Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 58

Cập nhật lúc: 04/03/2026 16:01

"Cái này là tối hôm qua làm sao?"

Thạch Bạch Ngư đang bận rộn ở bệ bếp, đã bị Tống Ký đột nhiên cất tiếng làm cho giật mình.

"Tống ca..."

"Đừng nhúc nhích, để ta ôm một lát." Thấy Thạch Bạch Ngư muốn xoay người, Tống Ký từ phía sau ôm lấy cậu: "Thực xin lỗi, làm ngươi lo lắng."

"Ta muốn nói là..." Thạch Bạch Ngư do dự ngượng ngùng: "Ngươi rửa tay rửa mặt chưa?"

Tống Ký: "..."

"Ta không phải ghét bỏ ngươi, là ghét bỏ m.á.u rắn và mùi tanh trên thân rắn." Thạch Bạch Ngư giải thích: "Nghĩ đến ngươi chạm qua thứ đó mà không rửa tay rửa mặt, ta liền nổi da gà, trong lòng hoảng sợ."

Tống Ký luống cuống thu tay lại: "... Quên mang bồ kết, cho nên chỉ rửa bằng nước lã."

"Vậy ngươi đừng chạm vào ta." Thạch Bạch Ngư vội nói: "Không có bồ kết, vậy nắm một nắm tro bếp mà xoa cho kỹ, rồi rửa sạch đi."

Tống Ký: "..."

Phu lang có tính sạch sẽ quá mức với sợ rắn thì phải làm sao đây? Đương nhiên là làm theo rồi.

Tống Ký ngồi xổm trước bếp lò, theo lời Thạch Bạch Ngư, lấy hai nắm tro bếp xoa một hồi lâu mới đi rửa sạch. Rửa xong đưa lên mũi ngửi ngửi, xác định không còn mùi vị, lúc này mới lên bàn ăn cơm.

Cháo rau dại nấu mềm nhừ, Tống Ký uống mấy muỗng lớn.

"Tống ca." Thạch Bạch Ngư gắp trứng gà vào chén hắn: "Nếu lần này bị quan phủ chú ý tới là do hồ ly, vậy chúng ta có thể..."

"Khó nói." Tống Ký dừng lại: "Bất quá Quách lão lục bị theo dõi, là vì bán hồ ly đúng lúc bị người của quan phủ bắt gặp."

Thạch Bạch Ngư kỳ thật không hiểu rõ lắm: "Chỉ là hồ ly thôi, lông có quý đến đâu, cũng không đến mức khiến quan phủ làm tổn hại dân sinh, đưa ra việc phong núi trưng dụng chứ?"

"Đương kim Thánh Thượng si mê lông hồ ly, từng ngự khẩu thân phê, thế gian chí bảo có vàng bạc ngọc thạch, lông hồ ly thuần sắc mới đáng sánh vai." Tống Ký thở dài: "Từ đó về sau lông hồ ly liền thịnh hành khắp Đại Chiêu, một thời được đẩy giá lên trời, nhưng cùng lúc đó, số lượng hồ ly các nơi cũng nhanh ch.óng giảm bớt, thậm chí có nguy cơ tuyệt chủng, trong triều có đại thần đau lòng phê phán đây là tận diệt trái ý thiên đạo, sau khi được thiên t.ử khen ngợi ban thưởng, lúc này mới ngăn chặn được phần nào, cũng chính vì thế mà giá cả mới có phần hạ xuống."

Nhưng một tấm lông hồ ly thượng hạng thuần sắc có giá cao đến mấy trăm lượng thậm chí hơn một ngàn lượng, có thể thấy rõ là cũng không hạ xuống được bao nhiêu. Mà từ việc hành sự của quan phủ lần này, cùng với sự lo lắng đi trước của Tống Ký, cũng đủ để nhìn thấy được, bầu không khí này chỉ là từ bên ngoài chuyển vào ngầm, chứ không hề bị ngăn chặn. Lông hồ ly thượng đẳng, vẫn như cũ là hàng xa xỉ mà các quý nhân thượng lưu theo đuổi.

Có cầu ắt có cung, và lợi nhuận khổng lồ dụ hoặc, đủ để khiến người ta phát điên. Đây không phải là một triều đại đang phát triển thịnh vượng nên có. Thạch Bạch Ngư bỗng nhiên có chút lo lắng.

Lại còn có một chút.

"Nếu thứ này nhạy cảm như vậy, vậy hai sợi lông cáo quấn cổ ta vẫn không đeo nữa, tránh gây họa." Thạch Bạch Ngư nghĩ đến lúc ấy còn từng đeo, liền nghĩ lại mà sợ.

"Không sao." Tống Ký nói: "Chỉ là quấn cổ thôi, ai nói chúng ta không mua nổi?"

Thạch Bạch Ngư: "..."

"Ăn cơm đi, không nói chuyện này nữa." Tống Ký gắp thức ăn cho Thạch Bạch Ngư: "Dù quan phủ có tìm đến tận cửa, ta cũng đã có tính toán."

"Ngươi nhưng không được làm như Quách lão lục đâu nhé!" Thạch Bạch Ngư vội nói.

"Yên tâm." Tống Ký cười nhìn Thạch Bạch Ngư một cái: "Sẽ không."

Được đảm bảo, Thạch Bạch Ngư lúc này mới yên lòng. Còn về việc nếu thật sự bị quan phủ tìm tới cửa thì Tống Ký tính toán làm thế nào, Thạch Bạch Ngư không hỏi, nhưng cậu tin tưởng Tống Ký nhất định có thể xử lý tốt. Không có cách nào khác, chính là đối với lão công nhà mình có một loại tin tưởng mù quáng.

"Chờ chút ngươi có sắp xếp gì không?" Cầm một miếng bánh ngô xé ăn, Thạch Bạch Ngư ngẩng đầu hỏi Tống Ký.

"Sắp xếp?" Tâm tư Tống Ký vừa chuyển, trên mặt không lộ thanh sắc gật đầu: "Có." Hắn không nói rõ là sắp xếp gì.

Thạch Bạch Ngư nhìn hắn một cái, không truy vấn, chỉ nói ý định của mình: "Sơn quả rụng không ít, hôm qua quá muộn không nhặt được bao nhiêu, ta tính hôm nay lại đi nhặt, lần này mang về nhiều hơn chút."

"Ừm, chú ý an toàn." Tống Ký như thể tùy ý đề nghị: "Tắm rửa một cái rồi đi, đừng tiếc nước, không có thì ta ra khe suối mang về."

"Tắm rửa?" Thạch Bạch Ngư buồn bực: "Tại sao?"

"Thấy ngươi tinh thần không tốt, tắm rửa một cái có thể tỉnh táo hơn chút." Tống Ký bổ sung một câu: "Ở trong rừng, tinh thần tốt mới có thể đề cao cảnh giác."

Thạch Bạch Ngư cảm thấy có lý, gật đầu.

Ăn cơm xong, Tống Ký dọn dẹp chén đũa, cậu đi tắm rửa, tắm xong mới phát hiện đã quên lấy đồ để thay. Đang định gọi Tống Ký, thì Tống Ký đã cầm quần áo lại đây. Vẫn là áo cũ của chính hắn, chỉ là giặt đến trắng bệch, nhìn so với cái hôm qua mặc còn giòn hơn. Lại còn chưa lấy áo lót cho cậu.

"Tống ca, ngươi quên lấy áo lót." Thạch Bạch Ngư vội nói, cậu không quen mặc mà không có áo lót.

"Không quên, chúng ta lần này lên núi chỉ mang theo một bộ đồ để tắm rửa thôi, áo lót buổi tối tắm rửa lại thay, ngươi bây giờ thay rồi buổi tối sẽ không có để thay nữa." Tống Ký nghiêm trang: "Ta biết ngươi buổi tối tắm rửa không thay đồ sẽ ngủ không được."

"Đúng là như vậy không sai, chỉ là..." Thạch Bạch Ngư rối rắm nhíu mày: "Ta tắm rửa cũng không quen lại mặc lại đồ cũ."

"Vậy không mặc, dù sao trong núi không có ai khác." Tống Ký tiến lên sửa cổ áo cho Thạch Bạch Ngư.

Cũng chỉ có thể như vậy. Nhưng không mặc đồ lót thật sự rất...

"Lát nữa ta còn muốn đi săn, nên không đưa ngươi đi qua, ngươi mang theo Mao Cầu chú ý an toàn." Tống Ký cắt ngang sự rối rắm của Thạch Bạch Ngư, ôn tồn dặn dò.

"Ta biết rồi." Biết rối rắm vô dụng, Thạch Bạch Ngư lập tức không còn băn khoăn nữa, thấy Tống Ký nhìn mình, như thể bỗng nhiên bị vết sẹo kia mê hoặc, không nhịn được nhón chân hôn lên: "Vậy ta đi đây, ngươi đi săn cũng chú ý an toàn nhé."

Tống Ký đỡ eo cậu, tay hạ xuống vuốt ve một chút: "Ừm."

Thạch Bạch Ngư lại hôn hắn một cái, sau đó liền đổ sọt sơn quả vào cái sọt rỗng, cõng sọt rỗng mang theo Mao Cầu ra cửa.

Tống Ký vẫn luôn đợi cho bóng dáng cậu không còn thấy nữa, mới quay về phòng tắm rửa một cái, thay cái váy cỏ rồi lặng lẽ theo đi lên.

Gần đến giữa trưa, sơn quả rụng trên mặt đất cuối cùng cũng đã được nhặt gần hết. Lần này cái sọt chỉ còn thiếu một chút nữa là đầy, thỉnh thoảng còn có thể phát hiện một hai quả "cá lọt lưới" trong bụi cỏ, cậu cũng không bỏ qua, bới bụi cỏ tìm kiếm kỹ lưỡng, xác định không còn, lúc này mới từ bỏ.

"Không ngờ trên mặt đất rụng mà nhặt được nhiều như vậy." Thạch Bạch Ngư gặm lương khô: "Chờ buổi chiều lại đến nhặt thêm chút nữa, là đủ rồi."

Nghĩ đến Tống Ký, Thạch Bạch Ngư ngồi trên tảng đá thở dài.

"Cũng không biết Tống Ký bên kia thế nào rồi." Thạch Bạch Ngư tiếp tục gặm lương khô: "Thật khó ăn, đáng tiếc giữa trưa Tống Ký không trở lại, bằng không thì về làm món tươi rồi."

Bỗng nhiên lại nghĩ đến dáng vẻ Tống Ký buổi sáng mặc áo lót kéo t.h.i t.h.ể mãng xà về, dù đã cởi áo ngoài, trên mặt và cổ vẫn còn dính m.á.u b.ắ.n ra, nghĩ là đã trải qua một trận vật lộn hung hiểm mới bắt được con mãng xà đó. Đang đau lòng lo lắng, đột nhiên nghe thấy phía sau một trận tiếng sột soạt, còn chưa kịp xoay người, đã bị bịt miệng nâng lên kéo vào rừng sâu.

Thạch Bạch Ngư: "!!!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 57: Chương 58 | MonkeyD