối nay chứng mất ngủ sẽ không khó chịu đến thế. Trước đây hương an thần mà Hồng ca nhi kê có phải đã hết rồi không?"
"Hình như còn một chút." Thạch Bạch Ngư đã lâu không dùng thứ đó, đều không nhớ rõ còn thừa hay không: "Ngươi ở nhà căn bản không cần dùng."
"Vậy ngươi cứ ngủ trước đi, lát nữa ta xem còn không, không có thì đi tìm Hồng ca nhi lấy chút." Tống Ký nhìn chiếc nơ bướm trên trán Thạch Bạch Ngư, sau khi nhìn thuận mắt lại không cảm thấy kỳ quái nữa, ngược lại càng nhìn càng đáng yêu.
Thạch Bạch Ngư thật ra rất mệt, được hắn ôm an tâm, gần như vừa nhắm mắt liền ngủ ngay lập tức.
Tống Ký chờ cậu ngủ say mới đứng dậy, tìm thấy hộp đựng hương an thần, phát hiện bên trong chỉ còn lại một chút hương liệu, không đủ dùng cả đêm. Lập tức đi ra ngoài sai Ứng Cửu, bảo hắn đi một chuyến Bàng phủ, tìm Hồng ca nhi lấy chút hương liệu an thần.
Ứng Cửu lên tiếng liền đi.
Đột nhiên vừa nghe Tống Ký sai người đến xin hương an thần, Hồng ca nhi còn giật mình, cho rằng Thạch Bạch Ngư lại làm sao. Biết được là Tống Ký ban đêm phải đến quân doanh, phu lang trong nhà một mình ngủ không được, lúc này mới yên lòng, nhưng nghĩ đến di chứng này là sao mà lại có, lại nhịn không được khó chịu.
"Đều tại ta học y không tinh, không thể trị tận gốc chứng mất ngủ của thúc a ma." Hồng ca nhi lấy không ít, đưa cho Ứng Cửu khi vẻ mặt tự trách: "Ngươi cứ cầm chỗ này đi dùng khẩn cấp, quay đầu lại ta sẽ cân nhắc kỹ hơn, xem có thể cân nhắc ra phương t.h.u.ố.c trị tận gốc không."
Ứng Cửu đáp một tiếng: "Phu lang đó là tâm bệnh, chính cái gọi là tâm bệnh còn cần tâm d.ư.ợ.c y. Thuốc men không phải tâm d.ư.ợ.c, tự nhiên là trị ngọn không trị gốc. Hồng ca nhi thiếu gia đã rất lợi hại rồi, khi phu lang mất ngủ, cũng chỉ có hương an thần mà ngài kê mới có thể giúp hắn ngủ ngon."
Lời nói là như vậy, nhưng Hồng ca nhi vẫn cảm thấy chỉ cần phương t.h.u.ố.c đúng rồi, dù là tâm bệnh, hẳn là cũng có thể có tác dụng điều dưỡng, tiến tới từ từ trị tận gốc. Bất quá lời này hắn không nói với Ứng Cửu.
Ứng Cửu sốt ruột trở về, cũng không nói nhiều, ngay sau đó liền cáo từ rời đi. Về đến liền đem hương an thần đưa cho Tống Ký.
Tống Ký ngửi ngửi, cảm giác có chút khác biệt so với phương t.h.u.ố.c trước đây, bất quá hắn tin tưởng tay nghề của Hồng ca nhi, cho nên cái gì cũng không nói, cầm lấy liền trở về phòng. Thạch Bạch Ngư vẫn còn ngủ, thấy thời gian còn sớm, Tống Ký đem hương an thần đặt lên bàn, cũng nằm trở lại, chẳng qua hắn không ngủ, cứ thế ôm Thạch Bạch Ngư mà nhìn.
Hai đứa nhãi con trở về động tĩnh có chút lớn, Tống Ký còn chưa kịp đi ra ngoài dặn nhỏ tiếng, Thạch Bạch Ngư đã bị đ.á.n.h thức.
"Ninh Ninh, An An đã về rồi à?" Vừa mới tỉnh ngủ, Thạch Bạch Ngư có một loại giọng khàn khàn quyến rũ.
Tống Ký ôm cánh tay cậu căng thẳng: "Ân, không cần bận tâm bọn chúng, ngươi cứ ngủ tiếp đi."
"Không ngủ." Thạch Bạch Ngư ngồi dậy: "Ngươi còn phải đi quân doanh nữa, đi rồi còn phải huấn luyện dã ngoại, nhiều chuyện thế. Sớm chút ăn cơm chiều, ăn xong ngươi còn phải đi sớm."
Thấy cậu đã dậy, Tống Ký liền ngồi dậy theo: "Lúc này lại bỏ được ta rồi."
Thạch Bạch Ngư lấy dây lưng quất hắn: "Cố ý chọc giận người khác à?"
