Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 38
Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:06
Chương 38: Trước cửa góa phụ nhiều thị phi
Hai người một đứng một nằm, bốn mắt nhìn nhau trân trối. Với phương châm "chỉ cần mình không ngại thì người ngại sẽ là người khác", Thạch Bạch Ngư chống đầu gối đứng phắt dậy.
"Vừa nãy hình như em thấy dưới đất có cái gì sáng lấp lánh nên đang tìm thử." Thạch Bạch Ngư vừa nói vừa phủi phủi quần áo.
"Ồ." Tống Ký bước vào: "Thế có tìm thấy không?"
Thạch Bạch Ngư tiếp tục cúi đầu phủi phủi: "... Chưa." Thấy Tống Ký không nói gì thêm, cậu mới ho nhẹ một tiếng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà ngẩng đầu nhìn anh: "Sao anh lại quay lại thế?"
"Cái liềm lúc nãy không được bén lắm, anh về đổi cái khác." Tống Ký vừa định đi về phía nhà củi thì bị Thạch Bạch Ngư ngăn lại.
"Anh trai đừng động đậy, để em đi lấy cho!" Khoảnh khắc quay lưng đi, Thạch Bạch Ngư tự mắng thầm mình đúng là "đồ nịnh hót", nhưng để giải tỏa sự ngượng ngùng thì nịnh một tí cũng chẳng sao.
Anh trai?
Tống Ký nhìn theo bóng dáng Thạch Bạch Ngư hăng hái chạy vào nhà củi, ánh mắt thâm trầm, yết hầu khẽ chuyển động.
"Cái xưng hô (tên gọi) này nghe cũng không tệ." Tống Ký theo bản năng định chạm vào sợi dây đỏ, tay thọc vào trong vạt áo trước bụng thì sờ vào khoảng không, lúc này mới nhớ ra nó đã bị Thạch Bạch Ngư lấy đi rồi.
Cậu nhóc đó hay xấu hổ như vậy, nghĩ cũng biết là sẽ không giữ lại, ước chừng là đã ném đi từ lúc ở trên núi rồi. Nhưng không sao, trong nhà vẫn còn.
"Anh Tống, anh xem cái này được không?" Thạch Bạch Ngư lấy ra một cây liềm mà ngày thường mình dùng thuận tay đưa cho Tống Ký.
"Được." Tống Ký đưa tay đón lấy nhưng không đi ngay, mà đầy hứng thú nhìn Thạch Bạch Ngư: "Sao không gọi là anh trai nữa?"
Đôi mắt Thạch Bạch Ngư cong lên như vầng trăng khuyết, thuận miệng đáp: "Anh trai nhớ về sớm nhé~"
Ngay sau đó, bàn tay lớn của Tống Ký đặt lên đỉnh đầu cậu, vò mạnh một cái. Đến lúc anh buông tay ra, tóc của cậu đã rối tung lên như cái ổ gà.
Thạch Bạch Ngư sụp mí mắt, lập tức tỏ vẻ không vui: "Anh, anh có từng nghe qua một câu nói chưa?"
"Câu gì?" Tống Ký hỏi.
"Máu có thể rơi, đầu có thể lìa, nhưng kiểu tóc thì không thể loạn!" Thạch Bạch Ngư phồng má tức giận.
Tống Ký thật thà đáp: "Chưa nghe bao giờ."
"Thế thì giờ anh nghe rồi đấy!" Nói xong, cậu lườm Tống Ký một cái rồi quay người đi tìm Mao Cầu không biết đã chạy đi đâu quậy phá.
Tống Ký vốn định đi rồi, nhưng thấy cậu như vậy liền vội vàng đi theo, sực nhớ ra nên hỏi: "Sao không thấy con thực thiết thú (gấu trúc) đâu?"
Thạch Bạch Ngư lập tức bị đ.á.n.h lạc hướng chú ý, tính tình cậu đến nhanh đi cũng nhanh: "Thực thiết thú gì chứ, nghe khó nghe c.h.ế.t đi được, chúng ta đặt tên cho nó đi."
"Ừ, được." Tống Ký gật đầu: "Đặt tên là gì?"
"Thì..." Thạch Bạch Ngư giả vờ suy nghĩ một chút: "Nó lông lá đầy mình, mập mạp như cái quả cầu, hay gọi là Mao Cầu đi."
Tống Ký nghe xong thì ngẩn người, nghĩ đến việc Thạch Bạch Ngư vốn đã gọi nó là Mao Cầu từ lâu rồi, thế mà giờ còn bày đặt tìm lý do để đặt tên, anh không nhịn được mà bật cười.
"Thấy sao?" Thạch Bạch Ngư thấy anh không phản ứng, quay đầu hỏi lại.
"Rất tốt." Tống Ký phụ họa: "Cứ gọi là Mao Cầu."
Thạch Bạch Ngư lập tức vui vẻ trở lại. Tuy nhiên, cậu đ.á.n.h mắt nhìn Tống Ký từ trên xuống dưới, đầy vẻ nghi hoặc: "Không phải anh đi cắt cỏ sao, đi theo em làm gì?"
"Nhớ ra có cái này quên chưa đưa cho em." Tống Ký nói rồi thọc tay vào trong n.g.ự.c áo tìm kiếm.
Thạch Bạch Ngư tò mò mở to mắt nhìn chằm chằm. Sau đó, cậu thấy Tống Ký lấy ra một quả dại, vỏ có màu xanh đỏ, trông giống quả mận mà cũng không hẳn là mận, trên vỏ còn có một lớp lông tơ trắng mịn.
"Đây là quả gì?" Thạch Bạch Ngư đón lấy, lật qua lật lại xem xét.
"Quả Huyết Thanh." Tống Ký nói: "Trong núi vùng này có rất nhiều, vị thanh ngọt, nên cứ đến mùa mọi người thường hái về ăn cho đỡ thèm."
Thạch Bạch Ngư: "..." Ừm, cái tên nghe thật trực quan và sát thực tế.
Cậu đưa lên mũi ngửi thử, quả nhiên toát ra một mùi hương thanh đạm, thoang thoảng vị ngọt.
"Lúc cắt cỏ anh tình cờ nhìn thấy, nhưng phần lớn đều chưa chín nên không hái nhiều, chỉ mang một quả về cho em ăn thử cho biết." Tống Ký dặn dò: "Nhớ gọt vỏ rồi hãy ăn."
Nói xong, anh liền quay người rời đi.
Thạch Bạch Ngư nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, một lúc sau mới tung quả dại lên rồi bắt lại bằng một tay, mỉm cười quay người đi về phía l.ồ.ng thỏ. Cậu đoán chắc chắn Mao Cầu đang ở đó. Dù mới ở chung chưa đầy hai ngày nhưng cậu đã nắm rõ tính tình của nhóc con này. Vừa ham chơi, hay làm nũng, lại còn thích những thứ lông xù giống mình.
Nghĩ đến cảnh hôm qua nhóc con nhìn thấy mấy con thỏ mà mắt cứ dán c.h.ặ.t vào không rời bước nổi, cậu lại buồn cười.
Lồng thỏ nằm ở dãy nhà phụ sau nhà, Thạch Bạch Ngư đi vòng từ phía chuồng bò qua, quả nhiên thấy nhóc con đang đứng bằng hai chân sau, bám vào l.ồ.ng thỏ, phát ra tiếng "anh anh anh" giao lưu thân thiện, thỉnh thoảng còn thò cái vuốt nhỏ vào định sờ thử.
"Mao Cầu, không được nghịch ngợm." Thạch Bạch Ngư tiến lên bế nhóc con lên, tiện tay ném ít cỏ khô vào l.ồ.ng thỏ. Thấy hai con thỏ ăn rất ngon lành không bị ảnh hưởng gì, cậu mới yên tâm bế nhóc con rời đi.
Chẳng ngờ vừa đi được hai bước, tai cậu đã nhạy bén nghe thấy tiếng của Tống Lão Đại. Vì đối phương cố tình hạ thấp giọng nên cách một bức tường nghe không được rõ lắm. Tống Lão Đại này không lẽ lại "ngựa quen đường cũ", chạy đến đây rình góc tường trèo tường đấy chứ?
Thạch Bạch Ngư nghĩ vậy liền nhẹ chân bước tới. Lại gần hơn, âm thanh trở nên rõ ràng. Cậu phát hiện ở phía bên kia tường ngoài Tống Lão Đại ra còn có một người nữa.
"Cô bây giờ là hạng hoa tàn liễu héo, muốn đường đường chính chính cải giá chắc chắn là khó. Nhưng cô còn trẻ, không lẽ cứ thủ tiết trong hai gian nhà tranh nát này cả đời sao?"
"Hơn nữa, trước cửa góa phụ nhiều thị phi, một hai ngày thì không sao, thời gian dài thì ngày tháng chắc chắn sẽ không dễ dàng đâu. Chỉ cần theo ta, ta bảo đảm sẽ vun vén cho cô và Lão Nhị (Tống Ký). Lão Nhị là đứa biết thương người, đến lúc đó thì thiếu gì ngày lành tháng tốt?"
"Cô về thu xếp cho kỹ đi, đêm nay giờ Tý ta sẽ qua tìm cô, nhớ để cửa. Nếu không gây ra động tĩnh để người ta biết được thì không tốt cho danh tiếng của cô đâu."
Giọng điệu của Tống Lão Đại nhớp nháp khiến người ta buồn nôn. Mặc dù người kia từ đầu đến cuối không lên tiếng, nhưng từ lời đe dọa và dụ dỗ của Tống Lão Đại, về cơ bản có thể đoán được người đang ở cùng hắn là Bạch Như Lan.
Thấy người ta mới góa bụa không nơi nương tựa nên vội vàng đến quấy rối sao? Lại còn dám lôi Tống Ký ra làm mồi nhử, đúng là ngứa đòn!
Dù tức giận không thôi nhưng Thạch Bạch Ngư vẫn không động đậy, cậu muốn nghe xem ý tứ của Bạch Như Lan thế nào. Cậu rất đồng cảm với cảnh ngộ của Bạch Như Lan, hiện giờ đã làm hàng xóm, cái gì giúp được cậu chắc chắn sẽ giúp, nhưng nếu cô ta là hạng người không an phận thì tốt nhất là đừng giao du.
Tuy nhiên, chờ rất lâu vẫn không nghe thấy Bạch Như Lan lên tiếng, giống như... đã ngầm thừa nhận lời của Tống Lão Đại vậy.
Thạch Bạch Ngư xoa xoa đầu Mao Cầu, thần sắc lạnh xuống, cậu cười lạnh một tiếng rồi đặt Mao Cầu xuống đất: "Tống Lão Đại, cái thằng cha nhà ông lại ngứa đòn rồi đúng không? Xúi giục người ta đi quyến rũ Tống Ký mà lại chạy đến chân tường nhà tôi, ông đúng là thiên tài đấy!"
Tiếng quát của Thạch Bạch Ngư đột ngột vang lên khiến hai người bên ngoài tường giật nảy mình. Tống Lão Đại quay người định chạy nhưng vẫn bị Thạch Bạch Ngư nhảy qua tường tung một cú đá trúng lưng, ngã sấp mặt xuống đất.
Không đợi hắn kịp bò dậy, Thạch Bạch Ngư đã quỳ gối đè c.h.ặ.t lên thắt lưng Tống Lão Đại, nắm lấy cánh tay hắn vặn ngược ra sau.
"Á á đau đau đau đau!" Tống Lão Đại lập tức gào lên t.h.ả.m thiết: "Mau buông tay ra!"
