Xuyên Thành Tội Phụ Bị Lưu Đày, Ta Ép Điên Một Thế Hệ Đế Hậu. - Chương 14: Kẻ Lụy Tình Lý Ngộ Bạch

Cập nhật lúc: 21/03/2026 04:02

Thấy thời gian giao hẹn với tiệm gạo đã sắp tới, Lục Bạch Du không rảnh để bận tâm mấy chuyện đó nữa, đi thẳng đến cửa tiệm bán thịt lợn.

Đặt trước với ông chủ năm con lợn, dặn sáng mai m.ổ x.ẻ sạch sẽ rồi mang đến cửa Vĩnh An. Sau đó, nàng lại rẽ sang tiệm bán thịt dê, đặt mua mười con dê đã mổ thịt. Nghe nói ông chủ ở đây biết làm phô mai phơi khô, nàng liền dặn mua luôn hai mươi cân.

Còn gà, vịt, ngỗng, Lục Bạch Du cứ gom rải rác rất nhiều rồi nhờ người bán hàng phụ chất lên xe ngựa.

Khi nàng đến ngôi nhà trong ngõ Song Tỉnh, chưởng quầy tiệm gạo và tiểu nhị đã chờ sẵn ở đó.

Thấy nàng, cả hai đồng loạt thở phào: "Công t.ử để tiểu nhân đợi đến sốt ruột, ta còn tưởng mình tìm nhầm chỗ rồi cơ chứ!"

"Sợ gì chứ." Lục Bạch Du liếc mắt đã thấu tâm tư của hắn, bật cười: "Tiền cọc đã giao, các ông còn sợ ta chạy mất hay sao?"

Người của tiệm gạo vừa đi thì người của tiệm t.h.u.ố.c đã tới, theo sau là người của tiệm vải và t.ửu lầu. Lục Bạch Du nghiệm thu từng món, thanh toán nốt phần tiền còn lại.

Đến khi nàng vào lại không gian, phát hiện bên trong đã gần như kẹt cứng, chẳng còn lấy một chỗ trống. Đến lúc lợn và dê ngày mai giao tới, chắc không gian này chẳng còn chỗ đặt chân mất.

Lục Bạch Du phiền não thở dài thườn thượt.

Nàng đã cực kỳ kiềm chế rồi, không ngờ cái không gian này vẫn còn thiếu một chút! Nếu có thêm thời gian, nàng có thể nhờ người đóng mấy chiếc kệ để tối ưu hóa triệt để không gian này. Đáng tiếc, việc xét nhà đang như lửa sém lông mày, trước khi mọi chuyện chuẩn bị ổn thỏa, đám kệ trong nhà tạm thời chưa đụng đến được, nàng đành phải xoay xở tạm vậy.

Lục Bạch Du vừa nghĩ ngợi cách nâng cấp không gian, vừa bước ra khỏi nhà. Nàng vừa ra đến cửa thì thấy Cố Đông Xuyên cũng đ.á.n.h xe ngựa tới.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Lục Bạch Du bước nhanh tới đón.

Cố Đông Xuyên: "Hôm nay sứ thần cầu hòa của Tây Nhung đã vào kinh. Người của chúng ta báo lại, người của Ngũ hoàng t.ử cứ bám trụ ở gần hội quán, hình như đang tìm kiếm ai đó?"

"Lũ phế vật nhục quốc mất chủ quyền! Không có Cố gia làm tường đồng vách sắt, bọn chúng lại đ.â.m ra phải cầu hòa với Tây Nhung." Lục Bạch Du cười chế giễu, nhíu mày nói, "Chuyện nghị hòa không thuộc quyền quản lý của Ngũ hoàng t.ử, sao hắn bỗng dưng bám theo Tây Nhung? Lẽ nào hắn định phá vỡ cuộc đàm phán cầu hòa này?"

"Có vẻ như hắn đang tìm một người. Nếu thuộc hạ không đoán sai, kẻ đó chắc chắn đang trà trộn trong đoàn sứ thần Tây Nhung." Cố Đông Xuyên lôi từ trong ống tay áo ra một bức chân dung đưa cho nàng, "Đây là bức vẽ chúng ta có được, người mà Ngũ hoàng t.ử muốn tìm hẳn là người này."

Lục Bạch Du lướt nhanh qua bức họa. Trên giấy là một ông lão chừng năm mươi tuổi, khuôn mặt gầy gò, chi chít nếp nhăn và hằn sâu vẻ tang thương. Dù mang trang phục ngoại tộc, nhưng nhìn đường nét khuôn mặt thì rành rành là người Trung Nguyên.

Nàng thấy người này sao quen mắt thế, sục sạo trong trí nhớ một phen mới thốt ra được: "Đỗ Trọng thúc..."

Cố Đông Xuyên: "Tứ phu nhân quen người này sao?"

Lục Bạch Du: "Đây là Nhị chưởng quầy của nhà ngoại ta, chuyên trông coi thương đội Đỗ gia ở vùng biên ải."

Nàng như bừng tỉnh, đột nhiên đả thông hai mạch Nhâm Đốc: "Ta lờ mờ đoán ra vì sao Ngũ hoàng t.ử lại tới tìm ta rồi."

"Vì cái gì?"

Lục Bạch Du nghiến răng, cơ hồ từng chữ từ kẽ răng nặn ra: "Thương đội Đỗ gia quanh năm giao thương ở biên giới Đại Nghiệp. Ngoài bán ngựa, trà, lụa, gốm sứ và d.ư.ợ.c liệu, thi thoảng cũng đầu cơ trục lợi một ít lương thực."

Cố Đông Xuyên ngay lập tức hiểu ý nàng: "Vụ án quân lương!" Hắn như rớt xuống hầm băng, toàn thân run rẩy: "Nói vậy, Ngũ hoàng t.ử chính là kẻ đã giở trò với số quân lương đó?"

Cho dù không muốn thừa nhận, Lục Bạch Du vẫn biết hơn nửa đây chính là sự thật. Để phế bỏ đi cánh tay đắc lực nhất của Thái t.ử là Cố gia, Ngũ hoàng t.ử đã nhúng tay vào quân lương, gây nên sự t.h.ả.m bại của quân Cố gia. Còn cái gã cha ruột đốn mạt của nàng, vừa là tâm phúc của Ngũ hoàng t.ử vừa là Thượng thư Bộ Hộ, việc động tay chân vào quân lương thật dễ như trở bàn tay.

Riêng nguyên chủ, e rằng nàng ta cũng là đồng phạm cùng Ngũ hoàng t.ử gây ra t.h.ả.m án diệt môn của Cố gia!

Lục Bạch Du nhắm nghiền mắt lại: "Bằng mọi giá phải tìm thấy Đỗ Trọng trước Ngũ hoàng t.ử! Nếu ta đoán không lầm, trong tay ông ấy chắc chắn nắm giữ bằng chứng bất lợi cho hắn."

Cố Đông Xuyên: "Tứ phu nhân làm sao đảm bảo được vị Nhị chưởng quầy này của Đỗ gia không phải là kẻ thông đồng với địch bán nước?"

"Ông ấy là trẻ mồ côi được nhà ngoại ta nhận nuôi, cả nhà hai mươi mấy mạng người đều c.h.ế.t dưới đao Tây Nhung." Lục Bạch Du cười quái dị, "Ông ấy và Tây Nhung có huyết hải thâm thù. Một người như vậy, ngươi đoán xem xác suất ông ấy bán nước là bao nhiêu?"

Cố Đông Xuyên trầm ngâm chốc lát, quay người rời đi: "Thuộc hạ sẽ phái toàn bộ người đi giám sát Ngũ hoàng t.ử."

Lục Bạch Du: "..." Cứ từ từ, đâu cần vội vã thế.

"Phía Ngũ hoàng t.ử không cần thêm người nữa. Số còn lại, ngươi phái hai phần ba canh giữ ở gần Lục phủ, một phần ba canh giữ quanh Hầu phủ." Lục Bạch Du ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Nếu đoán không lầm, Đỗ Trọng thúc mạo hiểm vào kinh lần này là vì ta."

Nhưng hôm nay nàng vừa đoạn tuyệt quan hệ với Lục gia, chắc chắn Đỗ Trọng chưa biết rõ tình hình hiện tại của nàng. Bốn phía Hầu phủ đầy rẫy tai mắt, e là ông ấy không dám liều lĩnh đến, do vậy phần lớn sẽ tìm cách liên lạc với Lục gia. Nhưng làm vậy chẳng khác gì chui đầu vào rọ.

Lục Bạch Du dặn dò: "Đúng rồi, nhớ chừa lại cho ta hai cao thủ."

Cố Đông Xuyên ngạc nhiên nhìn nàng: "Tứ phu nhân còn chuyện gì hệ trọng sao?"

"Ta muốn ngươi giúp ta g.i.ế.c một người." Lục Bạch Du liếc mắt về ngõ Phấn Diện ở cách đó mấy con phố, "Ngươi dám không?"

Cố Đông Xuyên nương theo ánh mắt nàng nhìn qua: "Tứ phu nhân muốn g.i.ế.c ai?"

"Một gã cầm sư tên là Lý Ngộ Bạch."

...

Khi màn đêm buông xuống, ngõ Phấn Diện trở nên nhộn nhịp, huyên náo dị thường.

Lục Bạch Du ngậm một cọng cỏ đuôi ch.ó, vắt chéo chân ngồi chễm chệ trên xe ngựa, mang dáng vẻ bất cần đời. Nàng ra vẻ như một kẻ công t.ử ăn chơi khát sắc, ánh mắt cứ láo liên quét qua những ả kỹ nữ lượn lờ xung quanh, nhưng đôi tai lại dỏng lên, không bỏ sót bất kỳ động tĩnh nào trong ngõ nhỏ.

Chẳng biết bao lâu trôi qua, một trận huyên náo bỗng x.é to.ạc màn đêm vọng lại. Ngay sau đó có tiếng thét thất thanh: "Người đâu, có cháy!" Đám đông ùa ra tán loạn.

Lục Bạch Du liếc mắt về phía Nam Phong quán, đ.á.n.h xe rời đi không thèm quay đầu lại.

Xe ngựa vừa dừng ở ngã rẽ, một bóng đen đã vén rèm chui vào, đầy vẻ áy náy: "Tứ phu nhân, Nam Phong quán bề ngoài trông có vẻ bình thường, nhưng thực chất canh gác cực kỳ nghiêm ngặt. Chúng ta chưa kịp thấy mặt Lý Ngộ Bạch đã đụng phải ám vệ của đối phương. Sau một hồi giao đấu ngắn, đối phương thất thế định thổi còi gọi đồng bọn. Bọn thuộc hạ buộc phải ra tay g.i.ế.c hắn, rồi châm một mồi lửa, tạo hiện trường giả là có hỏa hoạn để đ.á.n.h lạc hướng chúng."

"Không trách các ngươi được, nếu Lý Ngộ Bạch dễ g.i.ế.c như vậy, ta cũng chẳng cần phiền các ngươi ra tay." Lục Bạch Du nhàn nhạt đáp lời, hai mày chau lại: "Nhưng điều này cũng chứng tỏ suy đoán của ta là đúng. Lý Ngộ Bạch luôn bị giám sát, ngay cả chuyện đi lại cũng không được tự do."

Cố Đông Xuyên: "..." Hóa ra Tứ phu nhân đang đem họ ra ném đá dò đường sao?

"Thuộc hạ mạo muội hỏi một câu, tên Lý Ngộ Bạch này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Chỉ là một gã cầm sư nhỏ nhoi, tại sao lại phải cần tới mười mấy cao thủ ngày đêm túc trực giám sát? Hắn và Tứ phu nhân rốt cuộc có oán thù gì mà ngài lại muốn g.i.ế.c hắn trong cái thời điểm nhạy cảm này?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Tội Phụ Bị Lưu Đày, Ta Ép Điên Một Thế Hệ Đế Hậu. - Chương 14: Chương 14: Kẻ Lụy Tình Lý Ngộ Bạch | MonkeyD