Xuyên Thành Trợ Ký Của Nam Phụ Si Tình - 1

Cập nhật lúc: 21/08/2026 17:04

1

Thẩm Hành là một kẻ điên, điên đến mức rạng sáng bốn giờ chỉ vì nữ chính Trần Mộc không ở bên anh ta đón sinh nhật mà gọi cho tôi hơn chục cuộc liên tiếp.

“Lý Uẩn đâu?”

“Tại sao cô ấy không nghe điện thoại của tôi?”

“Mọi người đi tìm cô ấy hết đi!”

Nhóm làm việc lúc bốn giờ sáng, phần lớn mọi người đều đã ngủ, chỉ có một mình Thẩm Hành điên cuồng gửi hết tin nhắn này đến tin nhắn khác trong nhóm.

Một đồng nghiệp còn thức gọi điện cho tôi:

“Chị Uẩn, chị mau đến đi, anh ta sắp phát điên rồi.”

Tôi tắt nguồn điện thoại, trùm chăn tiếp tục ngủ.

Đột nhiên, tôi ngồi bật dậy, mặc quần áo vào.

Không được, ngày mai là ngày phát lương, không thể để anh ta trừ lương của tôi.

2

Thẩm Hành đang đi đi lại lại ở đó, anh ta c.ắ.n ngón tay, thấp giọng lẩm bẩm.

Tiệc sinh nhật của anh ta rất lớn, tất cả mọi người trong đoàn phim đều tham gia. Hoa tươi rực rỡ, ánh đèn ch.ói mắt, quà cáp chất thành cả một ngọn núi.

Thế nhưng Thẩm Hành chẳng vui vẻ chút nào.

Vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt anh ta lập tức sáng lên, sáng rực như một ngọn lửa.

“Cô ấy không đến.”

Ngọn lửa trong mắt anh ta bùng cháy dữ dội, dường như muốn thiêu rụi tất cả mọi thứ trước mắt.

“Thậm chí còn không gửi cho tôi một câu ‘Chúc mừng sinh nhật’.”

“Tôi đã đợi suốt năm tiếng đồng hồ.”

Cô ấy, chính là Trần Mộc - nữ chính trong sách, cũng là ánh trăng sáng mà nam phụ Thẩm Hành theo đuổi nhưng mãi không có được.

“Nhưng có rất nhiều người tổ chức sinh nhật cho anh mà.”

Trên siêu thoại Weibo có rất nhiều người hâm mộ canh đúng giờ để gửi lời chúc sinh nhật cho Thẩm Hành.

Tôi không hiểu tại sao Thẩm Hành cứ nhất quyết phải có một câu “Chúc mừng sinh nhật” của Trần Mộc đến vậy. Tôi chỉ biết mình rất buồn ngủ, chỉ muốn đi ngủ.

“Có lẽ cô Trần bận quá, nên quên mất…”

Tôi tùy tiện ứng phó vài câu, điều đó lại càng khiến Thẩm Hành tức giận.

Anh ta cao giọng:

“Bận? Cô ấy bận chăm sóc tên khốn đó thì có!”

Hóa ra anh ta biết hết.

Tôi thức thời ngoan ngoãn im miệng.

“Lý Uẩn, cô biết chuyện đó, đúng không?”

Thẩm Hành nhìn chằm chằm vào tôi, trong đồng t.ử phản chiếu bóng dáng của tôi. Anh ta muốn đốt ngọn lửa giận dữ ấy lên người tôi.

“Các người, từng người từng người một, đều đang lừa tôi, đều đang bỏ rơi tôi!”

Gân xanh trên cổ Thẩm Hành nổi lên, đôi mắt dần đỏ ngầu. Thấy anh ta càng lúc càng kích động, tôi vội vàng an ủi:

“Cô đã ở bên anh nhiều năm như vậy. Năm xưa khi nhà họ Trần gặp vấn đề về kinh tế, chính anh đã lấy toàn bộ tiền tiết kiệm của mình ra.”

“Sao cô Trần có thể quên anh được chứ?”

“Thật sao?”

Thẩm Hành quay đầu nhìn tôi, siết c.h.ặ.t lấy tay tôi.

Thấy tôi kiên định gật đầu, anh ta dần bình tĩnh lại.

“Còn cô thì sao?”

Tôi?

“Tôi là trợ lý của anh, là nhân viên xuất sắc nhất của phòng làm việc.”

Có nhân viên bình thường nào lại có thể rạng sáng bốn giờ vẫn ở bên ông chủ phát điên đâu chứ.

Thẩm Hành khẽ bật cười:

“Nếu đã vậy, Lý Uẩn, trước khi trời sáng, cô tổ chức sinh nhật cho tôi.”

3

Tôi ngáp dài rồi hỏi Thẩm Hành:

“Đi đâu?”

Thẩm Hành cau mày, chen tôi xuống khỏi ghế lái.

“Anh uống rượu rồi, sao có thể…”

“Ai nói tôi uống rượu?”

Thẩm Hành liếc tôi một cái, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

“Tôi tỉnh táo lắm.”

Tôi im miệng.

Bộ dạng này của anh ta còn chẳng bằng say rượu rồi nổi điên nữa.

“Sao anh biết tôi sống ở đâu?”

Tôi kinh ngạc nhìn Thẩm Hành thành thạo lái xe vào khu dân cư, rồi bấm đúng tầng.

“Khó lắm sao?”

Thẩm Hành tỏ vẻ như đó là chuyện hết sức bình thường.

Anh ta nằm trên sofa, ngửa đầu nhắm mắt.

“Tôi muốn ăn cháo.”

“Cháo?”

Tôi nhìn đồng hồ. Còn một tiếng rưỡi nữa mới trời sáng.

“Lát nữa tôi ra quán ăn sáng mua…”

“Không!”

Thẩm Hành bướng bỉnh như một đứa trẻ.

“Tôi muốn cô tự tay nấu.”

“Độc nhất vô nhị.”

Thẩm Hành luôn cố chấp với những thứ khác biệt. Anh ta muốn xe thể thao phiên bản giới hạn trên toàn thế giới, đồng hồ được đặt làm riêng, đến cả nhuộm tóc cũng phải có màu khác người khác một chút.

Anh ta vươn dài cổ nhìn tôi, bộ dạng như thể nếu tôi không đồng ý thì anh ta sẽ không chịu bỏ qua.

“Tôi không biết nấu ăn đâu, khó ăn thì đừng trách tôi.”

Thẩm Hành úp mặt lên sofa, u ám nhìn về phía tôi. Tôi liếc anh ta một cái rồi đóng cửa phòng bếp lại.

“Ăn đi.”

Tôi đặt bát cháo trắng trước mặt anh ta.

“Tôi đã nấu suốt bốn tiếng đồng hồ đấy.”

Bảy giờ rưỡi, mặt trời đã lên, ánh nắng chiếu vào, bên ngoài phủ một màu vàng ấm áp.

Thẩm Hành quay mặt về phía cửa sổ, uống vài ngụm cháo rồi đeo kính râm đứng dậy.

Anh ta đứng bên cạnh cửa, mái tóc nhuộm màu bạc tùy ý chải ra sau đầu. Kính râm che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ sống mũi cao thẳng và chiếc cằm thanh tú.

“Chỗ cô ở nhỏ quá, đổi nhà đi.”

Thẩm Hành đi rồi, tôi cúi đầu nhìn xuống, tài khoản ngân hàng vừa nhận được 500.000 tệ.

500.000 tệ!

Làm việc bên cạnh Thẩm Hành chưa đến hai năm, số dư trong tài khoản ngân hàng của tôi đã sớm lên tới bảy chữ số.

Bây giờ còn bắt đầu bằng số ba.

Đây chính là lý do tôi vẫn luôn ở bên cạnh anh ta. Tuy rằng việc thì nhiều, người lại điên, nhưng những gì anh ta cho thực sự quá nhiều.

4

Quần quật cả buổi sáng, tôi đổi ca với đồng nghiệp rồi ngủ một mạch đến tận trưa.

Nhưng vừa tỉnh dậy vào buổi trưa, tôi đã bị tin nhắn thoại của đồng nghiệp làm cho giật mình.

“Chị Uẩn, Thẩm Hành lại mất tích rồi!”

“Chiều nay còn có buổi chụp hình cho tạp chí xx!”

Nhìn thấy tên tạp chí đó, trước mắt tôi tối sầm.

Nếu đắc tội với tạp chí này, Thẩm Hành đừng hòng phát triển trong giới thời trang nữa.

Đương nhiên Thẩm Hành chẳng quan tâm. Anh ta vốn chưa bao giờ dựa vào việc làm minh tinh để kiếm tiền.

Nhưng tôi thì không thể.

Không có tài nguyên thời trang, tôi sẽ chẳng thể mua đồ xa xỉ với giá được giảm nữa.

Tôi hỏi hết người này đến người khác, nhưng không ai nhìn thấy Thẩm Hành.

Vô tình liếc thấy bát cháo đặt trên bàn, đôi mắt tràn ngập lửa giận và ghen tị của Thẩm Hành lập tức hiện lên trước mắt tôi.

Tôi chẳng kịp suy nghĩ, lập tức lái xe đến núi Phỉ Thúy.

Từ lưng chừng núi Phỉ Thúy đi vào, men theo con đường núi quanh co sẽ nhìn thấy một trang viên.

Đây là nơi nam chính sống, kín đáo, rất ít người biết đến.

Thế mà Thẩm Hành lại tìm ra được.

“Anh đang làm gì vậy?”

Tôi hạ thấp giọng, ngồi xổm xuống bên cạnh Thẩm Hành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Trợ Ký Của Nam Phụ Si Tình - Chương 1: 1 | MonkeyD