Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 83
Cập nhật lúc: 18/04/2026 12:35
Chương 83: Giữa ban ngày ban mặt thế này
Thạch Bạch Ngư dựa vào tay Tống Ký uống thêm hai ngụm nước, ngậm trong miệng nhuận cổ họng rồi mới nuốt xuống, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
"Thế nào rồi anh?" Thạch Bạch Ngư hỏi vào chính sự: "Mọi việc thuận lợi chứ?"
Tống Ký biết cậu hỏi về máy làm nến, gật đầu: "Không vấn đề gì, Vương thợ mộc nói muộn nhất là cuối tháng sẽ xong, nếu gấp rút thì chỉ bảy tám ngày thôi. Còn d.a.o cắt nến thì hai ngày nữa là có."
"Vậy thì tốt rồi." Thạch Bạch Ngư gật đầu, hoàn toàn yên tâm.
Quy trình làm nến mọi người đã rất thành thạo, trong điều kiện đủ nhân lực, Thạch Bạch Ngư không chen vào giúp nữa. Thay vào đó, cậu lấy một phần nhỏ hạt quả sơn đã thu gom được mang đi ép dầu, định bụng thử làm xà phòng xem sao.
Vẫn là kiểu "người khổng lồ trên lý thuyết nhưng là kẻ mù trong thực hành", Thạch Bạch Ngư vừa làm vừa mò mẫm, lần này tốn công sức hơn làm nến rất nhiều. May mà công sức không uổng phí, sau nhiều lần thử nghiệm và điều chỉnh, cuối cùng cũng có thành quả.
Dù chỉ thu được vài bánh nhỏ cỡ ba ngón tay, hình dáng cũng chưa được vuông vức lắm, nhưng Thạch Bạch Ngư cầm trên tay ngắm nghía, gương mặt tràn đầy cảm giác thành tựu.
"Em làm cái gì đây..." Tống Ký mấy ngày nay bận giúp làm nến, không để ý Thạch Bạch Ngư đang hí hoáy cái gì, chợt thấy mấy vật thể khối trên tay cậu thì ngẩn ra: "Tụy lợn (xà phòng thô) à?"
"Đây không phải tụy lợn đâu, đây là xà phòng em làm từ dầu hạt quả sơn đấy." Thạch Bạch Ngư đưa đồ cho anh: "Anh rửa tay thử xem."
Dầu quả sơn?
Không ngờ thứ đó ngoài làm nến ra còn có thể làm xà phòng. Tống Ký đưa lên mũi ngửi thử, không hôi, chẳng có mùi gì rõ rệt, chỉ thoang thoảng mùi thanh đạm của thực vật, nếu không biết thì chẳng ai đoán được làm từ quả sơn.
Trong lúc anh đang tò mò ngửi ngắm, Thạch Bạch Ngư đã múc sẵn nước tới. Tống Ký nhìn chậu nước, không do dự mà dùng thử ngay. Anh kinh ngạc phát hiện khả năng tẩy bẩn của thứ này còn tốt hơn tụy lợn nhiều. Quan trọng nhất là sau khi rửa xong, tay không bị ám mùi lạ.
"Tốt đấy." Tống Ký chân thành đ.á.n.h giá: "Đúng là đồ tốt."
Bánh xà phòng Tống Ký vừa dùng, Thạch Bạch Ngư không cất đi nữa mà đặt luôn lên bệ đá dưới hiên để tiện sử dụng bất cứ lúc nào, những bánh còn lại thì dùng vải cũ bọc tạm lại.
Thứ này chi phí còn thấp hơn cả tụy lợn, Tống Ký vốn tưởng Thạch Bạch Ngư lại định chơi bài "giá rẻ bán nhiều", không ngờ cậu lại làm ngược lại. Cậu không chỉ vẽ mẫu hộp đựng xà phòng, mà còn đặc biệt vẽ một bộ khuôn in hoa văn "Mai, Lan, Trúc, Cúc". Trên mỗi khuôn, ngoài hoa văn còn đ.á.n.h dấu một huy hiệu chữ "Tống" (宋) riêng biệt.
Sự tinh xảo đặc sắc này nhìn qua là biết không đi theo con đường bình dân giá rẻ rồi.
"Xà phòng của mình tuy chi phí thấp, nhưng dùng sướng hơn tụy lợn nhiều. Chỉ riêng cái mùi thôi đã đủ để những người không ngửi nổi mùi tụy lợn như anh phải săn đón rồi. Đã có ưu thế bẩm sinh như vậy, dĩ nhiên phải nắm bắt cơ hội kinh doanh." Thạch Bạch Ngư nhận ra vẻ thắc mắc của Tống Ký liền giải thích: "Nhưng cũng không phải tất cả đều là hàng cao cấp, em sẽ cho ra một mẻ hàng bình dân để nhà nghèo cũng mua được. Một mặt đ.á.n.h vào phân khúc cao cấp lấy lời cao, một mặt lấy số lượng làm lời cho phân khúc bình dân, đôi bên cùng có lợi."
Tống Ký thấy Thạch Bạch Ngư nói năng rành mạch, trong mắt thoáng hiện ý cười: "Đúng là một ý tưởng vẹn cả đôi đường."
Thạch Bạch Ngư lấy làm lạ: "Anh không có ý kiến gì sao?"
"Ngư Ca Nhi thật thông minh." Tống Ký giúp cậu cất bản vẽ đi: "Cái này cứ giao cho anh, anh đi thu xếp. Có điều..."
"Hửm?" Thạch Bạch Ngư thắc mắc sao anh nói nửa chừng lại thôi.
"Tại sao huy hiệu lại là chữ Tống?" Tống Ký hỏi ra nỗi lòng.
Thạch Bạch Ngư mỉm cười: "Anh nhìn kỹ lại xem."
Tống Ký nghe vậy cầm tờ bản vẽ lên nhìn thật kỹ, bấy giờ mới phát hiện ra bên trong chữ "Tống" cách điệu đó cư nhiên lại ôm lấy một con cá (Ngư). Anh hiểu ngay ý nghĩa của Thạch Bạch Ngư trong tích tắc. Huy hiệu này đại diện cho tên của hai người l.ồ.ng vào nhau.
"Nhìn rõ chưa anh?" Thấy Tống Ký nhìn chằm chằm vào huy hiệu trên giấy hồi lâu không nhúc nhích, Thạch Bạch Ngư nháy mắt giả vờ hỏi.
Tống Ký bấy giờ mới ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Thạch Bạch Ngư thâm trầm đến mức hút hồn người. Thạch Bạch Ngư không hoảng, bình thản nhìn lại.
Thế rồi cậu bị Tống Ký vác bổng lên vai.
Thạch Bạch Ngư: "?"
*Cái thói hễ không vừa ý hoặc... quá vừa ý là vác lên vai này liệu có sửa được không hả trời?* Đáp án hiển nhiên là: Không.
"Anh lại vác em làm gì thế?" Thạch Bạch Ngư vỗ vỗ vào lưng anh, đầy vẻ bất lực.
"Vào trong." Tống Ký khựng lại một chút: "Làm."
Thạch Bạch Ngư: "..."
*Không phải chứ, giữa ban ngày ban mặt thế này... Với lại ngoài sân dì Ngô và Hồng Ca Nhi vẫn còn ở đó mà...*
Nhưng khi vác vào nhà rồi, Tống Ký đặt Thạch Bạch Ngư xuống xong lại chẳng làm gì "chuyện đó". Anh lục lọi trong tủ lấy ra một con d.a.o khắc và một mẩu gỗ, rồi bắt đầu "làm" ngay trước mặt Thạch Bạch Ngư. Có điều cái "làm" này không phải cái "làm" kia.
Người ta là làm điêu khắc.
Thạch Bạch Ngư: "..."
*Hóa ra là cái "làm" này à, em còn tưởng...*
Thạch Bạch Ngư cạn lời toàn tập. Tuy hiểu lầm ý của đối phương nhưng cậu chẳng thấy ngượng ngùng chút nào, trái lại rất nhanh đã bị thủ pháp điêu khắc điêu luyện của anh thu hút, vội ghé sát lại xem.
"Anh định tự tay khắc huy hiệu sao?" Nhìn rõ đường d.a.o của đối phương, Thạch Bạch Ngư phản ứng lại ngay: "Không ngờ anh còn biết cả điêu khắc nữa."
"Ừm." Tống Ký tập trung khắc: "Biết làm mấy món đồ nhỏ thôi, mấy thứ phức tạp quá thì anh chịu."
"Thế cũng giỏi lắm rồi." Thạch Bạch Ngư cảm thấy Tống Ký cứ như một kho báu vậy: "Thật sự rất lợi hại nha."
Nghe lời nịnh nọt đầy vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm của Thạch Bạch Ngư, Tống Ký cười khẽ một tiếng nhưng không ngẩng đầu lên, động tác trên tay cực nhanh, loáng cái một cái khuôn huy hiệu đã được khắc xong. Khắc xong anh lại dùng giấy nhám mài giũa, xác định mặt gỗ nhẵn nhụi không xước tay mới đưa cho Thạch Bạch Ngư: "Xem thử thế nào."
"Tuyệt vời luôn!" Thạch Bạch Ngư mừng rỡ đón lấy, ngắm nghía không rời tay: "Y hệt nét chữ của em!"
Tống Ký thấy cậu thích, mắt lóe lên, sẵn tay còn thừa mẩu gỗ, anh ngẫm nghĩ rồi lại cúi đầu tiếp tục khắc. Thạch Bạch Ngư ban đầu không biết anh định khắc gì, mãi một lúc sau mới nhìn ra đối phương đang khắc một chiếc trâm gỗ. Đỉnh trâm là hình một chú cá sống động như thật, vừa đáng yêu vừa tinh xảo.
Mài giũa xong, Tống Ký lại đưa cho Thạch Bạch Ngư. Lần này cậu không nhận: "Anh cài lên cho em đi."
Tống Ký nhìn cậu một cái, không từ chối, đứng dậy bước ra sau lưng cậu, rút chiếc trâm cũ ra và cài chiếc trâm mới này lên.
"Đẹp không anh?" Thạch Bạch Ngư đưa tay sờ sờ.
"Đẹp." Tống Ký nghĩ nghĩ rồi lại rút ra đổi lại cái cũ: "Để anh lên màu đã."
Thạch Bạch Ngư: "?"
"Nhuộm thành màu đỏ, vừa khéo phối với bộ đồ đỏ của em. Đợi hai ngày nữa anh đưa cho, nhanh thôi." Tống Ký nói xong liền cầm chiếc trâm gỗ và bản vẽ rời đi.
Thạch Bạch Ngư: "..."
*Dù rất mong chờ, nhưng không thể cho người ta đeo hai ngày cho sướng trước được sao?* Thở dài một tiếng, Thạch Bạch Ngư đi theo ra ngoài nhưng không thấy Tống Ký đâu nữa, anh đã trực tiếp ra ngoài làm việc luôn rồi.
