Xuyên Thành Tội Phụ Bị Lưu Đày, Ta Ép Điên Một Thế Hệ Đế Hậu. - Chương 288: Đêm Thẩm (thẩm Vấn Trong Đêm) (phần 1)

Cập nhật lúc: 28/03/2026 13:11

Bóng đêm tĩnh mịch, le lói ngọn nến trong chiếc lều chỉ huy giữa doanh trại. Ánh nến chập chờn chiếu rọi khuôn mặt nhợt nhạt của Chu Lẫm, lúc tỏ lúc mờ.

Lệ Tranh vén rèm bước vào, mang theo cái lạnh thấu xương xua tan đi hơi ấm trong lều. Hắn ôm quyền, trầm giọng bẩm báo:

"Bẩm Đại nhân, đã thẩm vấn sơ bộ. Sơn trại có khoảng hơn hai ngàn năm trăm tên. Trùm mã phỉ tên Diêm Khôi, ngoại hiệu 'Hắc Diêm Vương'; nhị đương gia Phùng Ký, ngoại hiệu 'Quá Sơn Phong'; tam đương gia Hồ Tam, ngoại hiệu 'Tiếu Diện Hổ'."

"Đám tay chân lâu la chỉ biết bản đồ mạch khoáng đang ở trong tay Diêm Khôi, hắn coi như sinh mệnh. Còn về những mâu thuẫn lục đục nội bộ của bọn thủ lĩnh... Đám lâu la này cứng đầu cứng cổ lắm, đặc biệt là tên tiểu đầu mục Vương Lão Lục, miệng câm như hến. Thuộc hạ bất tài, trong tay lại không có đồ tra khảo ra hồn, nên không cạy miệng chúng ra được."

"Không có đồ tra khảo ra hồn thì các ngươi không biết cách thẩm vấn sao?"

Chu Lẫm nhìn hắn bằng ánh mắt vô hồn, trầm tư một lát rồi gõ gõ ngón tay xuống bàn, điệu bộ ngẫm ngợi:

"Nội bộ lục đục? Lục đục thì có chỗ để moi móc đây! Đi, mang bộ thường phục quân lính mà tứ phu nhân đưa cho ta tới đây."

Sau khi thay bộ thường phục, khí thế trên người hắn thoắt cái thay đổi. Sự suy yếu do trọng thương bị che giấu hoàn hảo, giữa hai hàng lông mày chỉ còn lại vẻ lạnh lùng, phong sương mang đậm chất tướng lĩnh biên ải.

"Đưa Vương Lão Lục vào đây, ta sẽ đích thân xét hỏi." Nghĩ ngợi thêm một lúc, hắn dặn thêm: "Mời cả tứ phu nhân qua đây, bảo nàng ấy hóa trang thành một binh sĩ quèn."

Một lát sau, Lục Bạch Du trong bộ dạng một gã binh lính bước vào lều. Nghe xong lời trình bày của Lệ Tranh, nàng cười đầy ngụ ý:

"Nội bộ lục đục à? Lục đục là chuyện tốt đấy chứ! Chu đại nhân, có lẽ ta có thể mớm cho huynh một hướng thẩm vấn..."

Chẳng bao lâu sau, Vương Lão Lục cũng bị hai gã thân binh áp giải vào lều.

Toàn thân gã chi chít vết thương, m.á.u khô bết bát trên chiếc áo bông rách tươm. Hai tay bị trói ngoặt bằng dây thừng thô ráp, hằn lên những đường gân xanh vằn vện. Ánh mắt ngạo mạn, hung tợn lướt qua đám thân binh trong lều, cuối cùng dừng lại ở vị trí chủ tọa là Chu Lẫm, hoàn toàn chẳng đoái hoài đến gã lính quèn ốm nhom đang cúi đầu đứng ở một góc khuất.

Chu Lẫm không vội vàng cất tiếng hỏi, chỉ lẳng lặng dùng đôi mắt sắc lạnh, tĩnh mịch tựa đầm sâu kia săm soi gã.

Áp lực vô hình lan tỏa trong sự tĩnh lặng đến rợn ngợp. Tiếng sáp nến thi thoảng nổ lép bép, nghe như tiếng b.úa gõ đập vào hàng rào phòng ngự tâm lý của Vương Lão Lục.

Rất lâu sau, Chu Lẫm mới khàn khàn mở lời: "Vương Lão Lục, ngươi vốn là người Sóc Châu?"

Vương Lão Lục mím c.h.ặ.t môi không hé nửa lời.

Chu Lẫm cũng chẳng để tâm, cứ nhẩn nha tiếp tục như trò chuyện phiếm: "Nhìn vết chai sạn trên tay ngươi, là do dùng đao, tư thế lại phảng phất bóng dáng của cựu binh trong quân lữ. Lẽ nào ngươi từng đầu quân ở đây?"

Những lời này dường như chạm vào một dây thần kinh nhạy cảm nào đó của Vương Lão Lục. Yết hầu gã giật giật, gã vẫn im lặng, nhưng cái thế phòng bị căng cứng đã phần nào nới lỏng.

Sự thay đổi tinh vi ấy không qua mặt được Chu Lẫm, và cũng lọt gọn vào tầm mắt của Lục Bạch Du đang đứng trong góc.

Bàn tay nàng buông thõng bên hông khẽ cuộn lại, đầu ngón tay vô thức mân mê chiếc túi đựng kim châm giấu trong tay áo.

"Không cần phải căng thẳng. Bọn ta lên phương Bắc để nhậm chức, đi ngang qua nơi này, vô tình kết oán." Đầu ngón tay Chu Lẫm gõ nhịp lên mặt bàn, ngữ khí vẫn điềm nhiên,

"Có điều, trận chiến đêm qua, ta đã mất đi mười ba huynh đệ. Họ đều là những hảo hán ta cất công mang từ kinh thành tới."

Giọng hắn lạnh dần, ánh mắt sắc như d.a.o găm soi thẳng vào khuôn mặt Vương Lão Lục,

"Ta phải có câu trả lời cho họ, phải có lời giải thích với gia quyến của họ. Nói cho ta biết, đây chỉ là một vụ cướp đường thông thường, hay là... có kẻ nhất định muốn chúng ta phải bỏ mạng tại nơi này?"

Vương Lão Lục vô thức né tránh ánh mắt của hắn, lí nhí đáp: "Là, là thấy các người xe cộ ngựa vía đồ sộ, tưởng là mồi ngon béo bở."

"Mồi ngon béo bở? Đoàn xe của bọn ta tuy đông đúc, nhưng được canh phòng cẩn mật, đội hình di chuyển quy củ nghiêm ngặt. Những kẻ dò la chỉ cần có chút con mắt tinh đời, ắt hẳn phải biết rõ bọn ta không phải là phường thương lái tầm thường."

Chu Lẫm chậm rãi lặp lại từng chữ, giọng không vui không buồn,

"Đám 'Nhất Trận Phong' các ngươi cắm sào ở thung lũng Loạn Thạch này nhiều năm, Diêm Khôi và Phùng Ký đâu phải hạng người ngu dốt, kiến thức nông cạn. Sao lại mắc phải cái sai lầm sơ đẳng như vậy?"

Tia suy tư xẹt qua đáy mắt Vương Lão Lục, trên trán gã bỗng tướp ra những giọt mồ hôi lạnh.

Nhưng gã vẫn ngoan cố cãi chày cãi cối: "Đại đương gia tự có mưu tính của mình!"

"Vương Lão Lục, ngươi có biết tấn công quan quân triều đình là phạm tội mưu phản không?" Giọng Chu Lẫm bỗng chốc lạnh băng, từng câu từng chữ như những hạt băng ném thẳng vào người gã, "Chiếu theo luật pháp, cả sơn trại của các ngươi, tội đáng bị tru diệt toàn bộ."

"Muốn c.h.é.m muốn g.i.ế.c thì tùy, đừng nói nhảm nữa!" Vương Lão Lục phun một bãi nước bọt lẫn m.á.u, nhưng ánh mắt lại bộc lộ vẻ trốn tránh.

Đúng lúc này, một tên thân binh bưng một bát t.h.u.ố.c bước vào, cung kính thưa: "Bẩm Tướng quân, phu nhân dặn dò, ngài nên uống t.h.u.ố.c."

Chu Lẫm khẽ gật đầu, cầm lấy bát t.h.u.ố.c, mặt không biến sắc ngửa cổ uống một hơi cạn sạch bát t.h.u.ố.c đen ngòm.

Ánh mắt Vương Lão Lục khẽ d.a.o động.

Vị Tướng quân này thương tích đầy mình, lại còn có gia quyến đi theo. Chuyện này xem ra hoàn toàn khác xa với hình ảnh bọn quan binh kinh thành hống hách, ngang ngược trong ấn tượng của gã.

"G.i.ế.c ngươi dễ như trở bàn tay." Chu Lẫm đặt bát t.h.u.ố.c xuống, ánh mắt lại chĩa thẳng vào Vương Lão Lục,

"Nhưng ta lại rất tò mò. Hắc Diêm Vương bám trụ ở thung lũng Loạn Thạch bao nhiêu năm, trước nay vốn là kẻ cẩn trọng, không phải hạng người ngu xuẩn. Hãy nói cho ta biết, cớ sao hắn lại đ.â.m đầu vào gặm cục xương cứng là bọn ta, rước lấy tai họa diệt môn vào thân?"

Hắn ngả người về phía trước, giọng hạ thấp xuống, như đang cố gắng moi móc một bí mật tày trời,

"Là có kẻ hứa hẹn, đảm bảo điều gì cho các ngươi? Hay là có kẻ muốn mượn tay các ngươi, mượn thanh đao của các ngươi để trừ khử bản Tướng quân?"

Lời nói này, chẳng khác nào nói toạc móng heo rằng hắn đang nghi ngờ có kẻ thông đồng với mã phỉ để ám hại hắn!

Đồng t.ử Vương Lão Lục co rút liên hồi, đôi môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp, dường như đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ ngổn ngang, nhất thời thần trí cũng trở nên mơ hồ.

Chu Lẫm không để gã có nhiều thời gian đắn đo, những câu hỏi dồn dập ập đến, nhắm thẳng vào điểm yếu cốt t.ử,

"Kẻ xuống núi dò la đường đi nước bước lúc trước, đem tin tức về báo cáo là ai? Tại Tụ Nghĩa Sảnh, kẻ nào đã gân cổ lên xúi giục các ngươi ra tay? Thái độ của hắn có phải vô cùng kiên quyết không? Dạo gần đây có kẻ nào mang thân phận đặc biệt lên núi, tiếp xúc với các ngươi hay không?"

Những câu hỏi của hắn, bề ngoài là đang truy tìm kẻ chủ mưu ám hại mình, nhưng thực chất lại đ.â.m trúng vào vấn đề cơ cấu quyền lực trong nội bộ sơn trại.

Mồ hôi trên trán Vương Lão Lục chảy ròng ròng xuống gò má. Hơi thở gã dần trở nên nặng nhọc, thô ráp, nhưng gã vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng không chịu nôn ra nửa lời.

Thấy vậy, Chu Lẫm cười khẩy một tiếng, lập tức chuyển hướng câu chuyện, "Nghe đồn trong sơn trại của các ngươi, có cất giấu một tấm bản đồ mạch khoáng?"

Vương Lão Lục đột ngột ngẩng phắt đầu lên, trong mắt ánh lên nét vừa kinh hãi, vừa nghi hoặc.

"Dùng hình cụ." Chu Lẫm ném một con d.a.o găm nhỏ đến trước mặt Lệ Tranh, giọng nói vốn ôn hòa lúc nãy bỗng ngập ngụa sát khí.

Lệ Tranh lập tức tiến tới nhặt con d.a.o lên, ném vào chậu than củi hơ cho đỏ rực, "Tuân mệnh, Tướng quân."

Lưỡi d.a.o nóng rực ánh lên màu đỏ cam, dí thẳng vào chỗ vết thương cũ trên cánh tay Vương Lão Lục.

Tiếng xèo xèo của da thịt bị nung cháy vang lên rõ rệt trong lều, một mùi khét lẹt nồng nặc tức thì bốc lên.

Gân xanh trên trán Vương Lão Lục nổi cuồn cuộn. Khuôn mặt gã lập tức trắng bệch như tờ giấy, nhưng gã vẫn nghiến c.h.ặ.t răng, không hé răng kêu rên lấy một tiếng.

"Ngươi tưởng ai cũng cứng đầu cứng cổ như ngươi sao?" Giọng Chu Lẫm lạnh buốt như băng tuyết, "Thiếu gì kẻ ham sống sợ c.h.ế.t. Ngươi không khai, tự khắc có vô vàn kẻ khác tranh nhau khai."

Câu nói này tựa hồ như giáng một đòn chí mạng vào điểm yếu của Vương Lão Lục. Bờ vai căng cứng của gã run rẩy từng hồi. Sau một vòng t.r.a t.ấ.n tàn khốc nữa, gã rốt cuộc cũng gào lên t.h.ả.m thiết,

"Là, là nhị đương gia! Ta đã lờ mờ đoán được Tướng quân là quan viên triều đình, dẫu có ăn gan hùm mật gấu cũng chẳng dám động đến ngài. Là do tên trinh sát của nhị đương gia phái đi báo cáo rằng các ngài là một mồi ngon béo bở, bọn ta mới cầm lòng không đặng mà ra tay."

Gã nghiến răng ken két, trong đáy mắt xẹt qua một tia hận thù sâu sắc,

"Nếu không phải hắn gân cổ lên xúi giục bọn ta tập kích các ngài, thì làm sao trong trại lại c.h.ế.t nhiều huynh đệ đến thế?! Chuyện hắn có cấu kết với kẻ nào hay không thì ta không rõ, nhưng dạo gần đây, hắn quả thực đã cãi vã om sòm với đại đương gia tại Tụ Nghĩa Sảnh chỉ vì tấm bản đồ mạch khoáng kia."

Chu Lẫm lặng lẽ trao đổi một ánh nhìn với Lục Bạch Du.

Cả hai đều hiểu rõ trong lòng, cái miệng khép kín như vỏ trai này, rốt cuộc cũng đã bị họ cạy ra một khe hở.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.