Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 108

Cập nhật lúc: 30/04/2026 16:09

Chương 108: Khẩu vị thay đổi

Hửm? Đã ăn hết hai xâu rồi sao?

Tống Ký nhìn Thạch Bạch Ngư c.ắ.n viên kẹo giòn tan rôm rốp mà thấy ê răng giùm cậu.

"Đừng chỉ dặn mỗi trẻ con, người lớn ăn nhiều cũng hỏng răng đấy." Tống Ký bật cười trêu chọc.

"Em chỉ ăn thêm hai viên thôi mà." Thạch Bạch Ngư vẫn chưa thấy đã thèm, cậu l.i.ế.m sạch vụn đường ở khóe môi rồi đưa phần còn lại cho Tống Ký: "Anh cũng ăn đi."

Tống Ký vốn không thích đồ ngọt, nhưng Thạch Bạch Ngư đã đút tận miệng nên anh cũng c.ắ.n một viên, nhưng ngay sau đó chân mày anh liền nhíu c.h.ặ.t lại. Dù đã bọc một lớp đường bên ngoài, nhưng vị chua bên trong vẫn khiến anh muốn rụng cả răng.

"Sao xâu kẹo này lại chua thế?" Tống Ký cố gắng nuốt xuống: "Trông quả thì to mà chắc chưa chín nhỉ?"

"Chua lắm ạ?" Thạch Bạch Ngư nhìn Hồng Ca Nhi, chớp chớp mắt: "Em thấy cũng bình thường mà."

Hồng Ca Nhi dĩ nhiên là đứng về phía Thạch Bạch Ngư, cậu bé gật đầu đồng tình theo, dù thực tế là nãy giờ cậu bé chưa được miếng nào: "Mấy xâu lúc trước mua ngọt lắm ạ, không chua mấy đâu."

Thạch Bạch Ngư thấy đứa nhỏ thèm thuồng liền đút cho cậu bé một viên, kết quả là thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia nhăn nhó lại thành một cục.

"Thím ơi, chua quá!" Hồng Ca Nhi chua đến mức ứa cả nước mắt, nhưng vẫn không nỡ nhả ra mà cố nuốt xuống.

"Chua thật sao?" Lần này đến lượt Thạch Bạch Ngư không chắc chắn nữa, cậu ăn nốt chỗ còn lại: "Cũng được mà, có hơi chua hơn mấy xâu trước một chút, nhưng đâu đến nỗi nào."

Chợt nhớ đến lời nói ngây ngô lúc nãy của Hồng Ca Nhi, tim Thạch Bạch Ngư đập thót một cái, cậu theo bản năng liếc nhìn xuống "phần dưới" của Tống Ký.

*Không lẽ nào... lại chính xác đến thế? Mới có một đêm mà đã "nảy mầm" rồi sao?*

Chắc là không thể đâu, như vậy thì không phải là Tống Ký giỏi mà là quá vô lý rồi.

Thạch Bạch Ngư lắc đầu xua đi ý nghĩ viển vông đó: "Chắc là dạo này khẩu vị của em hơi thay đổi, lúc thì thấy nhạt quá lúc thì thấy mặn quá, vị giác có vẻ không được nhạy bén lắm, chắc qua một thời gian là hết thôi."

Sau vụ nhầm lẫn lần trước, Tống Ký cũng không nghĩ ngợi nhiều, dù sao trước khi vào rừng mỗi lần chung phòng đều dùng "ruột cừu" rất cẩn thận, dù có một lần sơ suất bị tuột nhưng chắc cũng chẳng trùng hợp đến thế.

"Cơ thể có chỗ nào không khỏe không?" Phản ứng đầu tiên của Tống Ký vẫn là lo Thạch Bạch Ngư bị ốm.

"Không có." Thạch Bạch Ngư lắc đầu: "Em ăn ngon ngủ kỹ, không thấy khó chịu chỗ nào cả, chắc là do thời tiết giao mùa nên khẩu vị thay đổi chút thôi."

"Em phải chú ý đấy, thấy không khỏe là không được trì hoãn, phải tìm thầy lang ngay." Tống Ký vẫn không yên tâm dặn dò.

"Em biết rồi." Thấy cổng thành đã ở ngay trước mặt, Thạch Bạch Ngư vỗ nhẹ mu bàn tay Tống Ký: "Tiễn đến đây thôi anh, từ đây về quán trọ xa lắm, anh xem có thuê được xe bò nào không thì thuê, đừng đi bộ về."

Tống Ký không dừng lại: "Anh tiễn hai người ra hẳn ngoài thành."

Mãi đến khi đưa hai người ra khỏi cổng thành, Tống Ký mới dừng xe bò, nhảy xuống đất. Thạch Bạch Ngư đón lấy dây cương, nhìn Tống Ký mà nhất thời không nói nên lời, rõ ràng chỉ xa nhau có hai ba ngày thôi mà lòng đã thấy quyến luyến vô cùng.

"Dọc đường cẩn thận, nhớ mang theo con d.a.o găm bên người. Nếu đến trấn muộn quá thì đừng vội đi đêm, cứ tìm quán trọ ngủ lại một đêm đã." Tống Ký cũng chẳng nỡ rời, không chỉ lưu luyến mà còn lo lắng, dù Thạch Bạch Ngư đang cải trang nam nhi nhưng dù sao cũng là một ca nhi thân đơn thế cô.

"Vâng, em nhớ rồi." Thạch Bạch Ngư vẫy tay: "Anh vào thành đi, bọn em đi đây."

Nếu không đi ngay thì chưa chắc trước khi trời tối đã kịp đến trấn. Tống Ký cũng hiểu điều đó nên không nói thêm gì nữa, gật đầu nhường lối nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ: "Anh nhìn theo hai người đi khuất rồi mới vào."

Thạch Bạch Ngư nhìn Tống Ký một cái đầy luyến tiếc, không chần chừ thêm nữa, cậu gật đầu rồi đ.á.n.h xe đi. Xe chạy đi một quãng xa, cậu ngoái đầu lại vẫn thấy Tống Ký đứng đó dõi theo. Quay mặt lại, mũi Thạch Bạch Ngư bỗng thấy hơi cay cay.

Chuyến đi lần này khá thuận lợi, khi đến trấn thì trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng về làng thì chắc chắn phải đi đường đêm. Thạch Bạch Ngư không do dự, trực tiếp tìm quán trọ trên trấn ở lại, sáng hôm sau dùng bữa xong mới đ.á.n.h xe về làng.

Vừa về đến nhà, cậu liền giải thích tình hình với dì Ngô rồi không chậm trễ nửa khắc đi tìm thợ nề. Trong làng người biết nghề này không ít, nhưng làm giỏi thì chỉ có vài người, trước khi đi Tống Ký đã dặn kỹ cho cậu rồi.

Gia đình thợ nề mà Thạch Bạch Ngư tìm đến họ Lưu, là một "tổ đội cha con", con cháu cộng lại mười mấy người, quân số vừa khéo. Lý do chọn nhà này ngoài số lượng người đông còn vì họ có phân công chuyên môn rõ ràng, ngoài thợ nề còn có cả thợ mộc.

Có điều cậu đến không đúng lúc, cả nhà họ Lưu đều đã ra đồng làm việc, ở nhà chỉ còn mỗi một bà cụ tai hơi nặng. Hai bên hét qua hét lại một hồi bà mới nghe rõ, rồi sai đứa cháu nhỏ đang nghịch bùn trong sân chạy ra đồng gọi người về.

Người nhà họ Lưu về khá nhanh, Thạch Bạch Ngư nói thẳng mục đích đến.

"Sự tình là như vậy, không biết chú Lưu có thời gian nhận việc này không ạ?" Thạch Bạch Ngư dừng một chút: "Dĩ nhiên là ăn ở trên huyện không được như ở nhà, có lẽ phải chịu khó chen chúc trong căn nhà đó một chút. Còn tiền công, ở làng mình là bốn mươi văn một ngày không bao ăn, nhưng vì trên huyện chi phí đắt đỏ nên cháu sẽ phụ cấp thêm mười văn mỗi ngày, chú thấy thế nào ạ?"

"Không vấn đề gì." Thạch Bạch Ngư đưa giá này là rất công đạo. Nhà nông vụ cũng đã hòm hòm, lão Lưu đang sốt ruột tìm việc làm thêm nên nhận lời ngay tắp lự: "Khi nào đi Tống phu lang cứ nhắn một tiếng là được."

"Càng sớm càng tốt ạ, nhưng cháu cần thu xếp việc nhà một chút, chắc là ngày kia nhé." Chuyến đi huyện lần này chắc chắn tốn không ít thời gian, nhà lại đang cần chạy hàng, mình dì Ngô gánh vác không xuể, nhân sự phải được sắp xếp ổn thỏa.

Lão Lưu dĩ nhiên không có ý kiến gì, gật đầu đồng ý.

Rời nhà họ Lưu, Thạch Bạch Ngư cũng chẳng nghỉ tay mà qua thẳng nhà trưởng thôn để chốt việc thuê người làm. Cậu chỉ cần thêm hai người, và đó là người do trưởng thôn giới thiệu. Trưởng thôn cũng rất có tâm, giới thiệu hai ca nhi đã lập gia đình, tính tình thật thà, chăm chỉ lại kín tiếng, không bao giờ ngồi lê đôi mách trong làng.

Thạch Bạch Ngư xem qua rồi chốt luôn, tiền công là mười văn một ngày, không bao ăn. Mức lương này không cao không thấp nên cả hai đều rất vui vẻ, sáng sớm ngày đầu tiên đã có mặt tại nhà họ Tống.

Thạch Bạch Ngư và dì Ngô hướng dẫn một ngày là họ đã bắt nhịp được công việc.

"Sắp tới cháu lên huyện ở lại một thời gian, việc nhà nhờ cả vào mọi người, có chuyện gì cứ tìm dì Ngô là được." Thạch Bạch Ngư dặn dò hai người: "Còn nữa, lát nữa phiền hai người ký thêm một bản hợp đồng bảo mật. Dù cháu tin tưởng nhân phẩm của hai người nhưng chuyện nào ra chuyện đó, hai người có ý kiến gì không?"

"Không có ý kiến gì hết." Cả hai đều đồng ý ngay lập tức.

Sau khi ký xong khế ước bảo mật, Thạch Bạch Ngư kiểm tra lại đơn hàng mới của nhà họ Tần, thấy việc cung ứng không có vấn đề gì mới hoàn toàn yên tâm. Còn về phần xà phòng, vì hiện tại chưa có thêm đối tác nào ngoài nhóm Ngô Lục, lượng hàng tồn kho vẫn đủ dùng nên cậu chưa để hai người mới chạm tay vào.

Mọi việc đã thu xếp xong xuôi, sáng sớm ngày thứ ba sau khi về làng, Thạch Bạch Ngư dẫn theo gia đình họ Lưu cùng lên huyện thành. Vì lần này nhiều việc bận rộn nên cậu không dắt Hồng Ca Nhi theo. Tuy nhiên, Thạch Bạch Ngư đã hứa, đợi sửa nhà xong xuôi sẽ đón cậu bé và dì Ngô lên chơi.

______________________________

Mừng kỉ niệm 51 năm Ngày Giải Phóng Miền Nam Thống Nhất Đất Nước (30/04/1975 - 30/04/2026)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.