Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 103
Cập nhật lúc: 28/04/2026 11:35
Chương 103: Thím chính là thích chú không đứng đắn
Hai người quay lại quán trọ, Tống Ký vẫn chưa về. Sẵn đang rảnh rỗi, Thạch Bạch Ngư để lại một tờ giấy nhắn rồi dắt Hồng Ca Nhi đến tiệm sách.
Cậu chợt nhớ ra mình vẫn còn sách ký gửi ở đây, đã lâu như vậy rồi chẳng biết tình hình bán buôn ra sao. Cậu đâu biết rằng, chưởng quỹ tiệm sách đã sớm đợi đến mòn mỏi cả mắt, cậu còn chưa bước vào cửa đã bị ông ta tinh mắt phát hiện ra ngay.
"Ôi chao, thần tài của tôi ơi!" Chưởng quỹ vội vàng chạy ra đón cậu vào tiệm: "Tôi trông ngóng cậu như trông sao trông trăng, cổ sắp dài ra như cổ cò rồi mới thấy cậu tới. Mấy cuốn trước tái bản không biết bao nhiêu lần rồi, chỉ chờ cậu mang bản mới tới thôi đấy!"
"Thật ngại quá ông chủ, dạo này nhà em bận việc quá nên không để ý tới." Thạch Bạch Ngư ngượng ngùng không dám nói là mình bận đến nỗi quên khuấy đi mất: "Thoại bản bán chạy lắm ạ?"
"Chạy không tưởng nổi luôn." Chưởng quỹ hạ thấp giọng: "Sản lượng bán ra ngang ngửa với Phong Nguyệt cư sĩ đấy. Gần đây bao nhiêu người mua rồi cứ đến hỏi bao giờ có phần tiếp theo, tôi đang sốt ruột không biết liên lạc với cậu thế nào đây."
Thạch Bạch Ngư càng thêm ngượng, cũng may trước khi đi, cậu đã lén lút giấu Tống Ký mang theo bản thảo phần tiếp theo viết dạo trước.
"Đây là bản thảo phần sau ạ." Thạch Bạch Ngư đưa bản thảo cho chưởng quỹ, không quên nháy mắt ra hiệu: "Vẫn là câu chuyện về tiểu ca nhi bị đám du côn bắt vào hang núi."
Chưởng quỹ nhìn đứa nhỏ bên cạnh cậu, tỏ ý đã hiểu nên không nói gì thêm, nhận lấy bản thảo rồi đọc. Càng đọc mắt ông càng sáng, càng đọc càng kích động. Ông vốn tưởng phần trước treo cao như vậy là đã đủ "mặn" lắm rồi, không ngờ phần này còn leo lên một tầm cao mới.
Diễn biến cũng nằm ngoài dự kiến của chưởng quỹ. Tên đầu sỏ du côn cư nhiên không phải người mà là sơn yêu (yêu quái núi), biết thuật phân thân và đủ loại biến hóa. Lúc thì tách ra ba hồn bảy vía thay phiên nhau trận thượng, lúc thì hóa thành quái vật bạch tuộc nhiều xúc tu, lúc lại biến ra vô số dây leo quấn quýt quanh người...
"Con quái vật bạch tuộc (chương ngư quái) này là thứ gì thế?" Dây leo thì ông biết, chứ cái con bạch tuộc này thì thứ lỗi cho ông kiến thức nông cạn, không tưởng tượng ra nổi.
Thạch Bạch Ngư nghe hỏi mới sực nhớ ra người ở đây có lẽ đều chưa biết đến bạch tuộc: "Mô tả bằng chữ thì hơi khó hình dung, thế này đi, lát nữa em vẽ vài bức tranh, lúc in thì phối hợp cả hình cả chữ cho sinh động."
"Thế thì còn gì bằng!" Chưởng quỹ vỗ tay tán thưởng: "Nhưng chỉ có bấy nhiêu thôi sao, không có truyện mới à?"
"Truyện này còn chưa xong mà." Thạch Bạch Ngư nói: "Dạo này em bận quá, chỉ viết được chừng này thôi."
Chưởng quỹ gật đầu tỏ vẻ thông cảm, lập tức thanh toán tiền hoa hồng đợt trước cho cậu. Cư nhiên có tận hơn một trăm năm mươi lượng bạc, con số này vượt xa dự tính của Thạch Bạch Ngư. Dù sao loại sách này không giống thoại bản chính thống có thể bày bán công khai, toàn phải giấu giấu diếm diếm, lượng bán ra chắc chắn không thể so bì được. Không ngờ lại kiếm được nhiều thế này.
Vừa bàn giao xong tiền nong, Thạch Bạch Ngư định rời đi thì vừa quay đầu lại đã chạm ngay phải ánh mắt của Tống Ký – người lẽ ra không nên xuất hiện ở đây. Theo phản xạ tự nhiên, cậu bước chệch một bước che ngay lấy bản thảo trên quầy.
"Sao anh lại tới đây?" Thạch Bạch Ngư thực sự kinh ngạc. Cậu có để lại giấy nhắn thật, nhưng đâu có nói là đi tiệm sách.
Tống Ký nhìn ra phía sau cậu, đưa tay định lấy bản thảo trên quầy. Nhưng chưởng quỹ nhanh tay hơn, trực tiếp cất tọt vào ngăn kéo. Cướp bản thảo thất bại, Tống Ký cũng không giận, trực tiếp đập bạc lên quầy.
"Mười lượng bạc, mua lại bản thảo trên tay ông." Tống Ký ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào chưởng quỹ.
Chưởng quỹ lắc đầu: "Không bán."
Thạch Bạch Ngư: "..."
Chẳng kịp hỏi xem Tống Ký làm sao biết họ ở đây, Thạch Bạch Ngư vội ôm lấy cánh tay anh kéo ra khỏi tiệm sách.
"Anh Tống, anh Tống, mình về trước đi, Hồng Ca Nhi còn đang ở đây mà." Thạch Bạch Ngư thấy mặt anh hầm hầm là biết cái bệnh chiếm hữu độc tôn lại tái phát rồi, cậu vội ghé tai anh hạ thấp giọng: "Anh muốn biết thì dễ thôi mà, về nhà em đọc cho anh nghe, được không? Em vừa mới bán đi, anh lại bỏ mười lượng mua về, chẳng phải là 'có bệnh' sao, anh nói xem có đúng không?"
"Anh có bệnh?" Tống Ký liếc xéo cậu một cái.
"Em có bệnh, em có bệnh." Thạch Bạch Ngư vội vàng vuốt lông: "Em có bệnh được chưa ạ? Anh Tống nhà mình là người đại lượng nhất trần đời, đâu phải hạng người chiếm hữu mạnh đến mức nhỏ nhen (tiểu đ肚 kê trường - bụng dạ hẹp hòi như ruột gà) đâu. Đều tại em, tại em không bàn bạc kỹ với anh, lỗi tại em hết."
Nhỏ nhen? Bụng dạ hẹp hòi?
Tốt lắm. Tống Ký tức đến bật cười, đưa tay kẹp lấy gáy cậu. Thạch Bạch Ngư giãy giụa một hồi rồi bị anh ấn c.h.ặ.t vào lòng.
"Vậy sao?" Tống Ký áp sát tai cậu: "Về nhà nhất định phải xem thử so thử xem, trong hai chúng ta, ai mới là kẻ 'nhỏ nhen'."
Thạch Bạch Ngư: "?"
*Không phải chứ... Cái từ 'nhỏ nhen' này sao lại bị anh lái lên tốc độ bàn thờ thế kia?*
"Không phải nhỏ nhen, mà là giờ đến 'cán bột' cũng chẳng dùng được ấy chứ." Thạch Bạch Ngư lầm bầm: "Dưỡng thương mà chẳng quên khoe tài mồm mép."
Tống Ký nhướng mày: "Em lầm bầm cái gì đấy?"
"Không có gì ạ." Thạch Bạch Ngư phản ứng cực nhanh: "Em bảo là lát nữa mua cái cán bột, về nhà cán bột làm sủi cảo ăn."
Tống Ký: "..."
Thạch Bạch Ngư quay ngoắt lại bế thốc Hồng Ca Nhi lên, đứng cách Tống Ký một quãng xa.
Tống Ký: "..."
*Chậc, đúng là kiêu căng. Toàn do mình nuông chiều quá mà.*
Nhìn lại Hồng Ca Nhi, cậu bé bị bế cũng thấy bất an lắm, cứ lén nhìn sắc mặt Tống Ký. Thấy chú vẫn bình thường mới thả lỏng đôi chút. Nhưng dù đã thả lỏng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hồng Ca Nhi vẫn đỏ bừng lên vì ngượng, dù sao cậu bé cũng đã lớn rồi, còn để trưởng bối bế thế này thì thật xấu hổ quá.
"Thím ơi, hay thím thả con xuống đi, con tự đi được ạ." Hồng Ca Nhi lý nhí nói, thầm nghĩ ông nội nói đúng thật, cái câu "gần mực thì đen" quả nhiên không sai. Chú Tống thích vác người, thím thì không vác nhưng lại thích bế, cứ hễ không vừa ý là bế lên đi luôn. Bế không nổi người lớn thì cứ nhằm vào trẻ con mà bế. Nhưng mà, cảm giác được người lớn bế thích thật đấy, chẳng muốn xuống chút nào.
Thạch Bạch Ngư nhìn thấu biểu cảm mâu thuẫn của đứa nhỏ, cố ý trêu: "Con không thích thím bế à?"
"Dạ không phải không thích ạ." Hồng Ca Nhi liếc nhìn Tống Ký đầy vẻ "ông cụ non", rồi ghé tai Thạch Bạch Ngư nói nhỏ: "Là chú Tống không thích ạ."
"Hửm?" Thạch Bạch Ngư nhướng mày.
Hồng Ca Nhi tiếp tục thì thầm: "Thím bế con rồi, chú sẽ không tiện vác thím đi nữa đó~"
Thạch Bạch Ngư: "..."
*Cái thằng quỷ nhỏ này!*
Thạch Bạch Ngư bật cười, tét nhẹ vào m.ô.n.g Hồng Ca Nhi một phát. "Đồ quỷ sứ!" Cậu thơm một cái rõ kêu lên má Hồng Ca Nhi rồi quay sang lườm Tống Ký: "Đều tại anh hết!"
Tống Ký: "?"
"Lão không đứng đắn." Thạch Bạch Ngư hừ một tiếng, sốc lại Hồng Ca Nhi rồi sải bước đi trước.
Tống Ký: "..."
*Anh còn chưa làm gì mà, sao lại thành lão không đứng đắn rồi?*
Hồng Ca Nhi thấy hai người đấu khẩu thì sợ hết hồn, vội vàng chữa cháy: "Thím chính là thích chú không đứng đắn mà."
Thạch Bạch Ngư: "..."
Tống Ký: "..."
*Cái đứa nhỏ này bị làm sao vậy? Sao cái gì cũng nói huỵch tẹt ra thế hả? Dù là sự thật thì cũng đừng có nói to thế chứ!*
