Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 62
Cập nhật lúc: 08/04/2026 17:30
Chương 62: Quả nhiên là một mỹ nhân ngốc nghếch
Thấy Thạch Bạch Ngư rời đi dứt khoát như vậy, Tống Ký làm sao nằm yên được, lập tức gượng ngồi dậy. Anh nghe tiếng bước chân đi xa, rồi lại nghe tiếng bước chân quay lại, cứ thế ngồi tựa đầu giường khô khốc suốt hơn một canh giờ.
Thạch Bạch Ngư dẫn Ngô Lục và mấy anh em mang quả sơn cùng đồ đạc vào nhà, riêng xác con trăn khổng lồ thì không cho nhóm Ngưu Đại khiêng vào trong.
"Cứ để ngoài sân là được, sát góc một chút." Thạch Bạch Ngư đi pha cho mấy người bát nước đường: "Mọi người vất vả rồi, uống nước nghỉ một lát, trưa nay ở lại đây dùng cơm, tôi vào xem Tống Ký thế nào rồi ra nấu cơm."
"Ăn cơm thì thôi ạ." Ngô Lục nói: "Tẩu t.ử còn phải chăm sóc đại ca, bọn em không dám làm phiền, đợi đại ca khỏe lại anh em tụ họp sau cũng chưa muộn." Nhóm Ngô Lục uống xong nước đường thì rời đi.
Thạch Bạch Ngư định vào phòng xem Tống Ký có sốt cao không rồi mới đi sắc t.h.u.ố.c nấu cơm, ai dè vừa vào cửa đã bị đôi mắt đỏ ngầu vì sốt của anh nhìn chằm chằm. Bước chân cậu theo bản năng khựng lại, rồi mới nhíu mày bước tới.
"Đã bảo anh nằm xuống rồi, sao lại ngồi dậy?" Thạch Bạch Ngư đưa tay sờ trán anh, quả nhiên nóng hổi: "Lại sốt cao rồi, anh nằm xuống đi, em đi sắc t.h.u.ố.c cho anh." Rốt cuộc vẫn phải uống t.h.u.ố.c mới được.
Ra đến bếp, Thạch Bạch Ngư bắt đầu sắc t.h.u.ố.c, rồi lấy chậu gỗ múc nước lạnh định quay lại hạ nhiệt vật lý tiếp cho anh. Vừa ra đến cửa đã thấy Hồng Ca Nhi cõng một gùi cỏ từ ngoài đi vào, theo sau là dì Ngô. Nhưng dì Ngô không vào nhà mà cõng cỏ về nhà mình trước.
"Thím ơi, mọi người về rồi ạ?" Hồng Ca Nhi nhìn thấy Thạch Bạch Ngư liền nở nụ cười rạng rỡ.
Thạch Bạch Ngư vội đặt chậu gỗ xuống, chạy lại giúp cậu bé hạ gùi: "Sao con cắt nhiều thế?"
"Không nhiều đâu ạ, con cõng được." Hồng Ca Nhi lắc đầu.
Thạch Bạch Ngư xoa đầu cậu bé: "Ta đang sắc t.h.u.ố.c cho chú Tống Ký của con, con vào canh lửa giúp ta, lát nữa ta quay ra nấu cơm."
"Chú Tống Ký sao thế ạ?" Hồng Ca Nhi nghe vậy thì lo lắng hỏi.
"Bị thương nhẹ thôi, không đáng ngại đâu." Thạch Bạch Ngư quay lại bưng chậu nước: "Đi đi, sau này làm việc nặng nhớ vừa sức thôi, con còn nhỏ, bị đè nặng quá sau này không cao lên được đâu."
Nghe thấy không cao lên được, Hồng Ca Nhi bị dọa sợ thật. Thạch Bạch Ngư mỉm cười rồi bưng chậu nước đi.
"Thím ơi, thím cứ chăm sóc chú đi, để con nấu cơm cho." Đợi Thạch Bạch Ngư đi đến cửa gian chính, Hồng Ca Nhi mới sực tỉnh mà gọi với theo.
"Được, cứ làm đơn giản là được." Thạch Bạch Ngư không ngăn cản. Trẻ con nhà nghèo thường trưởng thành sớm, tám tuổi đã biết làm rất nhiều việc. Chỉ cần là việc trong tầm tay, cậu và Tống Ký thường không ngăn cản. Hơn nữa Hồng Ca Nhi nhạy cảm, nếu không để cậu bé làm gì, nó sẽ thấy bất an.
Quay lại phòng, mặt Tống Ký đã đỏ bừng vì sốt. Một người cao lớn vạm vỡ như vậy, lúc này thu mình trong chăn trông lại có chút đáng thương. Thạch Bạch Ngư vội vắt khăn đắp lên trán anh. Nhưng trong tình trạng này, chỉ dùng khăn ướt là không đủ, phải cần đến rượu. Phải là loại rượu mạnh "Thiêu Đao Tử" mới hiệu quả. Tống Ký bình thường không uống rượu nên trong nhà không có sẵn, cũng may nhà thím Vạn trong thôn có bán, cậu vội vàng đi mua một ít về.
Cậu đổ rượu lên giấy cỏ lau người cho Tống Ký, rồi không ngừng thay khăn, loay hoay mãi cơn sốt mới tạm thời hạ xuống. Trận sốt này còn dữ dội hơn cả đêm qua.
May mà một lúc sau Hồng Ca Nhi đã sắc xong t.h.u.ố.c, Thạch Bạch Ngư cho Tống Ký uống rồi kiểm tra lại vết thương, thấy không bị ác hóa mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám lơ là.
"Đêm qua em đã không ngủ rồi, cứ thức thế này cơ thể không chịu nổi đâu, lát nữa ăn cơm xong em đi ngủ đi." Tống Ký thấy cậu vất vả thì xót lắm, biết nằm ở đây cậu ngủ không ngon nên không ép ngủ cùng: "Sang phòng bên cạnh đi, sẽ ngủ ngon hơn."
Thạch Bạch Ngư không thèm đếm xỉa đến anh, rõ ràng là vẫn còn đang giận dỗi. Thực ra chuyện này cả hai đều có lỗi, trong lòng họ đều hiểu rõ nhưng cứ không chịu xuống nước, ngay cả chính cậu cũng chẳng biết mình đang dằn dỗi cái gì.
"Ngư Ca Nhi." Tống Ký nắm lấy tay cậu: "Em đừng thế này, anh xót lắm."
"Anh xót cái khỉ gì." Thạch Bạch Ngư mỉa mai: "Lúc đ.â.m d.a.o vào tim người ta có thấy anh mềm mỏng tí nào đâu."
Tống Ký đuối lý: "Anh xin lỗi, anh sai rồi." Ngoài câu đó ra anh cũng chẳng biết nói gì thêm.
Thạch Bạch Ngư trừng mắt nhìn anh, định nói mấy câu ác ý kiểu như nếu anh c.h.ế.t em chắc chắn sẽ đến trước mộ anh khua chiêng gõ trống cải giá, nhưng nhìn vào đôi mắt kia, cậu lại không nỡ.
"Thực ra anh vốn đã không định góp gạo thổi cơm chung sống qua ngày với em nữa rồi..."
"Cái gì?" Thạch Bạch Ngư ngắt lời: "Anh còn định giải tán à? Được thôi, đợi anh khỏe lại chúng ta lập tức hòa ly!" Miệng thì nói mạnh vậy nhưng cái mồm đã mếu máo.
"Nếu anh mà gật đầu, có phải em sẽ khóc ngay lập tức không?" Tống Ký buồn cười nhìn cậu: "Không phải giải tán."
"Không giải tán thì là..." Chạm phải ánh mắt của Tống Ký, Thạch Bạch Ngư khựng lại.
"Quả nhiên là một mỹ nhân ngốc nghếch." Tống Ký cười khẽ một tiếng: "Anh trai người rừng của em phải lòng em mất rồi."
Thạch Bạch Ngư: "..." *Vậy nên, đây coi như là được tỏ tình sao?* Cậu chớp chớp mắt.
Thực ra từ trước đến giờ Tống Ký đối xử với cậu rất tốt, sợ cậu lạnh, sợ cậu mệt, sợ cậu đói, có thể nói là chăm sóc tận răng. Nhưng mối quan hệ giữa hai người cứ bình bình, không quá nhạt nhưng cũng chẳng quá cuồng nhiệt, luôn thiếu đi một cái gì đó. Đến tận giây phút này Thạch Bạch Ngư mới biết mình thiếu cái gì, chính là sự rung động mập mờ khiến tim đập nhanh.
"Em đỏ mặt rồi." Tống Ký vẫn luôn quan sát cậu, không bỏ sót sự thay đổi biểu cảm nào: "Cho nên, em hiểu ý anh đúng không?"
"Tống Ký." Thạch Bạch Ngư ngồi xuống cạnh giường, nghiêm túc hỏi: "Anh có thích em không?"
Tống Ký cũng trả lời dứt khoát và nghiêm túc: "Có." Một lúc sau, anh nói: "Ngư Ca Nhi, anh muốn hôn em."
Lời còn chưa dứt, Thạch Bạch Ngư đã cúi đầu xuống, một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước rơi trên làn môi khô khốc nứt nẻ của anh.
"Mau khỏe lại đi." Thạch Bạch Ngư đứng dậy: "Em đi xem Hồng Ca Nhi nấu cơm xong chưa."
Nói xong không đợi Tống Ký phản ứng, cậu vội vã rời đi. Ra đến bên ngoài, gió thổi vào mặt mới khiến hơi nóng trên mặt vơi đi đôi chút. Vô tình nhìn thấy xác con trăn ở góc sân cậu vẫn thấy rùng mình, nhưng trận bị thương lần này của Tống Ký càng khiến Thạch Bạch Ngư quyết tâm kiếm tiền hơn. Săn b.ắ.n tuy thu nhập khá nhưng chung quy không phải nghề nghiệp ổn định lâu dài. Cậu không muốn phải sống trong cảnh thấp thỏm lo âu thế này nữa.
Đợi mẻ nến này làm xong, cậu sẽ bắt đầu chuẩn bị bán ra ngoài. Chuyện này cậu đã tính kỹ, không mở tiệm mà bán buôn cho người bán hàng rong, lấy số lượng làm lời. Quan trọng nhất là vừa không gây chú ý, lại vừa tránh được khoản thuế thương nghiệp cao ngất ngưởng.
Còn về người bán hàng rong, cậu không định ngồi chờ người cũ đến cửa, mà định vận động nhóm Ngô Lục tự lập ra một đoàn bán hàng rong chuyên bán nến. Vừa khéo nhóm Ngô Lục cũng đang muốn đổi nghề tìm kế sinh nhai khác.
