Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 435

Cập nhật lúc: 04/03/2026 18:23

“Ngươi nghỉ ngơi đi, ta sẽ đào lại bếp.” Tống Ký rút ra chủy thủ, vừa nói vừa bước ra ngoài: “Túi nước ta để cạnh gối đầu, khát thì uống nhé.”

Thạch Bạch Ngư không nghỉ ngơi, cũng theo ra ngoài.

Tống Ký thấy vậy cũng chẳng nói gì.

“Tống ca, chúng ta lần này ra ngoài, ngươi tính ở lại bao lâu?” Tống Ký đang bận việc đào hố, Thạch Bạch Ngư liền ngồi xổm bên cạnh hắn hỏi.

“Nếu chẳng có việc gì, ở đây mười ngày nửa tháng cũng được.” Tống Ký thở dài: “Nhưng hiện tại thế cục trong triều khẩn trương, cũng chỉ có thể thả lỏng một hai ngày thôi.”

Thạch Bạch Ngư cũng cảm thấy bất đắc dĩ: “Vậy quay đầu lại chúng ta lại đến vậy.” Cậu dừng một chút rồi nói: “Chờ hết thảy trần ai lạc định, chúng ta liền đến đây ở lại mười ngày nửa tháng, thật tốt hưởng thụ chút thanh nhàn.”

Tống Ký gật đầu: “Ừm.”

Hắn tay lớn sức mạnh, ba bốn cái đã đào ra một cái hố to, xây xong bếp mới, sau đó đem cái nồi đồng đã rửa sạch sẽ đặt lên.

“Tống ca, ngươi nói có kỳ lạ không, trong sông này lại chẳng có cá.” Thạch Bạch Ngư nhìn nồi đồng, liền nghĩ đến kế hoạch nấu canh cá của mình bị buộc phải kết thúc, trong lòng rất buồn bực: “Nước sông này nhìn rất trong, cũng chẳng có độc, sao lại không có cá nào?”

“Không cá ư?” Tống Ký nghe vậy sửng sốt, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Thạch Bạch Ngư.

Thạch Bạch Ngư gật đầu.

Tống Ký liền mang theo Thạch Bạch Ngư đi đến bờ sông.

“Ngươi đợi trên bờ, ta xuống xem sao.” Tống Ký cởi xiêm y giày vớ liền nhảy xuống, vừa lúc thân thể hắn lúc này cũng đẫm mồ hôi cần được tắm rửa.

Thế nhưng hắn xuống chưa được bao lâu, liền bắt được một con cá lớn nổi lên mặt nước.

Thạch Bạch Ngư: “?”

Sao lại như vậy?

Chẳng lẽ cá này nhận người? Không muốn bị chính mình bắt, cho nên khi mình xuống thì chúng đồng loạt ẩn nấp rồi?

“Nơi thác nước này dòng chảy xiết, cá xuôi dòng bơi cũng nhanh.” Tống Ký ném cá lên bờ, bản thân cũng tắm rửa sạch sẽ rồi từ trong nước lên: “Bất quá cá ở đây quả thực không nhiều lắm, là không dễ thấy, rất thưa thớt.”

Đây cũng không phải lời trấn an Thạch Bạch Ngư, mà là sự thật. Tống Ký có thể vừa xuống đã bắt được, vẫn là vận khí tốt.

Chẳng rối rắm quá nhiều về vấn đề cá này, Tống Ký mặc chỉnh tề xong, liền đem cá làm sạch sẽ, lại đào thêm chút rau dại, rồi cùng Thạch Bạch Ngư trở về nhà tranh.

Canh cá nấu với rau dại, có thể nói là ngon hơn canh rau dại nhiều.

Bổ sung thể lực đã tiêu hao, vẫn là phải có thức ăn mặn mới được.

Ăn uống no đủ, Thạch Bạch Ngư liền có chút mệt mỏi.

“Mệt mỏi thì đi ngủ một lát đi.” Tống Ký nói.

“Ngươi đâu?” Thạch Bạch Ngư đưa ra lời mời: “Có muốn ngủ một lát không?”

“Ngươi đi trước, ta lát nữa tới.” Tống Ký thu dọn phần rau dại canh cá còn lại.

“Được, vậy ta đi trước đây.” Thạch Bạch Ngư dứt lời, xoay người liền đi vào.

Tuy rằng khắp nơi đều rất đơn sơ, giường cũng chẳng thoải mái, nhưng leo núi vượt suối từ trên xuống dưới mệt mỏi cả nửa ngày, Thạch Bạch Ngư một chút cũng không không thích ứng, cơ hồ là vừa nằm xuống liền ngủ ngay lập tức.

Chờ Tống Ký bước vào, thấy cậu ngủ kiểu hình chữ X, liền biết cái giường này chắc hẳn là cộm đến khó chịu.

Khom lưng ôm cậu lên, xoay người chính mình nằm xuống làm gối thịt cho cậu, người vốn dĩ ngủ bôn phóng lúc này mới an ổn.

Tống Ký vốn dĩ không định ngủ, nhưng ôm Thạch Bạch Ngư, nghe hơi thở của cậu, cuối cùng vẫn bất tri bất giác đã ngủ.

Ngủ một giấc này, hai người liền ngủ tới khi mặt trời xuống núi.

“Cứ nhiên lại ngủ lâu như vậy.” Thạch Bạch Ngư từ trên người Tống Ký đứng dậy, xoa mặt: “Ngươi còn khỏe chứ, cái giường này cộm đến khó chịu lắm.”

“Không sao.” Tống Ký ngồi dậy: “Ta da dày thịt béo, sớm đã thành thói quen rồi.”

Trước kia đi săn, hoàn cảnh ác liệt hơn thế này vẫn ngủ không lầm, chút cộm này thật sự chẳng đáng gì.

“Ngươi nghỉ ngơi đi, ta đi nấu cơm. Ta còn mang theo gạo, vừa hay cùng canh cá nấu cháo.” Tống Ký đứng dậy chui ra ngoài.

Thạch Bạch Ngư theo ra ngoài: “Sao ngươi cái gì cũng mang theo vậy?”

“Tự nhiên phải mang theo, chẳng lẽ không thể để ngươi cùng ta uống gió Tây Bắc sao?” Tống Ký cười cười: “Cho dù có thể đi săn, cứ ăn đồ nướng mãi cũng dễ sinh hỏa.”

“Đi cùng ngươi, ta một chút cũng không cần nhọc lòng.” Thạch Bạch Ngư ghé sát hôn hôn mặt Tống Ký: “Bất quá Tống ca, ta trêu chọc ngươi mấy lần rồi, sao ngươi cứ thờ ơ vậy?”

Tống Ký: “?”

“Lão phu lão phu ta, cũng không đến mức trì độn đến vậy chứ?” Nhìn phản ứng của Tống Ký, Thạch Bạch Ngư vẻ mặt bị thương: “Ta đối với ngươi, đã không còn sức hấp dẫn đến vậy sao?”

“Từ đỉnh núi đi xuống, cũng chẳng hề nhẹ nhàng hơn lên núi đâu, ta thấy bắp chân ngươi đều run lên rồi kìa.” Tống Ký nhướng mày: “Ngươi một chút cũng không mệt sao?”

“Cũng tạm.” Thạch Bạch Ngư ngồi xuống: “Nghỉ ngơi một chút là ổn rồi.”

Thạch Bạch Ngư tuy rằng không thể sánh bằng Tống Ký, nhưng so với các ca nhi bình thường, thể chất của cậu vẫn vô cùng tốt.

Tống Ký liếc cậu một cái, cười nói: “Không cần ngươi trêu chọc ta, buổi tối ta sẽ trêu chọc ngươi.”

“Ngươi tính trêu chọc thế nào?” Thạch Bạch Ngư vẻ mặt tò mò.

“Đến lúc đó ngươi sẽ biết.” Tống Ký nói.

“Vậy ta thật sự rất tò mò.” Thạch Bạch Ngư một tay chống đầu gối, hơi hơi ngả về phía Tống Ký: “Ta cũng tin tưởng, ngươi dẫn ta tới nơi này, hẳn là không chỉ đơn giản là cắm trại ngắm cảnh thôi đâu.”

“Tự nhiên không phải.” Tống Ký nghiêng người liếc cậu một cái: “Những thứ Chu T.ử Lương đưa, ta đều đã mang theo. Nơi hoang vu dã ngoại không người quấy rầy, chúng ta có thể thoải mái giống như lúc trước đi du lịch, tận tình đổ mồ hôi.”

Thạch Bạch Ngư cũng nhớ đến lần đó, nhịn không được ở một bên bật cười: “Có đôi khi nghĩ lại, hai ta thật sự không biết xấu hổ.”

“Nếu không phải ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, hai ta cũng chẳng thể ở cùng một chỗ đâu.” Tống Ký nói.

“Cái đó chưa chắc.” Thạch Bạch Ngư lườm hắn: “Nếu như ta lúc trước còn thẹn thùng rụt rè, với tính tình của ngươi, khẳng định sẽ làm cho ta trở nên lớn mật buông thả mới thôi. Chỉ là tính cách của ta này, vừa vặn hợp khẩu vị của ngươi, đỡ tốn công mài dũa mà thôi.”

Nghe được lời này, Tống Ký trầm mặc xuống.

Không thể phủ nhận, lời Thạch Bạch Ngư nói quả thực chẳng sai, bởi vì hắn ngay lúc đó thật sự ôm tâm thái muốn dưỡng cho cậu một thân thể tốt rồi ngủ đến khi cậu chịu phục.

Rốt cuộc phu lang đã đưa về nhà, chẳng có lý lẽ nào mà nhìn không động lòng phải không?

Tuổi trẻ đại tiểu hỏa huyết khí phương cương……

Chính là việc đột nhiên nhắc tới chuyện cũ này, nhớ đến năm đó mới quen biết, trong lòng hắn vô vàn cảm khái.

“Ngư ca nhi.” Tống Ký nắm lấy tay Thạch Bạch Ngư, kéo cậu vào lòng: “Thời gian trôi thật mau, nhoáng một cái, chúng ta đều sắp già rồi.”

“Cũng tốt.” Thạch Bạch Ngư giơ tay vòng lên cổ Tống Ký, chủ động hôn lên hắn: “Không có gì, hạnh phúc hơn việc cùng người yêu bạc đầu giai lão.”

Tống Ký bị cậu nhào đến khiến thân thể không thể không hơi hơi ngả ra sau.

“Tống ca.” Thạch Bạch Ngư giữa những khoảng ngắt quãng, nâng mặt Tống Ký lên: “Ngươi có thể đừng chỉ hưởng thụ, cũng hôn hôn ta được không? Ta một mình bận rộn, thật sự mệt mỏi.”

Tống Ký bật cười, tiếp theo nháy mắt, liền chế trụ gáy Thạch Bạch Ngư ấn về phía mình, hôn thật sâu.

Bếp lò còn sót lại chút than hồng chưa tắt, dưới bầu trời dần tối sẫm, đặc biệt nổi bật rõ ràng.

Chính tại nơi có ánh lửa rõ ràng này, hai người thuận thế nằm xuống trên mặt đất.

Cũng may trên mặt đất là cỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 434: Chương 435 | MonkeyD