Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 91
Cập nhật lúc: 22/04/2026 14:03
Chương 91: Thật là quá mức vô lý
Cái kiểu hứng lên là làm của Thạch Bạch Ngư khiến Tống Ký dở khóc dở cười. Nhưng rốt cuộc anh vẫn chiều theo ý cậu, chạy đến lùm cây không xa núp vào trong.
Sau đó là diễn biến theo đúng kịch bản cậu đưa ra.
Hồ yêu ca nhi xinh đẹp tuyệt trần đùa nước dưới trăng, bị gã thợ săn rình rập quay trộm nhiều ngày lao xuống nước ôm chầm lấy, sau khi dùng ngân châm gây mê liền trực tiếp vác lên vai.
Thạch Bạch Ngư bị vác đi mà còn không quên thuyết minh: "Nhà của thợ săn sống ở một hang núi gần đó, bên trong chất đầy l.ồ.ng nhốt yêu quái, mỹ hồ yêu sau khi bị bắt về liền bị nhốt vào một trong số đó."
Bước chân Tống Ký khựng lại, bắt đầu nghĩ xem quanh đây có hang núi nào không. Sau đó anh nhận ra, hang núi gần nhất cách đây ít nhất cũng một dặm đường, phải đi vào tận rừng sâu núi thẳm cơ.
Thạch Bạch Ngư thấy vẻ mặt khó xử của Tống Ký liền đoán được điều kiện cứng để triển khai tình tiết có vẻ hơi thiếu, thế là tiếp tục thuyết minh sửa đổi kịch bản.
"Nhưng nhà của thợ săn quá xa, bị vẻ đẹp của hồ yêu mê hoặc, hắn thực sự không thể đợi lâu đến thế, thấy gần đó có một lùm bụi rậm liền vội vàng vác hồ yêu vào trong..." Nói đến đây Thạch Bạch Ngư bỗng khựng lại, nhíu mày chê bai: "Lại là bụi cỏ, đụng hàng với kịch bản anh người rừng rồi, chẳng có gì mới mẻ cả."
Tống Ký: "..." Anh tét một phát vào m.ô.n.g ai đó, ra hiệu đừng có quậy nữa, rồi vác cậu sải bước xuyên qua bụi rậm nhưng không dừng lại: "Về nhà."
Thạch Bạch Ngư lập tức kháng nghị: "Thế thì còn chơi bời gì nữa?"
Tống Ký dùng hành động thực tế cho cậu biết, dù có về nhà thì vẫn có thể chơi ra đủ trò hoa mỹ như thường.
Mặc dù không diễn đúng theo kịch bản, nhưng nhìn chung Thạch Bạch Ngư khá hài lòng, chỉ có điều...
"Anh Tống?" Phát hiện Tống Ký đã đờ người ra một lúc lâu, Thạch Bạch Ngư hoàn hồn lộ vẻ thắc mắc: "Sao thế anh?"
Vẻ mặt Tống Ký đầy ngượng ngùng: "Cái đó... Ngư Ca Nhi... ruột cừu bị tuột ở bên trong rồi."
Thạch Bạch Ngư: "?"
Thạch Bạch Ngư: "???"
Thạch Bạch Ngư: "?!!!"
"Hả?" Thạch Bạch Ngư đứng hình ngay lập tức: "Thế thì phải làm sao?"
"Khụ!" Tống Ký ngồi dậy khỏi người Thạch Bạch Ngư: "Em đừng hoảng, để anh xem có lấy ra được không."
Thạch Bạch Ngư: "..."
*Trời ạ... sao cái đó lại tuột được cơ chứ?*
*Thật là quá mức vô lý!*
"Không được." Tống Ký loay hoay nửa ngày rồi ngẩng đầu lên: "Không với tới được."
Thạch Bạch Ngư: "..."
Muốn khóc quá đi mất.
Thấy cậu rưng rưng nước mắt, Tống Ký lập tức hoảng hốt: "Đừng sợ đừng sợ, để anh nghĩ cách."
Thạch Bạch Ngư không sợ, nhưng cậu thấy xấu hổ muốn c.h.ế.t. Bất cứ ai rơi vào tình cảnh này chắc cũng muốn dùng ngón chân đào ngay một tòa lâu đài dưới lòng đất để chui xuống, dù chỉ có hai người họ không ai biết, nhưng cảnh tượng này vẫn quá là "xấu hổ đến mức muốn c.h.ế.t đi cho xong", da mặt có dày đến mấy cũng không chịu nổi.
Mặc cho Tống Ký đang vắt óc suy nghĩ ở đó, Thạch Bạch Ngư nằm im không dám nhúc nhích, hai tay bịt mặt, hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.
Tống Ký thấy Thạch Bạch Ngư căng thẳng thì cũng căng thẳng theo. Sau khi thử đủ mọi cách mà vẫn bất lực, anh chợt nhớ đến đống lương thực của Mao Cầu vứt ngoài sân.
"Em đợi thêm chút nữa, anh đi vót cái kẹp tre nhỏ và dài xem có được không." Tống Ký nói rồi định đi ra ngoài.
Thạch Bạch Ngư vội vàng kéo anh lại: "Cái gì cơ?"
"Kẹp tre." Tống Ký vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu trấn an: "Nhanh lắm."
Nửa đêm còn lại, hai người chỉ lo đấu tranh với cái "đồ ruột cừu" tự do phóng khoáng, chiếm cứ chỗ của người khác mà nhất quyết không chịu rời đi kia. Khó khăn lắm mới lôi được nó ra, cả hai đều có chút "tự kỷ", nằm quay lưng lại với nhau, chẳng ai thốt lên lời nào.
Chủ yếu là cái chuyện này ấy mà, cứ nghĩ đến là thấy mất mặt. Chẳng ai ngờ được cái thứ đó cư nhiên còn biết tuột ra, thật là không đáng tin chút nào.
"Khụ!" Một lúc lâu sau, vẫn là Thạch Bạch Ngư lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng đầy ngượng ngùng này: "Anh Tống, anh ngủ chưa?"
"Chưa." Giọng Tống Ký nghèn nghẹn: "Ngủ mau đi, không còn sớm nữa đâu."
"Em không ngủ được." Ngón tay Thạch Bạch Ngư vô thức siết c.h.ặ.t tấm chăn: "Cái đó... anh có thể tiêu hủy cái kẹp tre kia để xóa sạch dấu vết được không?"
Tống Ký im lặng một lát: "Tre non vót ra mà, vứt đi thì phí quá, hay là mang về cho Mao Cầu ăn luôn thể nhỉ."
Thạch Bạch Ngư: "..."
*Anh bị chập mạch à?!*
"Không được!" Thạch Bạch Ngư kinh hãi thất sắc, bật dậy: "Sao có thể mang cho Mao Cầu ăn được, anh anh anh..."
Ánh mắt Thạch Bạch Ngư nhìn Tống Ký cứ như đang nhìn một tên biến thái.
Tống Ký: "..."
Được rồi, bảo mang về cho Mao Cầu là cái cớ thôi, thực ra anh muốn giữ lại, biết đâu lần sau còn dùng tới.
Nghĩ vậy, Tống Ký chậm chạp ngồi dậy: "Em không muốn mang về thì vứt đi vậy."
"Phải tiêu hủy sạch dấu vết." Thạch Bạch Ngư kiên trì.
Tống Ký do dự: "Không cần phải tuyệt tình thế chứ?"
Thạch Bạch Ngư: "?"
"Vứt vào tủ, ép xuống đáy hòm, biết đâu sau này còn dùng được." Tống Ký biết Thạch Bạch Ngư đang bứt rứt chuyện gì, liền ôm cậu nằm xuống: "Đừng nghĩ nhiều nữa, chuyện này cũng có ai khác biết đâu, ngủ đi."
Thạch Bạch Ngư: "..."
*Đây là kiểu người khác không biết thì có thể coi như không tồn tại sao?*
Cái bóng ma tâm lý này quá lớn, đến mức Thạch Bạch Ngư sau khi ngủ thiếp đi còn nằm mơ thấy một cái kẹp tre thành tinh múa may cái ruột cừu đuổi theo cậu chạy khắp núi. Chạy suốt nửa đêm, làm Thạch Bạch Ngư mệt đến mức tỉnh cả người.
Nhìn ra ngoài trời đã sáng rõ, Tống Ký cũng không có ở đây, Thạch Bạch Ngư ngồi dậy ngẩn ngơ xoa mặt, cả người vẫn còn chìm trong cơn ác mộng chạy trốn chưa dứt ra được.
Cho đến khi ngoài cửa có tiếng bước chân, thấy Tống Ký bước vào, cậu mới chớp mắt một cái, hoàn toàn tỉnh táo.
"Anh Tống." Thạch Bạch Ngư giơ tay ra: "Ôm một cái nào."
Tống Ký cười khẽ, cúi người xuống ôm lấy cậu.
"Giờ mình xuống núi luôn ạ?" Thạch Bạch Ngư nhắm mắt tựa vào vai Tống Ký.
"Không gấp." Tống Ký vỗ vỗ lưng cậu: "Dậy ăn cơm đã, dọn dẹp xong rồi mình xuống núi. Anh nấu cháo khoai lang rồi, không biết em có thích ăn không."
"Hửm?" Thạch Bạch Ngư tò mò: "Ở đâu ra khoai lang thế anh?"
"Móc từ hốc cây ra đấy, chắc là của con thú nhỏ nào giấu." Tống Ký lấy quần áo cho cậu: "Cũng khá nhiều, tận mười mấy củ, củ nào cũng to. Bên trong còn có ít hạt khô với lương thực nữa, nhưng anh không lấy."
Thạch Bạch Ngư: "..."
*Đúng là cạn lời với anh.*
"Dậy nổi không?" Tống Ký vừa giúp cậu mặc đồ vừa ân cần hỏi: "Có chỗ nào khó chịu không?"
Thạch Bạch Ngư vừa gật đầu vừa lắc đầu, vừa quay đầu lại thì bị cái kẹp tre trên nóc tủ làm ch.ói cả mắt. Nghĩ đến cảnh tối qua Tống Ký cầm cái thứ này... mặt cậu lập tức đỏ bừng như trái cà chua chín.
Tống Ký nhận ra sự khác thường của cậu, nhìn theo hướng mắt cậu rồi mặt cũng đỏ lây. Anh hắng giọng một cái, mặc đồ xong không để cậu tự đi mà bế thốc cậu ra ngoài.
"Em ăn cơm đi, để anh vào phòng dọn dẹp chút." Tống Ký đặt Thạch Bạch Ngư xuống cái ghế dài trước bàn, bưng bát cháo khoai lang đặt trước mặt cậu rồi quay người đi ngay.
"Em còn chưa rửa mặt..."
"Ăn xong rửa cũng vậy." Dứt lời, Tống Ký đã sải bước quay về phòng.
Thạch Bạch Ngư không đi theo, cậu thừa biết anh vội vàng như vậy là để dọn dẹp cái thứ gì. Xoa xoa khuôn mặt đang nóng bừng, rốt cuộc cậu vẫn không quen kiểu không rửa mặt mà ăn đồ ngay, nên đứng dậy đi vệ sinh cá nhân một chút rồi mới quay lại lẳng lặng ăn sáng.
Chỉ có điều đôi mắt cứ chốc chốc lại liếc về phía căn phòng kia.
