Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 113
Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:24
Chương 113: Nuôi thành một tiểu béo t.ử
Hửm?
Thạch Bạch Ngư theo bản năng mở ra, nhìn rõ thứ bên trong thì "pạch" một cái đóng sầm nắp lại. Rõ ràng chẳng ai chú ý bên này, nhưng cậu vẫn có tật giật mình ngó nghiêng xung quanh, rồi một phát nhét tọt vào ống tay áo giấu đi.
"Ngư Ca Nhi, Hồng Ca Nhi, lên xe nào." Tống Ký đ.á.n.h xe bò quay đầu rồi mới gọi hai người, đợi họ trèo lên xong anh mới nhìn về phía dì Ngô: "Dì Ngô, việc nhà cậy nhờ cả vào dì ạ."
Dì Ngô giơ tay ra bộ, ý bảo anh cứ yên tâm. Tống Ký gật đầu, sau đó thúc xe bò rời đi. Thế nhưng điều họ không ngờ tới là cư nhiên lại gặp Tần Nguyên ở giữa đường.
"Ơ kìa?" Xe ngựa nhà họ Tần lướt qua xe bò của Thạch Bạch Ngư, cũng may Tần Nguyên vén rèm cửa sổ nhìn ra một cái, không thì đã bỏ lỡ rồi. Hắn vội vã gọi lớn: "Tống lão bản! Tống lão bản! Tống Ký! Dừng xe! Mau dừng lại!"
Tống Ký ban đầu còn chưa phản ứng kịp là người ta gọi mình, mãi đến khi đối phương gào lên một tiếng "Tống Ký" đầy nội lực, anh mới biết là gọi mình nên dừng xe bò lại. Tần Nguyên thấy xe dừng thì thở phào, vội nhảy xuống ngựa chạy bước nhỏ tới: "Hai người lại định đi đâu đấy?"
Thạch Bạch Ngư chui ra khỏi thùng xe, cùng Tống Ký nhảy xuống đất.
"Bọn tôi lên huyện thành." Thạch Bạch Ngư mỉm cười với hắn: "Tần công t.ử lại tới lấy hàng sao?"
"Là lấy hàng, nhưng cũng là chuyên trình tới bàn chuyện hợp tác." Tần Nguyên nói thẳng: "Ngư Ca Nhi này, ngươi thật không hậu đạo chút nào. Chúng ta hợp tác cũng một thời gian rồi, có đồ tốt sao cứ giấu giấu diếm diếm thế?"
"Tần công t.ử hiểu lầm rồi." Nghe ra ý đồ đối phương, Thạch Bạch Ngư vội tạ lỗi: "Thứ đó làm kỳ công lắm, số lượng không nhiều, hơn nữa dạo này bọn tôi bận việc khác nên chưa để tâm tới được."
"Vậy hôm nay..."
"Thật sự xin lỗi ngài, bọn tôi đang vội lên huyện, muộn chút sợ không kịp giờ đóng cửa thành, hay là để dịp khác được không ạ?" Thạch Bạch Ngư vẻ mặt đầy khó xử.
Tần Nguyên nghe họ định lên huyện, chẳng nói chẳng rằng bảo luôn: "Dễ thôi, ta đi cùng các ngươi lên huyện, lát nữa lên đó mình bàn tiếp."
"Cái này..." Thạch Bạch Ngư lưỡng lự: "Liệu có lỡ dở việc học hành ở thư viện của ngài không?" Cậu có nghe nói kỳ thi Hương sắp bắt đầu rồi.
"Hầy, không sao." Tần Nguyên xua tay: "Thi bao nhiêu năm rồi còn chưa đỗ được Tú tài, chẳng thiếu gì lần này!"
Thạch Bạch Ngư: "..."
Đã người ta nói thế thì hai người cũng chẳng biết nói gì thêm, quay lại xe bò. Lúc trước Thạch Bạch Ngư và Hồng Ca Nhi ngồi trong thùng xe, giờ cậu không vào nữa mà ngồi ngoài càng xe cùng Tống Ký.
"Trái cây anh có để lại một ít cho dì Ngô, còn lại mang đi hết rồi." Tống Ký giật dây cương cho xe chạy tiếp: "Ở trong cái gùi góc xe ấy, muốn ăn thì cứ tự lấy."
Tống Ký không nhắc thì thôi, nhắc tới là Thạch Bạch Ngư thấy thèm ngay. Cậu vội chui vào thùng xe mò mấy quả quýt rừng xanh vỏ ra, đưa cho Hồng Ca Nhi hai quả rồi ngồi lại ngoài càng xe bắt đầu bóc. Còn chưa kịp bỏ vào miệng đã thấy Hồng Ca Nhi "xuýt" một tiếng, thò cái đầu nhỏ ra: "Thím ơi đừng ăn, quýt này chua lắm ạ!"
"Thật sao?" Thạch Bạch Ngư ngửi thấy mùi thơm lắm, không tin nên ăn thử một múi: "Chua đâu? Bình thường mà?" Nói đoạn cậu bóc một múi đút cho Tống Ký: "Anh nếm thử xem, chua không?"
Vốn định tìm sự đồng cảm, chẳng ngờ một múi nhai xuống làm Tống Ký chua đến rùng mình, quay đầu nhổ ra ngay lập tức. Đây là lần đầu tiên cậu thấy anh có phản ứng mạnh và biểu cảm phong phú đến thế.
Chua đến thế cơ à?
Thạch Bạch Ngư lại ăn thêm một múi, vẫn chẳng thấy chua gì cả. Cậu cũng không tranh cãi với hai người kia, cầm luôn cả quả trên tay Hồng Ca Nhi. "Trong đó có táo rừng nữa, con ăn cái đó đi."
Hồng Ca Nhi đi lấy táo, táo tuy không chua bằng quýt nhưng cũng chẳng ngọt, chỉ là không đến mức ghê răng thôi, vỏ lại dày, ăn một quả cậu bé đã thôi không lấy nữa. Nhưng nhìn Thạch Bạch Ngư kìa, quýt cứ ăn hết quả này đến quả khác, loáng cái ba quả đã chui tọt vào bụng.
Tống Ký ngồi bên cạnh ngửi thôi đã thấy ghê răng, không nhịn được thắc mắc: "Dạo này khẩu vị của em sao lạ lùng thế?"
"Em không biết." Thạch Bạch Ngư tựa vào thùng xe ngáp một cái: "Chắc là do vị giác thôi. Năm nào em chẳng thế, cứ đến mùa này là khẩu vị trở nên đặc biệt kén chọn."
Tống Ký thầm nghĩ: *Đấy mà gọi là kén chọn à? Đấy là quá không kén chọn thì có!*
"Hay là lên huyện rồi tìm đại phu xem sao, nhỡ đâu bị ốm thật." Tống Ký càng nghĩ càng thấy vị giác của Thạch Bạch Ngư quá mức kỳ quặc.
"Em ăn ngon ngủ kỹ thế này thì bệnh tật gì chứ, trái lại còn thấy béo ra đây này." Thạch Bạch Ngư đưa tay nhéo nhéo mặt mình: "Cảm giác mặt to ra rồi."
Tống Ký nâng cằm cậu lên: "Còn chưa bằng lòng bàn tay của anh."
Thạch Bạch Ngư: "..." *Coi thường ai đấy.*
Cậu lén lút nhéo nhéo lớp mỡ bụng, vẫn thấy mình béo lên thật. Không chỉ mặt đầy đặn hơn mà lúc ngồi xuống vòng eo cũng có chút mỡ thừa. May mà chỉ là cảm giác đầy đặn chứ chưa đến mức "vòng eo bánh mì", không thì cậu đã bị áp lực vóc dáng rồi. Hơn nữa cậu phát hiện dạo này lúc "làm chuyện đó", Tống Ký rất thích nhéo lớp thịt mềm trên eo cậu, lần nào cũng có vẻ lưu luyến không rời. Nếu vậy thì tròn trịa một chút cũng tốt.
Tống Ký vốn đang định lên huyện mời đại phu, bị một loạt tiểu động tác của Thạch Bạch Ngư làm xao nhãng nên cũng bỏ ý định đó. Đúng là dạo này cậu ăn được ngủ được, béo lên chút đỉnh, sắc mặt hồng hào không giống người bị bệnh. Chỉ có điều sự thay đổi khẩu vị này quả thực hơi độc đáo. Anh mới nghe nói đến chuyện "khổ hạ" (mùa hè nóng nực ăn không ngon) chứ chưa thấy ai có khẩu vị kỳ quặc theo mùa thế này.
Cả hai chẳng ai nghĩ sang hướng khác. Một là lần trước đại phu đã nói cơ thể Thạch Bạch Ngư suy nhược quá mức khó có con cái, hai là vì nghĩ cho sức khỏe của cậu nên họ vẫn luôn tuân thủ lời dặn của đại phu là dùng biện pháp phòng tránh, vả lại ngoài việc thay đổi khẩu vị ra thì cậu chẳng có phản ứng nào khác. Còn chuyện hay buồn ngủ thì cũng bình thường, vì "xuân mệt thu buồn" mà.
"Anh Tống." Thạch Bạch Ngư nhéo eo một hồi rồi quay sang hỏi: "Nếu em hóa thành một tên béo, anh có ghét bỏ em không?"
"Không đâu." Tống Ký cũng vươn tay nhéo một cái, làm Thạch Bạch Ngư ngứa ngáy né sang bên cạnh: "Anh còn cầu cho em béo lên một chút ấy chứ, tròn xoe lăn lông lốc chắc chắn là đáng yêu lắm."
Thạch Bạch Ngư: "..."
"Buồn ngủ thì vào trong mà ngủ." Tống Ký thấy Thạch Bạch Ngư ngáp đến chảy cả nước mắt, anh chỉ muốn kéo cậu lại ôm hôn một cái cho bõ ghét, nhưng vì có Hồng Ca Nhi ở đó nên mới kìm lại.
"Thôi không ngủ nữa." Thạch Bạch Ngư nghiêng đầu tựa vào vai Tống Ký: "Ngày nào cũng ăn rồi ngủ ngủ rồi ăn, cứ như heo ấy." Chẳng vận động mấy, không béo mới lạ. Dù không áp lực vóc dáng nhưng cậu cũng muốn tiết chế một chút, không thì đến lúc béo quá lại khó giảm. Hay là tiếp tục tập Yoga và các bài tập m.ô.n.g nhỉ? Càng nghĩ càng thấy được, cậu quyết định như vậy.
Lên đến huyện thành, Tần Nguyên đi theo họ về căn nhà mới một chuyến, nhưng không vội bàn chuyện làm ăn, ngồi chơi một lát rồi rất biết ý rời đi. Dù sao người tinh mắt đều thấy được họ mới dọn đến cần thu xếp nhiều thứ, không phải lúc tốt để bàn công việc. Sau khi Tần Nguyên đi, hai người cũng chẳng vội dọn đồ mà cùng nhau đi vào phòng.
