Xuyên Thành Vị Hôn Thê Của Nam Chính - 4
Cập nhật lúc: 15/07/2026 15:05
"...Xin lỗi."
"Đại tiểu thư.”
"...Là tôi đến muộn."
"Để đại tiểu thư phải chịu ấm ức."
Giọng nói trầm thấp của Phó Quân Kỳ vang lên bên tai.
Hơi thở của anh dần ổn định lại.
Mùi hương gỗ quen thuộc trên người anh bao trùm lấy tôi, khiến cả người tôi cũng thả lỏng theo.
Đúng lúc ấy, cơn say vì ly rượu ban nãy lại ập tới.
Đầu óc tôi choáng váng.
Tôi ngước lên nhìn anh.
"Vậy..."
"Anh định bồi thường tôi thế nào?"
Động tác băng bó của Phó Quân Kỳ khựng lại.
Anh cúi mắt nhìn tôi.
Nốt ruồi lệ đỏ nhạt nơi đuôi mắt khiến gương mặt vốn dịu dàng của anh bỗng mang thêm vài phần mê hoặc.
"Chỉ cần là điều tôi làm được."
"Tôi đều sẽ làm."
"Vốn dĩ..."
"Tôi sinh ra là để ở bên cạnh đại tiểu thư."
Sau cặp kính gọng vàng.
Đôi mắt đào hoa ấy nhìn thẳng vào tôi không hề né tránh.
Tim tôi lỡ mất một nhịp.
Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh.
"...Vậy từ mai anh đổi sang mặc đồ hầu gái đi."
"Được."
Anh trả lời ngay.
Không chút do dự.
Tôi chớp mắt.
"...Thêm tai mèo với cái đuôi nữa."
"...Được."
"..."
Dễ nói chuyện vậy luôn?
Tôi lập tức được nước lấn tới.
"Thế thì thuê đầu bếp của quán cơm Sa Huyện về nấu cho tôi."
"...Không được."
"...À."
Tôi vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
"Hay là mở luôn một cửa hàng Mixue ở nhà?"
Phó Quân Kỳ mỉm cười.
Nụ cười rất đẹp.
Nhưng cũng rất rõ ý.
Khỏi mơ.
Tôi chỉ biết bĩu môi.
Trong lúc hai người vừa nói chuyện vừa trêu chọc nhau.
Xe đã dừng trước cổng bệnh viện.
Phó Quân Kỳ xuống xe trước.
Anh mở cửa.
Đưa tay về phía tôi.
"Trang phục hầu gái..."
"Tôi sẽ chuẩn bị sớm nhất có thể."
Tôi sững người.
Giọng anh rất khẽ.
Khàn đi vì mệt mỏi.
Lại vô cùng nghiêm túc.
"Xin lỗi, đại tiểu thư."
"Tôi sẽ không để cô bị thương thêm lần nào nữa."
Tim tôi bỗng đập loạn.
Tôi vội vàng bước xuống xe.
Đi thẳng vào bệnh viện.
Cố gắng phớt lờ nhịp tim đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Sau khi kiểm tra xong.
Bác sĩ băng bó lại vết thương cho tôi.
May mắn chỉ là chấn động não nhẹ.
Ngoài ra không có vấn đề gì nghiêm trọng.
Không bao lâu sau.
Ba mẹ tôi cũng vội vã chạy đến.
Vừa nhìn thấy tôi.
Mẹ đã ôm chầm lấy.
Nước mắt rơi lã chã.
"Con gái của mẹ..."
"Có đau lắm không?"
Ba đứng bên cạnh.
Mắt cũng đỏ hoe.
"Ba nghe Quân Kỳ kể rồi."
"Lát nữa ba với mẹ con sẽ đến nhà họ Trì đòi lại công bằng."
"Đúng vậy."
Mẹ nắm lấy tay tôi.
"Nếu bây giờ họ đã đối xử với con như thế..."
"Sau này gả sang đó chẳng phải càng khổ hơn sao?"
Từng câu nói.
Từng ánh mắt lo lắng.
Nhẹ như lông vũ rơi xuống trái tim tôi.
Ấm áp đến mức sống mũi cay xè.
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y ba mẹ.
Nói thật chậm.
"Ba."
"Mẹ."
"Con không lấy anh ấy nữa."
Mẹ kinh ngạc nhìn tôi.
"Con..."
"Từ bé đến lớn con thích Trì Diệu nhất mà."
"Thật sự buông được sao?"
"Bọn ta từng khuyên con rồi. Lúc nghe nó và cô gái kia có tin đồn, mẹ đã bảo con suy nghĩ lại."
"Nếu bây giờ con thật sự không muốn gả..."
"Thì như vậy càng tốt."
Dù nói vậy.
Trong mắt mẹ vẫn đầy lo lắng.
Bà sợ tôi chỉ đang bốc đồng.
Sợ sau này tôi sẽ hối hận.
Nói cho cùng...
Bà chỉ sợ tôi không hạnh phúc.
Tôi mỉm cười.
"Con nghiêm túc."
"Anh ấy cũng đã đồng ý hủy hôn rồi."
Ba mẹ nhìn nhau.
Rồi đồng thời gật đầu.
"Được."
"Vậy bây giờ ba mẹ sẽ đến nhà họ Trì."
"Quân Kỳ."
"Con đưa Đường Đường về nghỉ ngơi trước."
"Tối nay ba mẹ sẽ xử lý chuyện này."
Tôi khẽ thở phào.
Tuy quá trình hơi lệch khỏi cốt truyện.
Nhưng cuối cùng...
Điểm mấu chốt vẫn hoàn thành.
Hôn ước đã hủy.
Vậy là an toàn.
Ít nhất...
Tôi đã nghĩ như thế.
---
Không ngờ vừa về đến cửa biệt thự.
Tôi đã nhìn thấy chiếc Rolls-Royce quen thuộc.
Xe của Trì Diệu.
Nó đang đỗ ngay cạnh chiếc xe điện mini của tôi.
Tôi lập tức chạy tới.
Lấy tấm bạt phủ kín chiếc xe nhỏ của mình.
Không thể để "ông cụ" nhà tôi bị Rolls-Royce chèn ép được.
Phủ xong.
Tôi mới yên tâm quay người.
Trì Diệu vẫn đứng đó.
Ánh mắt anh dừng trên vết băng trên trán tôi.
Giọng nói mang theo sự lo lắng hiếm thấy.
"Đường Đường..."
"Vết thương của em..."
"Không sao chứ?"
Tôi gật đầu.
"Không c.h.ế.t được."
Thái độ xa cách của tôi khiến bàn tay đang buông thõng bên người anh khẽ siết lại rồi chậm rãi buông ra.
Một lúc lâu sau.
Anh khàn giọng nói.
"Xin lỗi."
"Anh... không cố ý."
"Anh đã xem camera."
"Không chỉ camera hôm nay."
"Anh còn xem lại toàn bộ camera của những lần trước, những lần Hựu An nói em bắt nạt cô ấy…”
"...Cho đến hôm nay, anh mới biết cô ấy vẫn luôn lừa anh."
Trì Diệu khàn giọng nói.
"Anh đã chấm dứt mọi liên hệ với cô ấy."
"Sau này cũng sẽ không giúp đỡ cô ấy nữa."
"Cho nên..."
"Hôn ước của chúng ta..."
Tôi ngẩn người.
Thì ra...
Từ đầu đến cuối, nguyên chủ đều bị Giang Hựu An hãm hại.
Vậy kết cục cả nhà họ Hứa tan cửa nát nhà là cái gì?
Chỉ vì xui xẻo thôi sao?
Nghĩ đến đó, trong lòng tôi nghẹn lại.
Cho dù bây giờ tính tình tôi đã mềm đi rất nhiều.
Tôi vẫn không thể nào tỏ ra hòa nhã với anh.
Tôi nhìn thẳng vào Trì Diệu.
"Hôn ước đã hủy."
"Anh biết."
"Nếu Trì thiếu không còn chuyện gì nữa..."
"Thì mời về."
Tôi quay đầu gọi.
"Quản gia Phó."
"Tiễn khách."
Nói xong, tôi xoay người đi thẳng vào nhà.
Không hề ngoảnh lại.
Phía sau lưng hoàn toàn yên tĩnh.
Tôi không nhìn.
Nhưng cũng có thể tưởng tượng được vẻ mặt của Trì Diệu lúc này.
Anh đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Giống như có ai đó bóp c.h.ặ.t cổ họng.
Muốn nói rất nhiều.
Cuối cùng...
Lại chẳng thể thốt nổi một lời.
---
Tôi lên phòng.
Vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau.
Ba mẹ nói với tôi.
Hai nhà đã chính thức hủy hôn.
Trì Diệu cũng bị bố mẹ phạt cấm túc.
Không lâu sau.
Vợ chồng nhà họ Trì đích thân đến xin lỗi.
Họ mang theo rất nhiều quà.
Toàn là những món đồ đắt tiền đến mức tôi chẳng biết tên.
Tôi nhìn một lượt.
Chán.
Chẳng có hứng thú.
Cho đến khi...
Bác gái nhà họ Trì nhận lấy một ly trà sữa từ trợ lý rồi đưa cho tôi.
"Bác nghe nói gần đây Đường Đường rất thích uống cái này."
"Nên tiện đường mua cho con."
Hai mắt tôi lập tức sáng lên.
Mặc kệ ánh mắt "cảnh cáo" của Phó Quân Kỳ đứng phía sau.
Tôi vui vẻ nhận lấy.
"Cảm ơn bác."
Tôi cắm ống hút.
Uống liền mấy ngụm.
Đúng lúc ấy.
Tôi thấy mắt bác gái đỏ hoe.
Bà nhìn tôi đầy tiếc nuối.
"Năm đó..."
"Trì Diệu nghịch ngợm, ngã xuống sông."
"Chính con đã cứu nó."
"Nhưng bản thân con lại bị sốt nặng, hôn mê suốt một tuần."
"Tỉnh lại thì chẳng nhớ gì nữa."
