Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 73

Cập nhật lúc: 04/03/2026 16:04

Theo bản năng che c.h.ặ.t túi, Thạch Bạch Ngư chậm rãi dịch về phía sau, cố gắng cách Tống Ký xa một chút. Nhưng vừa mới dịch được một chút, đã bị đối phương vớt trở về.

“Ngươi trốn cái gì?” Tống Ký vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: “Nga, ta đã hiểu, tựa như tiểu ca nhi trong sách của ngươi vậy, làm ra vẻ cự tuyệt nhưng lại nghênh đón.”

Thạch Bạch Ngư: “……”

“Bất quá ta chỉ có thể tận lực, có chút…… Khụ, ta e là làm không được.” Tống Ký nghĩ đến điều gì, lại không nhịn được nhíu mày giáo huấn Thạch Bạch Ngư: “Ngươi một cái ca nhi, sao lại cứ thích cái loại…… cái loại thủ đoạn đó, cũng quá không coi trọng thân thể của mình.”

Thạch Bạch Ngư: “……”

“Tuy rằng ta không thực sự tán đồng, nhưng nếu ngươi thích, về sau ta đều sẽ tận lực thỏa mãn ngươi, bất quá có một điều không được.” Tống Ký sắc mặt nghiêm túc nhìn về phía Thạch Bạch Ngư, thẳng thừng nhìn chằm chằm khiến cậu hận không thể tìm cái khe đất chui vào: “Ta chỉ có một người, không có phân thân thuật, càng không có ba đầu sáu tay, cái loại nhiều người kia, không được phép viết.”

Mặc dù câu chuyện đó Thạch Bạch Ngư chưa viết xong, nhưng Tống Ký luôn cảm thấy phía sau không hề đơn giản như vậy. Để tránh đến lúc đó bị tức c.h.ế.t, hắn cảm thấy rất cần thiết phải gõ chuông cảnh báo cho cái tên ca nhi gan lớn tâm dã này.

Thạch Bạch Ngư bỗng nhiên có chút tò mò: “Ngươi nhìn những thứ đó, liền không cảm thấy ta tư tưởng phóng túng, không biết kiềm chế sao?”

Thạch Bạch Ngư viết say sưa như vậy là vì muốn mang đi hiệu sách bán lấy tiền, kỳ thật không tính toán cho Tống Ký xem hết. Kết quả trời xui đất khiến vẫn bị hắn thấy được. Ngay từ đầu cậu còn rất căng thẳng, lo lắng Tống Ký sẽ nghĩ nhiều, rốt cuộc người xưa phong kiến lại bảo thủ, nhưng lại không ngờ người này giận thì giận, nhưng dường như điểm chú ý lại không giống với lo lắng của mình.

“Ngư ca nhi.”

Thạch Bạch Ngư đang nghĩ ngợi, đã bị giọng nói trầm thấp của Tống Ký làm giật mình, nâng đôi mắt nai to tròn sợ hãi nhìn hắn.

Tống Ký nhìn ánh mắt ngoan ngoãn rụt rè của tiểu ca nhi, hít sâu một hơi, ngữ khí mềm xuống.

“Đừng tự nói mình như vậy.” Tống Ký chuyển tầm mắt, nhìn thẳng phía trước: “Tư tưởng của ngươi phóng khoáng, cũng là đối với ta, chuyện phu phu chúng ta đóng cửa lại, làm thế nào cũng không quá phận. Lại không đi ra ngoài ve vãn ong bướm, đâu ra chuyện không biết kiềm chế chứ?”

Thạch Bạch Ngư nghe vậy ngẩn ra, bỗng nhiên liền cười, ghé sát lại hôn một cái lên má Tống Ký.

“Ai nói Tống ca không có ba đầu sáu tay phân thân thuật?” Thạch Bạch Ngư ôm lấy cánh tay hắn, bắt đầu truyền thụ bí quyết: “Tựa như quỷ nhập hồn vậy, ở cái lúc đó tự nhiên phân ra các loại thân phận không phải được rồi sao.”

Tống Ký: “……”

Quỷ nhập hồn, mệt cho ngươi nghĩ ra.

“Tống ca.” Thạch Bạch Ngư gối đầu lên vai Tống Ký: “Ta phát hiện, ta càng ngày càng yêu ngươi.”

“Ừm.” Đột nhiên bị thổ lộ, Tống Ký hiếm khi nào mặt lại đỏ như vậy.

“Ngươi cùng mọi người nơi đây không giống nhau.” Thạch Bạch Ngư nhìn về phía màn đêm đen kịt: “Không chỉ lớn lên đẹp, cao lớn uy mãnh, tư tưởng giác ngộ còn cao.”

Ánh mắt Tống Ký hơi lóe, lần này không nói gì, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu Thạch Bạch Ngư.

“Tống ca……”

Tống Ký đợi nửa ngày không thấy cậu nói thêm, quay đầu nhìn lại, phát hiện Thạch Bạch Ngư không biết từ lúc nào đã ngủ rồi, ngay cả nói mê cũng gọi tên hắn.

Trong lòng liền mềm mại đến rối bời.

Tống Ký dừng xe bò, ôm Thạch Bạch Ngư đặt nằm phẳng trên thành xe, đắp lên hai chiếc áo khoác mỏng, lại ở giữa cậu và con nai bị trói chổng vó, cùng với một đống rau dưa, dựng một tấm ván gỗ ngăn cách. Lúc này mới một lần nữa đ.á.n.h xe bò chạy đến huyện thành.

Đoạn đường từ thôn Phúc Nghi đến trấn Thuận Khê phải đi qua tuyến đường chính của thôn Song Hà. Ngày trước hai người đi trấn trên, chưa bao giờ gặp người nhà Thạch lão đại. Hôm nay lại đụng phải ở ngã rẽ.

Tống Ký nương theo ánh đuốc, từ xa quét mắt nhìn thấy người liền chuyển tầm mắt đi, sau đó ngay cả khóe mắt cũng không thèm liếc lại. May mắn Thạch Bạch Ngư đã ngủ rồi, bằng không không thể tránh khỏi bị cả nhà này chướng mắt ghê tởm.

Thời gian này, người thôn Song Hà đi trấn trên không ít, người cùng đường có kẻ nhận ra Tống Ký, liền hóng chuyện đẩy đẩy cánh tay Điền Thúy Nga.

“Lão tẩu t.ử, kia chẳng phải là hôn phu mà Ngư ca nhi nhà ngươi gả cho sao?”

Điền Thúy Nga tự nhiên đã nhìn thấy, nhưng từ khi ruộng đất bị thu hồi đi, hiện tại nhìn thấy hai người liền không quá dám trêu chọc. Đừng nhìn Ngư ca nhi ở nhà mặc cho đ.á.n.h mặc cho mắng là cái bao trút giận, lại là một kẻ thù dai tàn nhẫn. Nàng đều nghe con thứ hai nói, chuyện đắc tội Tần thiếu gia này, chính là do tiện nhân Ngư ca nhi này làm quỷ.

Đúng là ch.ó c.ắ.n người không sủa!

Người kia thấy Điền Thúy Nga không phản ứng, tròng mắt chuyển động: “Ngươi chẳng phải là đại bá mẫu của hắn sao, đã đụng phải, thì cũng nên cho ngươi đi nhờ một đoạn đường chứ?”

“Ta nói cái Ngư ca nhi này là kẻ có phúc khí, ai cũng nói Tống thợ săn mặt xấu hung ác, nhìn lại là kẻ biết đau phu lang.” Bên cạnh một kẻ không ưa Điền Thúy Nga, biết tình hình nhà bọn họ, liền cố ý nói tiếp chọc một câu.

Không ngờ Điền Thúy Nga còn chưa có phản ứng gì, Thanh ca nhi lại hừ một tiếng. Nhưng hắn rốt cuộc là một ca nhi chưa xuất giá, không tiện nói gì nhiều, cho nên cũng chỉ là hừ một tiếng.

Nhưng mặc dù vậy, cũng khiến mấy người đưa mắt nhìn.

“Nương, chúng ta còn phải đi huyện thành xem đại ca, đi nhanh một chút đi, chậm e là không đuổi kịp xe bò.” Thanh ca nhi không để ý đến mấy người kia, kéo Điền Thúy Nga bước nhanh đi về phía trước.

Cho đến khi xe bò chạy khuất bóng, sắc mặt hắn mới hòa hoãn xuống.

Điền Thúy Nga nhìn tiểu ca nhi nhà mình một cái: “Cái tiện nhân đó có gì mà phải hâm mộ, đợi ngươi gả đến trấn trên, có những bà tám kia hâm mộ ghen ghét cho mà xem.”

Thạch lão đại đuổi kịp cũng phụ họa: “Nương ngươi nói rất đúng, lần này đi huyện thành, phải mua sắm quần áo t.ử tế vào, đừng để nhà chồng tương lai coi thường.”

Thanh ca nhi nghĩ đến chỉ mấy ngày nữa là đến ngày nhà chồng tới hạ sính, trên mặt không khỏi lộ ra vài phần ngượng ngùng, trong lòng âm thầm so đo, nhất định phải đạp cái Ngư ca nhi kia xuống.

Ở nhà chồng sống có tốt đến mấy thì sao?

Cũng vẫn chỉ là kẻ chân đất!

Đúng là oan gia ngõ hẹp, hai bên chân trước chân sau đến huyện thành, cư nhiên cũng có thể gặp nhau ở quán trọ.

Lúc đó Thạch Bạch Ngư hai người đã bán hết đồ vật mang đến, nhưng cũng không sốt ruột trở về, chuẩn bị ở lại hai ngày, trước tìm xem tiệm thợ rèn, sau đó lại đi dạo khắp nơi. Giao thông thời cổ đại không tiện, hiếm khi ra khỏi nhà xa, tự nhiên là muốn ngắm nhìn thêm chút.

Kết quả liền ở quán trọ cùng người nhà Thạch lão đại đ.â.m vừa vặn, phòng còn kề nhau.

Hai người tuy bất ngờ, nhưng lại không có phản ứng gì, chỉ liếc mắt một cái liền chuyển tầm mắt. Thái độ coi họ như người lạ này, tức khắc khiến vợ chồng Thạch lão đại tức điên người, nhưng Tống Ký cao lớn vạm vỡ đứng đó, khiến bọn họ cứng họng không dám lỗ mãng.

“Có đói bụng không?” Tống Ký không quản người nhà họ Thạch, giơ tay giúp Thạch Bạch Ngư sửa lại tóc: “Đói thì ăn một chút gì rồi hẵng đi ra ngoài.”

“Không đói bụng.” Thạch Bạch Ngư lắc đầu: “Ta một đường ngủ đến đây, ăn cũng chưa tiêu hóa hết.”

Tống Ký cười một tiếng, dẫn cậu đi xuống lầu. Thấy có người đi lên lầu, theo bản năng giơ tay đỡ eo Thạch Bạch Ngư.

Thanh ca nhi nhìn thấy, trợn trắng mắt, lén lút trong lòng mắng một câu không biết xấu hổ.

Hắn ở ngay cạnh phòng hai người, không ngờ điều không biết xấu hổ hơn còn ở phía sau. Hiện giờ chỉ mới kéo kéo dắt dắt đã không chịu nổi, buổi tối hắn còn ước gì mình không có lỗ tai.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 72: Chương 73 | MonkeyD