Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 40
Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:06
Chương 40: Đại trượng phu năng khuất năng thân
"Anh nhìn cái kiểu gì thế?" Thấy Tống Ký không có biểu hiện gì, Thạch Bạch Ngư cố ý xị mặt tỏ vẻ không vui.
"Khụ!" Tống Ký buồn cười nắm lấy nắm đ.ấ.m đang chìa ra trước mặt mình: "Bất kể em có thế nào, thì vẫn là phu lang của anh."
"Nghe cái giọng này của anh..."
"Còn nữa." Tống Ký ngắt lời Thạch Bạch Ngư, ghé sát tai cậu hạ thấp giọng: "Dáng vẻ đ.á.n.h người vừa rồi của em cực kỳ anh dũng hiên ngang, nhìn mà anh 'cứng' cả người đây này."
Thạch Bạch Ngư: "?"
"Anh rất thích." Tống Ký trực tiếp vác bổng người lên, sải bước đi thẳng vào trong nhà.
Thạch Bạch Ngư lập tức "đứng hình": "Không phải chứ, anh lại vác em làm gì?"
Tống Ký không trả lời, trực tiếp vác người về phòng, dùng hành động thực tế để cho Thạch Bạch Ngư một đáp án rõ ràng.
Lúc đầu, Thạch Bạch Ngư thấy anh vội vã như vậy, còn tưởng lần này cuối cùng cũng được "về đích" trực tiếp, ai dè vẫn là sấm to mưa nhỏ, "đất" thì hạn hán mà "chân" thì lụt lội.
Rõ ràng sợi dây đỏ đã bị bỏ quên ở căn nhà gỗ trên núi, ai mà ngờ Tống Ký không chỉ lôi ra được một sợi khác, mà còn có gắn thêm cả chuông nhỏ. Buộc vào chỗ đó cứ rung lên kêu linh đình như mấy ông bán dầu dạo vậy.
Cứ như vậy, không chỉ khó chịu vì bị kìm nén, mà sự xấu hổ còn tăng lên gấp bội. Thạch Bạch Ngư khóc t.h.ả.m hơn bất cứ lần nào, mãi đến khi kết thúc vẫn chưa hoàn hồn, mặt vùi vào gối, khóc vô cùng thương tâm.
Tống Ký bế cậu dỗ dành hồi lâu vẫn không dỗ nổi.
Nhân lúc Tống Ký không chú ý, Thạch Bạch Ngư lén mở mắt liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời đã tối đen như mực, không nhịn được mà nghiến răng mắng thầm trong lòng một câu: Đồ cầm thú.
"Nín khóc rồi à?"
Giọng nói của Tống Ký đột ngột vang lên sau lưng làm Thạch Bạch Ngư giật nảy mình, vội vàng nằm im giả c.h.ế.t.
"Nín rồi thì xoay người lại." Tống Ký thấy cậu giả c.h.ế.t liền trực tiếp ra tay lật người cậu lại: "Em nằm nghỉ một lát đi, anh đi nấu cơm."
Thạch Bạch Ngư trợn tròn đôi mắt sưng húp, vẫn nằm im không nhúc nhích.
Tống Ký cứ như mù tạm thời, chẳng mảy may để ý đến cái lườm của cậu, cúi người đặt một nụ hôn lên mí mắt sưng mọng, rồi tinh thần sảng khoái rời đi. Đợi anh đi rồi, Thạch Bạch Ngư mới rụt tay vào trong chăn, rơi vào trạng thái "tự kỷ".
Một lúc sau, tròng mắt cậu đảo qua đảo lại, nhắm vào cái hộp đựng dây đỏ và chuông của Tống Ký, chuẩn bị "hủy xác phi tang".
Ngó đầu nhìn về phía cửa xác định Tống Ký nhất thời không quay lại, Thạch Bạch Ngư nhanh ch.óng bò dậy, lấy cái hộp từ trong ngăn kéo bí mật ở đầu giường ra.
Tuy nhiên, khoảnh khắc mở hộp ra, nhìn thấy cả một hộp đầy dây đỏ, chuông nhỏ, cao chỉ (mỡ bôi trơn) và đủ loại đồ chơi nhỏ khác, đồng t.ử Thạch Bạch Ngư chấn động.
Hóa ra những thứ Tống Ký dùng trên người cậu chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, là muối bỏ bể mà thôi!
"Trông em có vẻ rất thích nhỉ."
Tiếng nói đột ngột của Tống Ký làm Thạch Bạch Ngư giật thót, nghe thấy một tràng tiếng "lăng quăng linh đình", đồ đạc trong hộp bị cậu luống cuống làm rơi vãi đầy giường.
"Sao anh đi đứng chẳng có tiếng động gì thế, cứ thế mãi làm em giật cả mình!" Thạch Bạch Ngư mắng trước để giành thế chủ động, thực chất là chột dạ đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt Tống Ký.
Mấy cái thứ đồ chơi trong hộp đó đúng là biến thái quá đi mà! Nghĩ đến việc sớm muộn gì chúng cũng được dùng trên người mình, Thạch Bạch Ngư cảm thấy nổi hết cả da gà.
"Sao lại không có tiếng?" Tống Ký cúi người thu dọn đồ đạc rơi trên giường vào hộp, đậy nắp lại rồi cất về chỗ cũ: "Là do em xem chăm chú quá, anh gọi đi ăn cơm mà cũng không nghe thấy."
Thạch Bạch Ngư: "..." Tôi tin anh mới lạ, cái lão già nhà anh gian xảo lắm!
"Lão già?" Động tác cất đồ của Tống Ký khựng lại, cụp mắt nhìn Thạch Bạch Ngư đang ngồi quỳ trên giường, ánh mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm.
Thạch Bạch Ngư: "!" Không ngờ lại mắng ra cả lời trong lòng rồi!
"Khụ!" Thạch Bạch Ngư bị Tống Ký nhìn đến mức da đầu tê dại: "Anh nghe nhầm rồi!"
"Vậy sao?" Tống Ký đóng ngăn kéo lại: "Xem ra đây mới là lời thật lòng của Ngư Ca Nhi. Hóa ra trong mắt em, anh không chỉ là một lão già, mà còn gian xảo lắm."
Thạch Bạch Ngư giơ "bàn tay Nhĩ Khang": "Anh anh anh, anh nghe em biện hộ... không phải, nghe em giải thích!"
Tống Ký thong thả gật đầu: "Được, em giải thích đi."
Thạch Bạch Ngư: "..."
Nghiêm túc thế này làm cậu đột ngột cạn lời. Đừng nói là giải thích, ngay cả biện hộ cũng chẳng tìm được từ nào.
Đại trượng phu năng khuất năng thân!
Thạch Bạch Ngư trực tiếp nhào vào lòng anh, ôm lấy cọ cọ: "Anh ơi, em sai rồi."
"Ồ?" Tống Ký không chút lay động.
Thạch Bạch Ngư tiếp tục phát huy mị lực của "hồ ly tinh nam": "Anh mới không phải lão già, anh là soái lão..."
"Hửm?" Tống Ký nhướng mày.
Thạch Bạch Ngư lập tức "bẻ lái" gấp: "Lão công (chồng)! Anh siêu đẹp trai, anh ngọc thụ lâm phong, khí vũ hiên ngang, dung mạo như thiên thần, nhân gian tuyệt sắc!"
"Thế thì vẫn có chữ 'lão' (già) mà." Đạn bọc đường không có tác dụng với Tống Ký.
"Chữ 'lão' này không phải chữ 'lão' kia. Lão đầu (ông già) là cái già của người lớn tuổi, còn lão công là cái 'lão' trong 'bạch đầu giai lão' (sống đến đầu bạc răng long), nghĩa là gần giống với tướng công vậy." Thấy sắc mặt Tống Ký dịu lại, Thạch Bạch Ngư biết là cửa này đã lừa qua được rồi, thầm tự khen cho sự cơ trí của mình trong lòng.
Nghe đến "bạch đầu giai lão", tâm trạng Tống Ký quả thực rất tốt, dù biết rõ là Thạch Bạch Ngư đang nói nhăng nói cuội.
"Dậy ăn cơm thôi." Tống Ký lấy bộ quần áo đã gấp gọn trên tủ ra, đích thân mặc cho Thạch Bạch Ngư: "Vốn định hấp mấy cái màn thầu, nhưng dì Ngô mang ít dưa muối qua nên anh đổi sang xào dưa muối với thịt hun khói, nấu cơm trắng."
Vừa nghe có thịt, Thạch Bạch Ngư không còn vẻ mềm nhũn lười biếng nữa, mặc quần áo cũng nhanh nhẹn hẳn lên. Tống Ký ở góc độ cậu không nhìn thấy khẽ mỉm cười thấu hiểu.
Trong bữa ăn, Tống Ký gần như gắp hết thịt cho Thạch Bạch Ngư. Thạch Bạch Ngư đâu có vô tâm, lập tức gạt một nửa số thịt trong bát sang cho Tống Ký.
"Nhiều thế này anh đừng đưa hết cho em." Thạch Bạch Ngư vừa nói vừa gắp hai đũa dưa muối vào bát mình: "Việc của anh nặng nhọc, ăn tốt mới có sức."
Tống Ký nghe vậy không từ chối. Thịt hun khói trong nhà chỉ còn lại bấy nhiêu, xào hết cũng chẳng được bao nhiêu. Con gà rừng và chim bồ câu mang về hôm qua đã được ướp muối, còn có thể cầm cự được hai bữa nữa.
Sau đó, trong nhà sẽ không còn món mặn. Vẫn phải nhanh ch.óng vào rừng săn một "con hàng" lớn có giá trị mới được, lúc đó đổi được tiền bạc thì mua thêm nhiều thịt tươi về.
Ngư Ca Nhi thích hầm xương ống lấy nước dùng, cũng phải mua một ít về. Quần áo cũng cần sắm sửa, bộ trên người Ngư Ca Nhi vẫn là từ hồi trước Tết, thời tiết ngày càng ấm lên, sắp mặc không vừa nữa rồi, phải mua hai bộ mỏng nhẹ hơn.
Tống Ký nghĩ vậy liền nói: "Ngày mai anh phải vào rừng một chuyến."
Dứt lời, anh ngẩng lên thấy Thạch Bạch Ngư đang nhìn mình chằm chằm đầy mong đợi.
"Trước khi trời tối anh sẽ về." Tống Ký dừng đũa: "Lần này đi không lâu nên không mang em theo, anh đã nói với dì Ngô rồi, bảo dì ngày mai qua đây bầu bạn với em."
"Ồ." Thạch Bạch Ngư nghe vậy thì ỉu xìu: "Thực ra cũng không cần lần nào cũng làm phiền dì Ngô đâu."
"Có dì ấy ở đây anh yên tâm hơn." Nghĩ đến Tống Lão Đại, Tống Ký khẽ nhíu mày.
Tống Lão Đại vừa nhát gan vừa không biết rút kinh nghiệm, vẫn phải nghĩ cách nào giải quyết dứt điểm một lần cho xong. Nhưng việc này phải thận trọng, dù sao trong mắt người ngoài họ vẫn là anh em, xử lý không khéo dễ bị người ta chỉ trích sau lưng.
Tống Ký không để tâm đến mấy thứ đó, nhưng anh không muốn Thạch Bạch Ngư phải phiền lòng theo.
