Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Chó Nhất Tông Môn - Chương 358
Cập nhật lúc: 07/04/2026 12:00
Phượng Khê thở dài.
"Thôi, các người cũng không cần quá tự ti, dù sao người thường cũng chẳng thể so với thiên tài được."
Nhóm Ngụy Duệ: "..."
Tịch Thiên Hồng hỏi: "Vậy rốt cuộc Thần Ẩn Quân là thế nào? Chúng ta phải đ.á.n.h nhau với ai?"
Vẻ mặt Phượng Khê thoáng trở nên phức tạp, nàng kể lại tình hình mình biết được.
Nơi Thần Ẩn Quân đóng quân có tên là đại lục Cửu U, tuy cũng có c.h.é.m g.i.ế.c, cá lớn nuốt cá bé nhưng vẫn coi là thái bình.
Đột nhiên một ngày nọ, một thế lực mang tên Thiên Khuyết Minh đột nhiên trỗi dậy.
Chúng bắt đầu tàn sát tu sĩ một cách dã man, phàm là người chúng gặp, từ già đến trẻ đều bị g.i.ế.c sạch, không chừa một ai!
Ngoài ra, chúng còn điên cuồng cướp bóc tài nguyên tu luyện.
Tu vi của chúng cực cao, đáng sợ hơn là dù có g.i.ế.c c.h.ế.t chúng, chúng vẫn có thể sống lại.
Có kẻ bị g.i.ế.c mấy lần mới thực sự c.h.ế.t hẳn, nhưng cũng không để lại xác.
Nỗi kinh hoàng bao trùm khắp đại lục Cửu U.
Để tự bảo vệ mình, các tu sĩ đại lục Cửu U đành tự phát tổ chức thành một đội quân, đặt tên là Thần Ẩn Quân.
Sở dĩ gọi là Thần Ẩn Quân, vì họ đã vô số lần cầu xin trời cao, cầu xin thiên đạo nhưng chẳng có chút tác dụng nào.
Thần, đã ẩn mình rồi.
Đã vậy, họ đành tự cứu lấy mình!
Thần minh có thể từ bỏ họ, nhưng dù phải trả giá bằng tính mạng, họ cũng tuyệt đối không từ bỏ quê hương!
Trường kiếm rạng nhật nguyệt, nhiệt huyết hộ Cửu U!
Nghe xong lời Phượng Khê, Quân Văn tức khắc đầy vẻ căm phẫn:
"Cái lũ Thiên Khuyết Minh này đúng là đồ tồi! Ta thấy chúng chắc chắn không phải người của đại lục Cửu U, hẳn là lũ ngoại lai! Cướp đồ thì thôi đi, đến cả người già trẻ nhỏ cũng không tha, đúng là mất hết nhân tính! Đến Ma tộc người ta còn chẳng làm thế, chúng nó đúng là cầm thú!"
Đám Tịch Thiên Hồng: "..."
Chúng ta có nên cảm ơn lời khen ngợi của ngươi không nhỉ?
Ngụy Duệ chau mày: "Nói như vậy, Thiên Khuyết Minh cực kỳ khó nhằn. Chưa bàn đến tu vi cao thấp, riêng việc g.i.ế.c mãi không c.h.ế.t đã quá đáng sợ rồi! Thần Ẩn Quân muốn mượn tay chúng ta để hoàn thành chấp niệm, e là khó lòng thực hiện."
Tịch Thiên Hồng - thủ lĩnh của tộc Ảnh Ma gật đầu: "Phải đó, lũ này đa phần là kẻ ngoại giới, có thủ đoạn đặc biệt, chúng ta căn bản không phải đối thủ của chúng."
Phượng Khê bật cười.
Chỉ là nụ cười này có chút rợn người, khiến nhóm Ngụy Duệ cảm thấy sống lưng lạnh toát.
"Các người định thoái lui sao? Chưa đ.á.n.h đã nản, đúng là có chí khí nhỉ! Nhìn thấy binh sĩ Thần Ẩn Quân trong đại doanh này không?! Chẳng lẽ họ không biết mình gần như chẳng có phần thắng ư? Tại sao họ vẫn gia nhập Thần Ẩn Quân, thậm chí ký cả giấy sinh t.ử? Bởi vì họ muốn bảo vệ quê hương, bảo vệ những người họ thương yêu!”
“Dù thực lực đôi bên chênh lệch như trời với đất, dù biết rõ là đi nộp mạng, họ vẫn chẳng hề khiếp sợ! Đó mới thực là anh hùng! Không riêng con người, đến cả cầm thú còn biết đấu tranh bảo vệ lãnh thổ, các ngươi chưa đ.á.n.h đã lui, đến cả cầm thú cũng không bằng.”
Nhóm Ngụy Duệ: "..."
Chỉ trong chốc lát, họ đã hoàn thành lộ trình tiến hóa từ con người thành phế vật, rồi thành kẻ cầm thú cũng không bằng.
Phượng Khê nói tiếp:
"Thử hỏi, nếu có kẻ xâm chiếm tông môn, gia tộc của các người, các người có nói những lời nản chí như vậy không?"
Đám Ngụy Duệ vô thức lắc đầu.
Họ nhất định sẽ liều c.h.ế.t đến cùng.
"Cho nên, giờ các người phải tự đặt mình vào thân phận chiến sĩ của Thần Ẩn Quân. Các người chính là người đại lục Cửu U, là quân sĩ Thần Ẩn! Phải đương đầu với khó khăn, không được sợ hãi! Hơn nữa, nhiệm vụ của chúng ta không khó đến thế, không cần đ.á.n.h bại hoàn toàn Thiên Khuyết Minh, chỉ cần thắng một trận chiến sắp tới là đủ."
Dẫu sao đại doanh này cũng chỉ có hơn một vạn người, chỉ là một phần của Thần Ẩn Quân mà thôi.
Nhóm Ngụy Duệ thầm nghĩ, nàng nói thì nhẹ nhàng lắm, nếu dễ hoàn thành như vậy thì chấp niệm của những người này đã chẳng tồn tại suốt mấy triệu năm không tan.
Tuy nhiên, bị Phượng Khê khích tướng, họ cũng bùng lên ý chí chiến đấu, bắt đầu phân tích đối sách.
Tu vi đối phương cao chỉ là thứ yếu, mấu chốt là cái việc có thể sống lại nhiều lần kia, quá mức dai dẳng.
Nếu giải quyết được vấn đề này, chiến thắng mới ở ngay trước mắt.
Nhưng hiện tại họ chỉ mới nghe đồn chứ chưa tận mắt thấy người của Thiên Khuyết Minh, nên nhất thời chưa biết bắt đầu từ đâu.
Hơn nữa, họ đang ở doanh Trọng Yếu. Đừng nhìn Phượng Khê múa mép oai phong trên đài, sự thật doanh Trọng Yếu vẫn là nơi tập trung những kẻ yếu kém.
Khi thực sự đ.á.n.h nhau, họ chẳng có cơ hội ra trận.
Nếu đến lượt họ phải xông lên, e là các doanh khác đã c.h.ế.t sạch cả rồi.
Càng nghĩ càng thấy không có hy vọng thắng lợi đó được không?
Đừng nói là thắng, ước chừng giữ mạng cũng là cả một vấn đề.
